- 30/7/08
- 52
- 51
Tôi làm sao dừng lại chuyện này, khi mỗi ngày gặp được chị là bản thân tôi như được ăn một chiếc bánh nướng, uống một cốc nước trà
Tôi là một kỹ sư thiết kế mỹ thuật, chuyên desigh bánh mỳ, bánh bao, bánh ngọt, so với mặt bằng chung các hộ khá giả ở chợ Long Biên thì tôi không thuộc diện giàu nhưng có công việc ổn định và tôi đã bước qua tuổi mơ mộng lâu rồi.
Tại đại hội thường niên của các lò gia công bánh kẹo, Tôi đã gặp một người phụ nữ đặc biệt, chị là một trong số bảy mươi hai thợ làm bánh cao cấp nhất Hà Nội, nụ cười thánh thiện, giọng nói ấm áp, bàn tay mềm mại và những chiếc bánh chị làm thật ngọt ngào, chị nhẹ nhàng đi vào tim tôi như thế. Chị có xưởng bánh ở gần lò bánh mỳ của tôi và chị đã có chồng thợ nặn kiêm vận chuyển bánh tiêu thụ
Sáng sáng tôi ra uống nước chè trước cửa quán chị, gọi điện thoại đề nghị chồng chị mang ra một suất bánh, Tôi giống như một người mất phương hướng, cứ lao đầu vào quán của chị. Không thấy chị, tôi đứng ngồi không yên, có lúc tôi yêu cầu chị giao bánh cho bác tôi ở Hà Đông, tất nhiên là chồng chị lên đường, rồi tôi lao đến cửa hàng của chị định..., nhưng rồi tôi chỉ nhìn chị, mua một cái bánh rồi đi về.
Ai từng trải qua cảm giác giống tôi có thể cho lời phân tích hay khuyên bảo không
Tôi là một kỹ sư thiết kế mỹ thuật, chuyên desigh bánh mỳ, bánh bao, bánh ngọt, so với mặt bằng chung các hộ khá giả ở chợ Long Biên thì tôi không thuộc diện giàu nhưng có công việc ổn định và tôi đã bước qua tuổi mơ mộng lâu rồi.
Tại đại hội thường niên của các lò gia công bánh kẹo, Tôi đã gặp một người phụ nữ đặc biệt, chị là một trong số bảy mươi hai thợ làm bánh cao cấp nhất Hà Nội, nụ cười thánh thiện, giọng nói ấm áp, bàn tay mềm mại và những chiếc bánh chị làm thật ngọt ngào, chị nhẹ nhàng đi vào tim tôi như thế. Chị có xưởng bánh ở gần lò bánh mỳ của tôi và chị đã có chồng thợ nặn kiêm vận chuyển bánh tiêu thụ
Sáng sáng tôi ra uống nước chè trước cửa quán chị, gọi điện thoại đề nghị chồng chị mang ra một suất bánh, Tôi giống như một người mất phương hướng, cứ lao đầu vào quán của chị. Không thấy chị, tôi đứng ngồi không yên, có lúc tôi yêu cầu chị giao bánh cho bác tôi ở Hà Đông, tất nhiên là chồng chị lên đường, rồi tôi lao đến cửa hàng của chị định..., nhưng rồi tôi chỉ nhìn chị, mua một cái bánh rồi đi về.
Ai từng trải qua cảm giác giống tôi có thể cho lời phân tích hay khuyên bảo không

