mấy cụ này chỉ giỏi chỉ trỏ, chưa thấy trận nào càm dao gươm xung phong---> ko đủ tầm war 100.
thực tế Trung Quốc và VN ( Mongol nữa) làm gì được mấy anh tướng xung phong xáp lá cà đâu. Người văn minh họ ở trên đồi phất cờ chỉ đạo, chỉ có mấy anh châu Âu thích yên hùng mới dẫn đầu quân kéo ra choảng mà thôi ( nên đánh với Mongol thua ráo cả

). Ba cái trò đấu tướng trong TQDN cũng chỉ là xạo cho vui vậy thôi.
hoan nghênh
bạn cho các ứng cử viên đi nào
vậy đầu tiên là " các quân sư giỏi nhất". THật ra nước ta ít nghe khái niệm "quân sư" nên cứ lấy các quan văn ra vậy. Hiện các quan văn nổi nhất nước ta có: NGuyễn Trãi, Tô Hiến Thành, Đào Duy Từ, Trương Hán Siêu, Chu Văn An, Mạc Đĩnh Chi, Hồ Quý Ly, Phùng Khắc Khoan, Nguyễn Bỉnh Khiêm, Nguyễn Thiếp, Nguyễn Công Trứ, tớ chỉ biết nhiêu đây người thôi, ai biết thêm thì bổ sung.
điểm sơ thành tích:
-
Nguyễn Trãi: nổi quá rồi, cho qua nhé.:P
-
Tô Hiến Thành: có lẽ ít nghe nói đến do ông sống thời cuối Lý. Dẫu vậy, ông tận tụy với triều đình, chấn chỉnh nội bộ, dẹp loạn Lý Long Xưởng, đoàn kết bá quan. Ngoài thì ông mấy lần đánh lui đế quốc Khmer lừng danh của anh em Campuchia đang thời cực thịnh nhất trong lịch sử họ( lúc đó đã làm gỏi mấy nước Môn của Thái Lan, chiếm Champa, lấn lên cả Lào, thanh thế cực lớn). NHờ chiến công này mà nhà Tống phải gọi Lý Anh Tông là An Nam Quốc Vương chứ ko còn là Quận Vương nữa, dù Lý Anh Tông vốn chẳng xứng đáng. Ông thật sự có thể chấn chỉnh lại tình trạng bệ rạc cuối thời Lý nếu không đen phận chết quá sớm.:(
-
Nguyễn Bỉnh Khiêm: 1 nhà quân sư tài ba ko gặp thời phải về ở ẩn, nổi danh cả nước là 1 nhà tiên tri có tài. Ông từng dâng sớ vạch tội 18 lộng thần, và đã tiên đoán chỉ dẫn cho nhà Mạc đất Cao Bằng để dung thân khi cô thế. NGười đời gọi ông là trạng Trình. Ông còn là thầy của rất nhiều vị quan giỏi mà gần gũi nhất là tác giả NGuyễn Dữ của cuốn Truyền Kỳ Mạn Lục.
-Phan Huy CHú phải phê ông là"Một bậc kỳ tài, hiền danh muôn thuở".
-Nguyễn Thiếp xem ông là người có tài "Huyền cơ tham tạo hóa" (nắm được huyền vi xen vào công việc của tạo hóa).
Tôi thật sự nghĩ ông cũng ngang ngang với 2 bác Tô, Nguyễn Trãi chứ ko vừa, chỉ vì thời thế ko muốn ra cầm quân thôi.:(, chứ có thể nắm bắt thời thế đến độ tiên đoán được cả tương lai, 2 cụ Tô, Nguyễn cũng chưa được vậy.:(
-
Đào Duy Từ: nhân vật nổi tiếng, tự sánh mình với GCL, phục vụ cho chúa Nguyễn Phúc Nguyên trong chiến tranh Trịnh - Nguyễn. Có thể nói Đàng Trong thì ông là 1 trong những người đặt nền móng quan trọng nhất cho nó. Ông là con của người hát kép nên không được phép đi thi. Mẹ ông vì vụ này mà phải tự sát. Nhưng may mắn ông được thái phó Nguyễn Hữu Liêu tiến cử cho chúa Nguyễn nên đổi đời từ đó. Ông đắp lũy Thầy, hiến kế giúp chúa Nguyễn chống đỡ nhà Trịnh, xâm lược Champa, bành trướng xuống Nam, khai hoang lập ấp, công lao cả về quân sự và kinh tế.Có rất nhiều giai thoại về ông. VD:
năm 1630 Duy Từ cho người làm một mâm đồng hai đáy bên trong đựng sắc của chúa Trịnh, trên phủ lụa vàng rồi sai Trần Văn Khuông đi sứ[12]. Trần Văn Khuông theo lời Duy Từ dặn dò, đối đáp, dâng mâm cho chúa Trịnh, rồi kiếm cơ trốn về[13]. Chúa Trịnh thấy sứ đoàn đi vội sinh nghi, bèn cho lục mâm đồng thì thấy tờ sắc trước kèm bài thơ[14]:
Mâu nhi vô địch
Mịch phi kiến tích
Ái lạc tâm trường
Lực lai tương địch!
Cả triều không ai hiểu. Giai thoại kể rằng[a] chúa Trịnh cho mời Phùng Khắc Khoan đến thì mới giải được ý nghĩa ẩn trong bài thơ là câu "dư bất thụ sắc" (ta không nhận sắc) của Duy Từ[14]. Chúa Trịnh hiểu ý trả sắc phong, nổi giận cho người đuổi theo sứ đoàn chúa Nguyễn thì cả sứ đoàn đã đi hết
Tuy có nhiều công lao, đóng vai trò cực kỳ quan trọng cho nhà Nguyễn, Đào Duy TỪ thật sự chưa đủ tài trí để tiêu diệt nhà Trịnh, thống nhất sơn hà. Về điểm này ông cũng thật giống với GCL 7 lần đánh Kỳ Sơn. Thế nên tôi ko đánh giá ông cao bằng 2 vị Tô, NGuyễn trên.
-
Mạc Đĩnh Chi: tướng mạo rất xấu xí nhưng giỏi giang có thể gọi là bậc 1 trong hàng ngũ quan văn thời Trần. 1 mình ông viết bài ví mình với bông sen trong giếng, buộc vua Trần phải nhận ông đỗ đầu dù rất ko muốn. 1 mình ông đi sứ cãi tay đôi với bá quan nhà Nguyên, để đời 1 câu đối bất hủ " NGuyệt cung, tinh đạn, hoàng hôn xạ lạc kim ô.

". Mãi sau này mới có 1 nhà sứ khác của ta nói 1 câu khẳng khái tương tự là " Đằng Giang tự cổ huyết do hồng" nhưng trong khi ông này bị thiên triều hạ độc thì bác Chi được vua Nguyên phải gật gù tán thưởng là Lưỡng Quốc Trạng Nguyên. KO biết thời chiến thì ông có thể làm những gì, nhưng ta chỉ biết ông là 1 quan văn tài ba, và là 1 sứ giả giỏi nhất lịch sử VN. Do chưa từng kinh qua chiến trường, chưa từng được trực tiếp đóng vai trò "quân sư" nên tôi ko dám cho bác Chi đứng quá cao dù rất muốn.
- PHùng Khắc Khoan: về trí có thể xem là bì kịp với Đào Duy Từ ( xem giai thoại của Đào Duy Từ), ông cũng ko cầm quân gì nhiều dù tài năng xuất chúng, là 1 vị sứ giả có tài. Chỉ trong 1 thời gian ngắn, để lấy thiện cảm vua Minh, ông có thể kết giao với sứ thần TRiều Tiên ( rất thân thiết, các anh chị mê phim Hàn thích nhé

) và vài vị quan cao cấp Minh triều, nghiên cứu kỹ càng tập tục quy tắc cung đình Minh để viết cả tập thơ lấy lòng nhà vua, thật sự không phải tầm thường. Ko trực tiếp đánh nhau, ko dám đặt ông ở ngôi cao dù tôi tin ông cũng ngang ngang bác Đào.
- Trương Hán Siêu: chẳng biết nói gì, tác giả của Bạch Đằng Giang Phú, cuối thời Trần là 1 trong những vị quan giỏi còn sót lại.

Có 1 thời gian cầm quân cầm cự với Chế Bồng Nga.
- Nguyễn Công TRứ: có thể xem là 1 người đặc biệt nữa trong lịch sử ngoài Hồ Quý Ly. Ông rất chăm lo đời sống nhân dân nhưng rất sẵn sàng tàn sát ko nương bất cứ ai khởi nghĩa chống triều đình vì bất cứ lý do gì. Ông trung thành với triều đình nhưng triều đình lại hay nghi ngờ ông. Ông quan niệm " đoạn trường chẳng lầm người tiết nghĩa" nhưng khi nhìn gia cảnh nghèo rớt mùng tơi của mình thì ông bảo là " người quân tử ăn chẳng cầu no"

. Người đời ai ghét Kiều thường rất thích đem câu " đoạn trường đáng kiếp tà dâm" của ông vùng với danh tiếng của ông ra làm bia đỡ, trong khi chính ông hồi trẻ từng rape 1 cô đào giữa đồng vắng rồi quên khuấy chuyện đó trong nhiều năm, 73 tuổi còn lo cưới vài cô hầu đáng tuổi con cháu mình, còn thích thú ra mặt

( Minh Đô Sử chép khi ông tiêu diệt Phan Bá Vành tại làng Trà Lũ, ông đã sai lính chọn ra vài trăm đàn bà con gái đẹp nhất trong đám tù binh, khắc dấu tổ tôm lên người, cho quân lính chơi thỏa thích - Các vị fan của cụ đến giờ vẫn lờ chi tiết đó mà thi nhau ca cụ là " rất tôn trọng phụ nữ, rất hiện đại

". Tuy vậy, vụ Minh Đô Sử này tôi vẫn chưa đọc bản gốc, chỉ là 1 sách khác trích dẫn lại, ko rõ thực hư thế nào, cứ để ghi nghi vấn ở đó). Công lớn nhất của ông vẫn là khai hoang lập ấp

.
Về quân sự, ông đánh dẹp Phan Bá Vành, Nông Văn Vân, giặc biển, và xung phong sang xâm lược đàn áp Campuchia nhưng chỉ vài tháng sau đã dâng sớ về than " đánh khó quá"

, cuối cùng bị triều đình lệnh rút quân về và giáng cấp. Dù nhiều vị yêu thích Nguyễn Công TRứ thường hay lấy cái công khái hoang để bù qua bên quân sự, tâng cụ lên là 1 thiên tài quân sự, các nhà nghiên cứu về lịch sử thuộc mảnh quân sự đã kết luận từ những năm 196X rằng khả năng quân sự của ông chỉ... thường thường. Ông rất giỏi khi đánh dẹp các cuộc nổi loạn, bằng 1 lực lượng quân sự luôn luôn áp đảo( well, cái trỏ đàn áp nổi loạn thì thái giám Hoàng Ngũ Phúc thời Trịnh còn siêu gấp mấy ông). Phương châm chiến trường của ông luôn luôn là " chọn địa thế, lập đồn", thậm chí ông còn khuyên các quan khác nên làm theo thế ( có thể thấy trò Đại Đồn Chí Hòa là ý tưởng xa của ai

), dẫn đến kết cuộc là ông đánh những cuộc khởi nghĩa thì rất thành công, nhưng khi xâm lược 1 nước như Cam thì ko chịu nổi phải đổ rằng " quân giặc hung dữ". 81 tuổi xin đi đánh Pháp, nhưng cái phương châm lập đồn của ông đã thành công hay thất bại tỏng cuộc chiến ấy chúng ta đều rõ cả. Dù vậy, ông vẫn được xem là vị quan văn cầm quân thành công nhất triều NGuyễn.
Well, thật lòng thì tôi... ko ưa ông (tư tưởng rất mâu thuẫn nhưng rất thích chửi người khác, mặc kệ đôi khi câu chửi ấy cũng có khi lại hợp với chính ông

), 1 phần vì các fan ông nổ ông quá đáng , 1 nhà quân sự lỗi lạc cơ đấy

.
- Hồ Quý LY: 1 Sima Y nhưng nổi bật hơn Sima Y rất nhiều

. Cả đời ông là 1 chuỗi bi kịch, gian xảo và ...độc đáo. TRần Nghệ Tông bày trò học theo Lưu Dệt Chiếu gửi gắm con côi cho ông, kết quả vẫn bị ông cướp ngôi. Tài cầm quân của ông là Zero

, đánh 100 trận thua đủ cả 100

. Nhưng về cải cách ông có nhiều tư tưởng rất độc đáo dù nhiều điểm sai lầm, Sima Y muôn đời theo ko kịp. Bà xích Khổng Tử, chống đối nhà Phật, dựng sở y tế, trợ cấp cho các trường, mở môn thi toán, tiến hành phát triển khoa học, chế súng, thuyền, phát tiền giấy,... tất cả diễn ra trong 1 thời gian cấp tốc đến chóng mặt:-*. CHưa 1 ai trong lịch sử VN dám 1 lúc chống lại cả Nho, Phật, triều đình, phép thiên triều, dân chúng như ông

( đừng lầm ông với lão cha nuôi của Lubu nhé). Nhưng do các khuyết điểm cố ý hay vô ý phát sinh ( cướp ngôi giúp dễ dàng điều khiển triều chính, xóa bỏ bọn tôn thất Trần bệ rạc nhưng lại gây thiện cảm ko tốt với dân chúng và xã hội, tiền giấy k thực tế, làm lại sổ sách ruộng đất và nô lệ nhưng ko giải phóng nô lệ hay chia ruộng đất mà chỉ lo...sung công,...) lại thêm Thành Tổ nhà Minh là vị vua lừng lẫy nhất lịch sử Minh Triều tiến đánh quá nhanh nên ông bị bắt làm lính. Như đã nói, ông là 1 quân sư tồi, 1 nhà cải cách khá và 1 con người dũng cảm độc đáo, nhưng bởi tồi về khoản chiến tranh, ông ko có thứ hạng cao trong list được.
- Chu Văn An: người đời trọng ông chủ yếu vì ông cương trực ( dâng sớ xin chém 7 tên lộng thần, nghĩa địa gì so với bác Trình đòi xử 18 tên

). Về mọi mặt ngoài việc giữ tấm lòng trong sạch, ông là 1 kẻ... thất bại hoàn toàn trong sự nghiệp cống hiến cho đất nước.
- La Sơn Phu TỬ Nguyễn Thiếp: 1 vị Nho rất đạo đức, ra giúp NGuyễn Huệ vài năm trong công cuộc toàn quốc hóa chữ nôm rồi...về. Đóng góp ko lớn dù danh rất nổi.
- Cao Bá Quát: Thiên Hạ có 4 bồ chữ thì ta giữ mất 2 bồ ( nổ kinh

). Đúng như bác Cao đã tự nhật xét, dù có vẻ rất có tài, cuộc khởi nghĩa của bác chỉ tồn tại... 2 năm

.
nếu xếp ra tôi xin trình bài list từ giỏi đến yếu nhất:
Nguyễn TRãi
Tô Hiến Thành
NGuyễn Bỉnh Khiêm
Đào Duy TỪ
Nguyễn Công Trứ
đây là những vị ra dáng quân sư nhất và giỏi nhất trong các quan văn, còn nếu xét quan văn thôi thì trông các vị dưới đây:
Nguyễn TRãi ( chiến thắng nhà Minh)
Tô Hiến Thành ( đánh bại Khmer empire)
NGuyễn Bỉnh Khiêm ( tiên tri tài ba, thông hiểu , đoán trước mọi chuyện, nhưng ko gặp thời nên ko thi thố được)
Đào Duy TỪ ( GCL của VN

)
Mạc Đĩnh CHi ( lưỡng quốc trạng nguyên)
PHùng Khắc Khoan ( sứ giả kỳ tài, đáng so bì với GCL version VN

)
Trương Hán Siêu ( chẳng biết gì, thấy bác sống thời trần nhiều nhân tài nên cảm giác bác cũng... tài

)
HỒ Quý LY ( xếp trên Nguyễn Công TRứ chủ yếu vì có nhiều cải cách độc đáo)
Nguyễn Công Trứ ( thật ra khả năng cầm quân chỉ thường thường)
Chu Văn An ( chủ yếu vì thành tích thất trảm sớ

)
Cao Bá Quát ( ngông nhiều, cầm quân ko giỏi

)
NGuyễn Thiếp ( hầu như chẳng làm được gì cả

)
ai có ý kiến gì về list quân sư tài ba này ko>?
