- 20/4/08
- 692
- 163
- Banned
- #21
Chạy duacti à :) Ok muốn ducati thì ducati.... hehe. Chổ này biến thành post văn học luôn cho rồi
....
Một góc phố nhỏ bẩn thỉu trong Thành Phố.... Nơi có một căn nhà cấp 4 xiu vẹo... Một chàng thanh niên mắt láo liên ko ngừng nhìn vào cặp mông các cô gái cave nơi xóm trọ bẩn thỉu....
Một tiếng điện thoại của một khu dãy trọ vang lên. Sau đó là một tiếng kêu :"Này ai là N có điện thoại này"... Hắn như nghe dc tên gọi hắn, liền ngưng thần quay cặp mắt lại ko nhìn nữa .... Ngay lập tức liền nói :"Đây tôi tới liền"....
Trong dãy nhà trọ chỉ có mình cô Thu là có điện thoại bàn. Chắc các bạn cũng lấy làm lạ, thế kỉ 21 rồi mà điện thoại di động cũng ko có.... Nhưng mọi chuyện ko dễ dàng để các bạn biết dc....
Cô Thu là chủ dãy nhà trọ này, cô năm nay mới 30. Cưới chồng từ khi 21, và chồng cô hiện nay đang đi xuất khẩu lao động nc ngoài. Hắn nhiều lần ảo tưởng có thể thu thập cô Thu chủ nhà trọ này. Một mũi tên bắn trúng hai con chim, vừa ở miễn phí lại có mỹ nữ bầu bạn...
Nhưng tất cả chỉ là suy nghĩ nhất thời, nhưng hắn nào biết vận mệnh quá khứ của hắn vẫn còn đeo đuổi hắn tận bây giờ. Và chính nó sau này sẽ tạo nên cho hắn biết bao diễm phúc, mỷ nữ, gái góa chồng, gái cấp 3 và cả mấy em đại học đều qui tụ vào chỉ mình hắn mặc sức trêu chọc các nàng ....
Sau khi chạy đến phòng cô Thu, cô mặc một cái váy ngắn lộ ra cặp đùi thon thả. Với mùi sữa tắm còn thoang thoảng trong phòng. "A !! Cô Thu vừa tắm xong".. Hắn nghĩ thầm và biết baio nhiêu cảnh tượng mỹ miều hiện ra trước mắt hắn...
Cố đè nén lại tâm ma, hắn đến nghe điện thoại :"Alo ! Ai đấy. N nghe đây". Đầu dây bên kia trả lời "Dís mịa, thằng chó biến đâu mấy năm ko thấy vậy." Hắn sững sờ, ko thể nào... Sao thằng này biết dc hắn ở đây ?? Hắn đã trốn chui trốn nhủi vào khu xó xỉnh này chỉ mong ko muốn quay lại quá khứ xưa...
"Mịa, tao tìm mày phải mời thám tử tra dấu vết mày mới biết dc dãy nhà trọ rồi tìm ra số dt này"... Hắn biết, chỉ cần tìm dc địa chỉ thì chỉ cần ghỏi tổng đài sẽ dò ra dc số dt bàn.... "...." Hắn im lặng một lúc lâu... Quá khứ như quay về lại với hắn...
Hắn xuất thân từ một thiếu niên bần cùng, mẹ từng làm ô-sin nuôi hắn ăn học... Quá khứ a!! Dù cho huy hoàng thì thế nào, hắn nhớ lại những tham vọng khi còn nhỏ. Hắn muốn có một cái máy vi tính, một chiếc xe điều khiển từ xa, một con rô bốt lắp ráp... Nhưng mẹ hắn lương chỉ đủ nuôi hắn ăn uống rồi đi học. Nào có tiền để mua những thứ xa xỉ ấy...
Và hắn lớn lên trong tình thương của mẹ, lớn lên trong chính cái nghèo khó mà gia đình hắn mang phải...
Rồi lên cấp 3, hắn mê chơi game... Bà mẹ hắn rất buồn, và sau đó hắn tự ý thôi học cấp 3... Tương lai của hắn từ đây sẽ rẻ sang một lối mới, mà hắn ko thể ngờ...
Hắn vùi đầu tuổi trẻ vào những game online, nhưng hắn ko hề ăn cắp một đồng xu nào cả. Nếu ko có tiền thì xin mẹ hắn, nhưng bà chỉ cho hắn 10 Ngàn VNĐ chỉ đủ để cho hắn chơi 2 tiếng... Thế rồi cứ vậy, hắn hao tổn tuổi xuân vào game online. Có đôi khi hắn muốn có tiền để mua cái máy vi tính chơi game ở nhà, hắn muốn mua các vật phẩm trong game...
Nhưng hắn nào biết dc, lúc hắn 21t có một biến cố xảy ra, mẹ hắn vì lao lực nhiều mà sinh bệnh... Hắn khóc ko ngớt nc mắt vì thương mẹ già lao lực.. Thế là hắn phải lao đầu vô làm việc, nhưng dường như số phận của hắn. Hoặc hắn đã quen sống hưởng thụ, mọi ng` có thê chửi hắn, nhưng sẽ có một lối đi khác sẽ mở ra cho hắn...
