Đồng ý với quyết định của cậu là nếu ko có tương lai thì tốt nhất đừng níu kéo làm gì. Tớ và bạn gái cũ, tớ thì đang học ở đức, bạn gái tớ có lẽ sẽ đi mỹ. Tương lại thật mịt mờ, bao giờ sẽ lại có những ngày tháng hạnh phúc khi ở bên nhau, bây giờ là xa nhau 5 tiếng, về sau là xa nhau 17 tiếng, rồi cuộc sống du học với biết bao nhiêu vất vả, khó khăn, dẫn đến nảy sinh stress, rồi lại cãi nhau. Tốt nhất là hãy cho nhau sự tự do bay nhảy, đừng ràng buộc gì nhau cả. Vì thế tớ là người nói ra quyết định chia tay, mặc dù tình cảm của tớ với gf còn rất nhiều nhưng tớ làm thế vì tương lai của nó, và cũng vì tương lai của tớ nữa.
Nó gọi điện từ nhà sang cho tớ, hỏi rằng: Sao em đi mỹ, anh lại ko chờ em được nữa. Tớ bảo rằng: em hãy đi du học đi rồi em sẽ hiểu .... có tàn nhẫn quá ko nhỉ
Giờ thì ko còn muốn yêu nữa, ko muốn bước vào 1 mối quan hệ nào mới, có lẽ là bây giờ, còn tương lai thì ko biết thế nào :)
Ngoài ra yêu xa còn phụ thuộc vào niềm tin, vào kỉ niệm. Nhưng mà thời gian nó có 1 sức mạnh cực kì lớn, từ lúc đi du học tớ hiểu ra điều này, hiểu ra sức mạnh của thời gian và khoảng cách. Vợ chồng yêu nhau hàng chục năm còn dẫn nhau ra tòa li dị, có con với nhau, tình cảm mặn nồng bao năm còn thế huống chi chỉ là người yêu của nhau :) sự nghi ngờ là chính là kẻ thù của niềm tin, nhưng mà 1 khi đã có nghi ngờ rồi thì rất khó để có thể gạt bỏ nó. Theo tớ khi đã nghi ngờ thì tốt nhất là chia tay :) bởi vì nếu ta nghi ngờ rồi thì ta ko còn xứng với tình yêu nữa :)