Vào một dịp tình cờ sau khi hắn xin nghỉ quán làm tiếp tân bưng càfe, hắn đã gặp An... Một tiểu thư nhà giàu hay lại quán hắn hội họp bạn bè... Lúc đấu cũng thật tình cờ, hắn thấy An thật đẹp. Khuôn mặt bầu tròn, cặp ngực no đủ... An hay mặc một cái quần ngắn (ngắn tới hán mấy em gái hay mặc đấy ^^) Lồi ra cặp mông quyến rủ.... Hắn biết cô là con nhà giàu. Nên chỉ giữ trong lòng ko dàm ngỏ lời yêu cô. Nhưng khi hắn xin nghỉ việc, hắn đã lại làm quen với bạn của cô. Và xin số di động bạn cô để tìm hiểu kĩ hơn về An ...
Cô bạn ấy chỉ cười, và nói "Anh ko quen dc An đâu, cái thứ ng` bưng cafe như anh muốn một bước lên mây thì thật buồn cười. Với lại con An nó cũng có bạn trai đi xe hơi rồi... Nói thẳng ra để anh đừng hi vọng gì nhiều "... Hắn nghe xong chỉ muốn biến mất khỏi chổ làm và chạy về trong cơn mưa hầu làm cho nc mắt hòa mưa trộn lẫn vào nhau ... Để ko ai thấy dc hắn khóc là thế nào....
Và hắn ngay lập tức xin nghỉ việc quán càfe, chạy về trong cơn mữa tầm tả... Hắn khóc, khóc cho cuộc đời nghèo hèn của hắn, và khóc cho một trái tim một lần nửa rỉ máu...
Hắn quyết tâm, vâng hắn quyết tâm phải làm giàu...
Hắn có một ông bác, hay giúp đỡ gia đình hắn ... Hắn liền đến xin việc ở công ty chứng khoán ông bác. Nhưng vì ko có học hành, hắn chỉ làm công việc lao công trong công ty bác ấy...
Hắn ko thể ngờ dc chính công việc lao công ấy đã mang lại cho hắn một thời cơ khuấy đảo, như thiên long đang ngủ vùi bổng dưng thức dậy khuấy đảo long môn.....
PS: Đi tắm cái ... Khuấy đảo long môn hay gì gì th2i để bửa nào rảnh viết tiếp =|
....Một góc phố nhỏ bẩn thỉu trong Thành Phố.... Nơi có một căn nhà cấp 4 xiu vẹo... Một chàng thanh niên mắt láo liên ko ngừng nhìn vào cặp mông các cô gái cave nơi xóm trọ bẩn thỉu....
Một tiếng điện thoại của một khu dãy trọ vang lên. Sau đó là một tiếng kêu :"Này ai là N có điện thoại này"... Hắn như nghe dc tên gọi hắn, liền ngưng thần quay cặp mắt lại ko nhìn nữa .... Ngay lập tức liền nói :"Đây tôi tới liền"....
Trong dãy nhà trọ chỉ có mình cô Thu là có điện thoại bàn. Chắc các bạn cũng lấy làm lạ, thế kỉ 21 rồi mà điện thoại di động cũng ko có.... Nhưng mọi chuyện ko dễ dàng để các bạn biết dc....
Cô Thu là chủ dãy nhà trọ này, cô năm nay mới 30. Cưới chồng từ khi 21, và chồng cô hiện nay đang đi xuất khẩu lao động nc ngoài. Hắn nhiều lần ảo tưởng có thể thu thập cô Thu chủ nhà trọ này. Một mũi tên bắn trúng hai con chim, vừa ở miễn phí lại có mỹ nữ bầu bạn...
Nhưng tất cả chỉ là suy nghĩ nhất thời, nhưng hắn nào biết vận mệnh quá khứ của hắn vẫn còn đeo đuổi hắn tận bây giờ. Và chính nó sau này sẽ tạo nên cho hắn biết bao diễm phúc, mỷ nữ, gái góa chồng, gái cấp 3 và cả mấy em đại học đều qui tụ vào chỉ mình hắn mặc sức trêu chọc các nàng ....
Sau khi chạy đến phòng cô Thu, cô mặc một cái váy ngắn lộ ra cặp đùi thon thả. Với mùi sữa tắm còn thoang thoảng trong phòng. "A !! Cô Thu vừa tắm xong".. Hắn nghĩ thầm và biết baio nhiêu cảnh tượng mỹ miều hiện ra trước mắt hắn...
Cố đè nén lại tâm ma, hắn đến nghe điện thoại :"Alo ! Ai đấy. N nghe đây". Đầu dây bên kia trả lời "Dís mịa, thằng chó biến đâu mấy năm ko thấy vậy." Hắn sững sờ, ko thể nào... Sao thằng này biết dc hắn ở đây ?? Hắn đã trốn chui trốn nhủi vào khu xó xỉnh này chỉ mong ko muốn quay lại quá khứ xưa...
"Mịa, tao tìm mày phải mời thám tử tra dấu vết mày mới biết dc dãy nhà trọ rồi tìm ra số dt này"... Hắn biết, chỉ cần tìm dc địa chỉ thì chỉ cần ghỏi tổng đài sẽ dò ra dc số dt bàn.... "...." Hắn im lặng một lúc lâu... Quá khứ như quay về lại với hắn...
Hắn xuất thân từ một thiếu niên bần cùng, mẹ từng làm ô-sin nuôi hắn ăn học... Quá khứ a!! Dù cho huy hoàng thì thế nào, hắn nhớ lại những tham vọng khi còn nhỏ. Hắn muốn có một cái máy vi tính, một chiếc xe điều khiển từ xa, một con rô bốt lắp ráp... Nhưng mẹ hắn lương chỉ đủ nuôi hắn ăn uống rồi đi học. Nào có tiền để mua những thứ xa xỉ ấy...
Và hắn lớn lên trong tình thương của mẹ, lớn lên trong chính cái nghèo khó mà gia đình hắn mang phải...
Rồi lên cấp 3, hắn mê chơi game... Bà mẹ hắn rất buồn, và sau đó hắn tự ý thôi học cấp 3... Tương lai của hắn từ đây sẽ rẻ sang một lối mới, mà hắn ko thể ngờ...
Hắn vùi đầu tuổi trẻ vào những game online, nhưng hắn ko hề ăn cắp một đồng xu nào cả. Nếu ko có tiền thì xin mẹ hắn, nhưng bà chỉ cho hắn 10 Ngàn VNĐ chỉ đủ để cho hắn chơi 2 tiếng... Thế rồi cứ vậy, hắn hao tổn tuổi xuân vào game online. Có đôi khi hắn muốn có tiền để mua cái máy vi tính chơi game ở nhà, hắn muốn mua các vật phẩm trong game...
Nhưng hắn nào biết dc, lúc hắn 21t có một biến cố xảy ra, mẹ hắn vì lao lực nhiều mà sinh bệnh... Hắn khóc ko ngớt nc mắt vì thương mẹ già lao lực.. Thế là hắn phải lao đầu vô làm việc, nhưng dường như số phận của hắn. Hoặc hắn đã quen sống hưởng thụ, mọi ng` có thê chửi hắn, nhưng sẽ có một lối đi khác sẽ mở ra cho hắn...
Vào một dịp tình cờ sau khi hắn xin nghỉ quán làm tiếp tân bưng càfe, hắn đã gặp An... Một tiểu thư nhà giàu hay lại quán hắn hội họp bạn bè... Lúc đấu cũng thật tình cờ, hắn thấy An thật đẹp. Khuôn mặt bầu tròn, cặp ngực no đủ... An hay mặc một cái quần ngắn (ngắn tới hán mấy em gái hay mặc đấy ^^) Lồi ra cặp mông quyến rủ.... Hắn biết cô là con nhà giàu. Nên chỉ giữ trong lòng ko dàm ngỏ lời yêu cô. Nhưng khi hắn xin nghỉ việc, hắn đã lại làm quen với bạn của cô. Và xin số di động bạn cô để tìm hiểu kĩ hơn về An ...
Cô bạn ấy chỉ cười, và nói "Anh ko quen dc An đâu, cái thứ ng` bưng cafe như anh muốn một bước lên mây thì thật buồn cười. Với lại con An nó cũng có bạn trai đi xe hơi rồi... Nói thẳng ra để anh đừng hi vọng gì nhiều "... Hắn nghe xong chỉ muốn biến mất khỏi chổ làm và chạy về trong cơn mưa hầu làm cho nc mắt hòa mưa trộn lẫn vào nhau ... Để ko ai thấy dc hắn khóc là thế nào....
Và hắn ngay lập tức xin nghỉ việc quán càfe, chạy về trong cơn mữa tầm tả... Hắn khóc, khóc cho cuộc đời nghèo hèn của hắn, và khóc cho một trái tim một lần nửa rỉ máu...
Hắn quyết tâm, vâng hắn quyết tâm phải làm giàu...
Hắn có một ông bác, hay giúp đỡ gia đình hắn ... Hắn liền đến xin việc ở công ty chứng khoán ông bác. Nhưng vì ko có học hành, hắn chỉ làm công việc lao công trong công ty bác ấy...
Hắn ko thể ngờ dc chính công việc lao công ấy đã mang lại cho hắn một thời cơ khuấy đảo, như thiên long đang ngủ vùi bổng dưng thức dậy khuấy đảo long môn.....
PS: Đi tắm cái ... Khuấy đảo long môn hay gì gì th2i để bửa nào rảnh viết tiếp =|
Chỉnh sửa cuối: