[Thảo Luận - Không Yêu Cầu Nhạc] Classic Rock - Metal ver. n

  • Thread starter Thread starter NIZ
  • Ngày gửi Ngày gửi
Status
Không mở trả lời sau này.
Quote nốt phần 2 cái Nhật kí Wacken 2008:


Thứ 6 ngày 1 tháng 8 2008. Một ngày đẹp trời. Cho đến một lúc sau gió bắt đầu thổi, từng đám mây dần kéo tới che lấp bầu trời, một vài giọt mưa bắt đầu rơi, tới lúc này chính là bi kịch. Tại nơi trú ẩn, dưới mái vòm, bọn tôi chỉ biết ngồi nhìn, một cách bất lực, cơn mưa dội tầm tã không dứt trong khi buổi concert đầu tiên của hôm nay (Ensiferum ở Black Stage) đang tới gần. Mưa sẽ tạnh? Mưa sẽ không tạnh? Để giết thời gian, bọn tôi quyết định làm vài ván poker với mấy tay hàng xóm người Đức tính tình khá vui vẻ, và thời gian cứ trôi... Rốt cuộc, mấy đứa tôi bỏ lỡ Ensiferum. MK. Nhiều người sẽ nói rằng: bọn nhát chết, trời mưa thì mặc kệ nó, vẫn phải đi bằng mọi giá ! Wacken Rain Or Shine ! Nhưng tôi sẽ đáp rằng: Không, cám ơn.

Cuộc tổ tôm kết thúc, bọn tôi nhân lúc trời có vẻ như đã tạnh hẳn, liền hướng tới khu concert tiếp theo: Kamelot tại True Metal Stage. Trên đường đi, bọn tôi có dịp khám phá một trong những thú vui ở Wacken khi trời mưa: bùn, bùn, và bùn. Dường như một số tay có vẻ rất thích thú, sẵn sàng lăn lộn dưới bãi đất lầy lội, vật nhau hoặc chơi trượt... Thôi, tốt nhất là không nên tới gần họ nhỉ, chỉ thận trọng bấm một tấm hình rồi né ngay !

2808249154_94f2c75e2b.jpg



Cuối cùng Kamelot cũng xuất hiện, dưới một bầu trời còn đầy nguy cơ (sẽ mưa tiếp), coi như là buổi concert đầu tiên của ngày hôm nay, bởi bọn tôi núp mãi trong lều lúc có Ensiferum. Sau này tôi mới biết rằng lẽ ra bọn tôi có thể đi xem họ như thường mà không sợ bị viêm phế quản vì cơn mưa đã dứt vừa đúng lúc concert bắt đầu. MK tập 2. Và như người ta nói, không có sự thất vọng nào mà không có đôi, buổi concert của Kamelot quá tệ hại. Nghiêm túc đấy. Cho dù có những ngọn lửa phun hoành tráng, nhiều tay khách mời, và cả sự xuất hiện của em ca sĩ quyến rũ Simone Simons, vẫn không bù đắp được phần âm thanh tệ hại, tiếng ồ ồ liên tục của micro, và bộ dáng quá đóng kịch của tay ca sĩ, cả nửa buổi concert quỳ gối dưới đất và nhăn nhó than thở kiểu "đcm tối qua lẽ ra mình đừng nhậu xỉn quá, giờ hát lên cao đêk nổi".

2808249148_4a23c37cdd.jpg

Bài March of Mephisto chỉ cứu vớt chút đỉnh buổi concert đầy thất bại.


Thôi, bỏ qua vụ đó, để bước sang concert tiếp theo: Sonata Arctica, vẫn ở True Metal Stage, band hiện đang giữ kỷ lục (rất chủ quan) là "band mà tôi đã xem nhiều lần nhất tại concert" với một con số không tưởng: 3 ! Không có gì quá mới so với lần trước tại Elysée Montmarte tháng 11/2007: band chơi tốt nhưng mấy bài mới trong album (bốc mùi) Unia vẫn dở như thường lệ khi chơi live. Vậy đó. Ừ chỉ có thế thôi, nếu muốn biết thêm chi tiết mời các cậu tự đi mà xem lấy. Thiệt tình.

Và ta lại tiếp tục với Children of Bodom, vẫn ở True Metal Stage, điều mà tôi cảm thấy bí ẩn khó hiểu đó là bọn này càng lúc càng chuyển hướng nhiều melodic death thì chơi ở đây, còn những band như Ensiferum (mà tôi đã bỏ lỡ, mk), thì lại chơi ở Black Stage. Nhưng không sao. Sau 10 phút như thường lệ chen lấn xô đẩy trong đám đông để kiếm được một chỗ đứng hợp lý, tôi mới nhận ra rằng, chỗ đám đông khán giả của mấy bands hơi "extreme" chẳng phải dành cho tôi. Tôi chẳng đủ vóc dáng để có thể đánh đu với cả ngàn chú death metalhead đang hưng phấn cực độ và nhảy nhót tứ tung. Á. Bọn này đúng là bạo lực thú tính quá. Á. Khi mà bọn nó không xô đẩy nữa thì tôi bị ép chặt tới nỗi còn đâu có 2cm bề dày. Á. Ê thôi nha, lùi lại chút đi chứ mậy? Á. Thôi, tốt nhất là nên biến khỏi đây, đi ra xa xem qua ti vi cũng được, tránh xa lũ điên này. Úi. Trả lại tao cánh tay đi, cảm ơn.

Nhân tiện nói về mấy cái màn hình khổng lồ, vụ này là một sự đổi mới cho năm nay (năm ngoái chỉ có mỗi một cái). Chúng được đặt rải rác khắp nơi: 3 cái xung quanh khu vực chính, ít nhất là 1 cái phía ngoài khu festival (để có thể theo dõi buổi concert một cách yên tĩnh), và có thể nhiều cái ở những nơi khác mà tôi không thấy. Trên màn hình này chiếu những show tại True Metal Stage hoặc Black Stage (hai khu vực chính, không bao giờ có bands chơi cùng lúc, nhắc lại cái này cho những ai vẫn chưa hiểu). Nói chung thì khá là tiện lợi, tuy nhiên tiếc một điều là thiếu sự chuyên nghiệp ở khâu đạo diễn cảnh quay, các góc quay và khung hình của camera không thích hợp cho lắm (nhiều pha quay cận cảnh chân cẳng của ca sĩ, hoặc quay một tay nhạc sĩ nào đó đang đứng bơ vơ không làm gì cả, giữa lúc hào hứng của bài hát). Vậy là Billybopp với tôi theo dõi Children of Bodom qua màn hình, vừa tán nhảm vừa uống, biết uống gì không, bia. Với chút lơ đãng, không tập trung, công nhận. Cho nên đừng mong tôi tường thuật gì về show này. Ngược lại, có thể nói rằng thứ bia Franziskaner là một loại Weissbier (tạm dịch là "bia trắng", mặc dù nó màu vàng, nhưng bọn Đức phân loại bia không như bình thường), có thoang thoảng mùi vị của chuối, rất dễ chịu.

Cuối cùng, sau khoảng 1 tiếng rưỡi Children of Bodom (cũng nhằm vào khoảng 22h30), bọn tôi trông thấy T2Fr đi tới, người đã quyết định một cách dũng cảm (hoặc bất lực, còn tùy), ở lại trong đám đông, và bọn tôi cũng không nghĩ sẽ nhìn thấy hắn nguyên vẹn trở ra. Hắn cũng chẳng phải thuộc loại kiên cường gì, cái áo t-shirt của hắn trông giống như một cái giẻ lau nhà ướt nhẹp, nhưng hắn đã sống sót ở ball of death, xứng đáng tận hưởng 5 phút vinh quang. Trong khi hắn đang lấy lại sức, thì tôi với Billybopp tiến về phía WET Stage để xem Van Canto, band chơi nhạc cụ bằng miệng.

Lần đầu khi nghe nói tới một band metal a capella với thứ nhạc cụ duy nhất là dàn trống, tôi đã cười phá lên và hình dung cái kết quả của nó. Band đó, chính là Van Canto, và album đầu tay A Storm To Come rốt cuộc không quá tệ, mặc dù tôi vẫn chưa quen với kiểu "solo guitar bằng miệng". Khi chơi live, nó có vẻ gì đó rất độc đáo. Thử tưởng tượng, một tay ca sĩ phát ra tiếng "rakkatakka", một tay khác "wahwah", rồi một tay "dandan", thêm chút méo mó ở giọng hát, một tay ca sĩ "đích thực", một em ca sĩ "đúng chất", và một tay trống, và ta có Van Canto. Tại buổi concert này, ngoài những bài trong album của họ, còn có một số bản cover các bài nổi tiếng như: Battery (Metallica), Fear of the Dark (Iron Maiden) và The Bard's Song (Blind Guardian). Đúng đúng, tất cả đều bằng miệng. Rất thú vị.


2807416483_19394f88e2.jpg



Buổi concert cuối cùng nhưng rất được chờ đợi của một ngày đầy ắp metal: Avantasia ! Quả thật tôi rất tò mò muốn xem thử họ chơi live thế nào, bởi vì đây không phải là một band bình thường, mà là một project "metal opera" của Tobias "ta là vua của thế giới" Sammet, ca sĩ của nhóm Edguy. Có rất nhiều tên tuổi lớn của làng metal tham gia vào project này, cho nên tôi không hình dung được làm thế nào có thể chơi ở concert được. Rồi mặc dù 2 album đầu tay (The Metal Opera và The Metal Opera II), phát hành vào 2001 và 2002, rất hay, album mới nhất The Scarecrow, tung ra sau 6 năm im lặng, lại khiến tôi thật sự đắn đo giữa thích và không. Nhưng mà thôi, chúng ta hãy tin tưởng vào Tobias "đầu rất to" Sammet sẽ đem đến một show hoành tráng chưa từng có như hắn nói, và chúng ta hãy luồn lách như thường lệ trong đám đông để kiếm một chỗ đứng hợp lý, ít nhất là có thể nhìn thấy chút gì đó trên stage.

Mở màn không tồi lắm: một đội hình toàn các tay bảnh bao, một Tobias năng nổ kích động, chà ngạc nhiên chưa, đeo kính đen giữa trời đã nửa đêm trông cũng ngầu chứ nhỉ, và bản đầu tiên Twisted Mind được chơi live rất tốt...Tôi thích bài này. Tiếp theo sau là bài hát cùng tên với album, The Scarecrow, và tới đây là tấn thảm kịch xảy ra: cái micro của tay ca sĩ khách mời (mà tôi quên béng tên rồi, nhưng chắc cũng là một huyền thoại đây) không hoạt động. Ngu thật. Hơn nữa hắn chẳng hề hay biết gì (lẽ ra phải nghe thấy chứ, vì có đeo tai nghe), và vẫn hát như không có gì xảy ra. Rất ngu. Bài hát cứ được tiếp tục như thế... Cảnh sát đâu rồi ?

Rốt cuộc tay kỹ thuật viên âm thanh cũng choàng tỉnh, bật dậy chạy đi cắm lại dây điện ! Có thế chứ, đã có thể nghe được hắn hát cái gì ở mỗi đoạn điệp khúc. Buổi concert tiếp nối với khá nhiều khách mời, vui như tết, thi nhau đứng làm mẫu, chạy nhảy, chơi đùa, và đóng kịch (rất nhiều), Tobias "tôi là một diễn viên chân chính" Sammet có vẻ như rất thỏa mãn, nói một cách ngắn gọn thì bầu không khí trên sân khấu và dưới khán giả đều rất tốt. Các bài hát nối tiếp nhau một cách hòa hợp, một số bài trong album mới ban đầu tôi không thích lắm nhưng càng nghe thì càng thấy nó hay hơn trong album. Phần âm thanh quá tốt, phần backing vocals rất mạnh mẽ giữa các đoạn điệp khúc...Tóm lại, tôi hoàn toàn bị cuốn hút bởi buổi concert này. Tuy nhiên vẫn còn 2 điều đáng tiếc nhỏ: danh sách các bài hát không cân bằng cho lắm (hơi nhiều bài của The Scarecrow), và một Tobias "quả dưa của ta bự vầy nè" Sammet hơi tự cao về mình, tôi không thích câu nói mở đầu của hắn trước bài Lost In Space cho lắm "Có rất nhiều người không thích bài này, nhưng tôi đêk quan tâm tôi viết những bài nhạc tôi thích" (nếu chúng ta đã đến đây tức là phải thích chứ đúng không?), hoặc như là câu "Ở đây có ai không hiểu tiếng Đức không? Nếu có thì tôi cũng mặc kệ tôi vẫn nói tiếng Đức đấy ai không hiểu thì thôi" (vậy thì cần gì phải hỏi)...


2808336886_4cc09187fc.jpg

Tobias "tôi tự hào là người Đức" Sammet


Thứ 7 ngày 2 tháng 8, khoảng 17h. Sau một khởi đầu ngày mới khá nặng nề, với đầy đồ nướng barbecue và đánh một giấc ngủ trưa, đã tới lúc bắt đầu buổi concert đầu tiên trong ngày: Before the Dawn tại WET Stage. Đây không phải là một trong những band ưa thích của tôi, nhưng T2Fr hắn lại tôn thờ bọn này đến mức điên cuồng tới nỗi bọn tôi quyết định đi theo, biết đâu hắn nổi cơn làm bậy giống như bọn trẻ con ra đường gặp phải M.Pokora (2). Buổi concert này cũng khá được, nhưng chỉ ở mức được mà thôi, không hơn, band này có vẻ kiệm lời với khán giả quá, (kiểu như "xin chào", "chúng tôi là Before the Dawn", "tạm biệt"), mặt khác lần này không quá chật chội (lần đầu tiên bọn tôi có thể hít thở và cử động được, cho nên không có gì phàn nàn thêm). Sau khi show kết thúc, bọn tôi kéo T2Fr ra ngoài khi hắn vẫn đang còn ngây ngất, bọt giãi đầy mép và cổ họng cứng đờ, cả đám tiến về True Metal Stage với concert kế tiếp, Nightwish (nhất định tôi phải đi xem cái này)

2807496041_e8a4f33294.jpg



Nightwish đã gây ra nhiều tranh cãi từ việc ra đi của Tarja. Anette Olzon, người kế vị, liệu có đủ khả năng thay thế không? Band sẽ ra sao khi không có Tarja? Cô ca sĩ mới liệu có khả năng hát được tất cả các bài hát của Tarja? Nightwish sẽ tan rã? Phải chăng ngày tận thế đang tới gần? Tại sao Orangina Rouge lại dở như thế? vân vân... Tôi thì đã xác định cho riêng mình một quan điểm khi xem họ lưu diễn tại Zenith ở Paris tháng 4 vừa qua: Anette khác với Tarja, thế thôi. Có nhiều điểm hay hơn, nhiều chỗ kém hơn. Nói chung là khác, nhưng không hề là một ca sĩ tồi. Nói cách khác: hãy thôi nhai đi nhai lại những điệp khúc nhàm tai "như cũ thì hay hơn" và nên cố gắng nhìn nhận vấn đề một cách khách quan. Nhân tiện nói đến việc khách quan, cái concert này quả thật tệ hại. Ừ tôi biết, ở trên tôi vừa viết những dòng đả kích để bảo vệ cho một Nightwish mới mẻ thì bây giờ lại vùi dập họ, mọi người sẽ nói rằng: rốt cuộc tay này muốn nói gì đây ? Đừng lo, các bạn đọc tò mò thân mến, tôi trả lời ngay đây: buổi concert đúng là rất tệ hại, tuy nhiên tôi không có gì phàn nàn về Anette. Tôi chỉ muốn nói là khi một tracklist toàn là ballads được chơi tại buổi tối cuối cùng của Wacken, quả thật là hơi buồn ngủ. Mà nghĩ lại thì lần concert trước ở Paris cũng y chang như lần này, với tracklist giống nhau... Ít có những bài sôi nổi, ít có các hiệu ứng khói lửa từ sân khấu, khán giả cũng không hào hứng mấy. Chậc. Trong khi T2Fr với Billybopp ngủ gật tại chỗ, tôi quyết định, với mục đích tạo nên chút không khí, thực hiện một trò thử thách đã được đưa ra từ năm ngoái: trượt trên làn sóng khán giả với lá cờ Pháp trên tay. Sau hai lần bị té, vài vết trầy xước, và rất nhiều bàn tay chọc vào mông, tôi cũng đã tới được phía trước sân khấu. Nhiệm vụ hoàn thành, có thể về được rồi. Hả, không, tôi không đi coi Lordi đâu.

2807508985_94b5d71dc9.jpg


Chủ Nhật ngày 4 tháng 8 2008, ngày khởi hành. Phiên bản 2008 của Wacken Open Air kết thúc rất muộn vào đêm khuya và ngay khi vừa kết thúc các concerts (thậm chí trước đó) những chiếc xe đầu tiên đã bắt đầu từ giã lên đường. Mấy đứa bọn tôi không có gì gấp gáp, vì chỉ phải tới Rostok vào khoảng 22h (cách Wacken 220km, gần như sát bên cạnh) để đáp chuyến phà đưa chúng tôi tới Phần Lan, để tiếp tục cuộc hành trình xuyên Châu Âu (nhưng đây là một câu chuyện khác rồi). Cho nên bọn tôi rất thong thả. Buổi sáng thức dậy, quá nửa số lều xung quanh đã biến mất, nhường chỗ cho vô số thứ rác rến linh tinh. Một đội hình những người lượm rác được kích hoạt để thu thập những vỏ chai hoặc nhựa hoặc các vỏ đồ uống còn nguyên vẹn. Sở dĩ như vậy vì ở Đức, công việc này được trả tiền cho nên những ai siêng năng đi thu nhặt và giao lại cho các cửa hàng gần đó, có thể kiếm bộn tiền. Vào đầu buổi chiều, không còn bóng dáng một cái vỏ chai nào, và hầu hết tất cả mọi người đều đã rời khỏi. Đã tới lúc tới phiên bọn tôi nhổ trại. Helsinki, chúng ta tới đây !

2807516897_38a7b74cb3.jpg
 
Chà cái band Van Canto gì đó lạ quá nhẩy tiếng guitar làm cũng giống lắm, và trống chắc là nhạc cụ khó thay thế nên ko thể bỏ được !
 
sao mà sướng thế :((:((:((:((:((:((:((:((:((

Được đi quái đâu mà sướng :))
Cả đứa dịch cũng thế :-"
Thôi năm nay sẽ dịch 1 bài cho...hoành tráng cái 20th Anniversary :'>
 
Lần đầu khi nghe nói tới một band metal a capella với thứ nhạc cụ duy nhất là dàn trống, tôi đã cười phá lên và hình dung cái kết quả của nó. Band đó, chính là Van Canto, và album đầu tay A Storm To Come rốt cuộc không quá tệ, mặc dù tôi vẫn chưa quen với kiểu "solo guitar bằng miệng". Khi chơi live, nó có vẻ gì đó rất độc đáo. Thử tưởng tượng, một tay ca sĩ phát ra tiếng "rakkatakka", một tay khác "wahwah", rồi một tay "dandan", thêm chút méo mó ở giọng hát, một tay ca sĩ "đích thực", một em ca sĩ "đúng chất", và một tay trống, và ta có Van Canto. Tại buổi concert này, ngoài những bài trong album của họ, còn có một số bản cover các bài nổi tiếng như: Battery (Metallica), Fear of the Dark (Iron Maiden) và The Bard's Song (Blind Guardian). Đúng đúng, tất cả đều bằng miệng. Rất thú vị.
Để nghe thử band này xem sao
trong Wish You Were Here, Dave Gil cũng dùng miệng để tạo effect với guitar
 
Death chứ đâu phải Dead =))
Mà quan trọng là nhánh nào,Melodic,Brutal,Technical,...
Có gì cứ hỏi Dream Theater ;))
 
Tự nhiên nói Dead ko thì ai biết được :-w
Black thì hỏi Hoàng mèo :>
 
=)) tại tớ cũng mới tìm hiểu dòng nhạc nay thôi , mà nhờ thế mà tớ biết các anh VN hát trong rock "xô" coi trên TV hát cái gì rồi ...ra các anh hát Black ,Death gì đấy nhưng sao lại cắt đầu đinh :'> ..... mà lời chả liên quan :| ....
 
Có mấy cái "giai thoại" về Dead, còn thực hư thế nào thì ko rõ.

_Lên sân khấu cầm theo 1 cái bao chứa xác 1 con quạ đã chết và bốc mùi. Thỉnh thoảng mở bao ra hít một hơi để hưng phấn rồi hát tiếp.

_Sau khi chết được Euronymous tưởng niệm bằng cách cho óc của hắn vào nồi súp (bò), hầm chín rồi chia cho các thành viên trong Mayhem thưởng thức.

Muốn rõ hơn nữa thì google thẳng tiến, mấy forum rock ở VN, forum nào cũng lưu 1 bài về Mayhem qua hồi ức của Hellhammer.
 
Một anh nữa siêu đẹp trai mà một thời ta chết mê chết mệt ...
 
Ai vậy nhìn tóc dài mà hinh trắng đen không biết tóc màu gì để đoán nữa. Nhin mặt hơi góc cạnh thì mình đoán Bach của Skid row :-w
 
Dead với attila là 2 vocal tuyệt nhất mà mayhem có được,album gần đây nhất của mayhem ordo ad chao với sự trở lại của attila,quá tuyệt.

Ai mà nhìn s.e.x.y vậy trời???Hèn chi mấy bà mấy chị mê mệt=)).
 
Buồn cười cái Tobias "xxx" Sammet :))

Indie là cái thể loại gì nhỉ :-? Ấn độ??? :-??
 
Ai vậy nhìn tóc dài mà hinh trắng đen không biết tóc màu gì để đoán nữa. Nhin mặt hơi góc cạnh thì mình đoán Bach của Skid row :-w

Mặt thằng anh bach dễ thương hơn anh này nhiều mà ...

Ai mà nhìn s.e.x.y vậy trời???Hèn chi mấy bà mấy chị mê mệt=)).

Chất giọng cũng ok lém ...

=)) Anh đc vào centerfold của Playgirl mà cứ phải khen sexy =)) Thừa ghê ...
 
từ nay bỏ Death=((
nghe nhạc xì-tin. thời buổi giờ nghe Death thì làm sao có gái theo;))
 
nghe nhạc xì-tin. thời buổi giờ nghe Death thì làm sao có gái theo
ờ bác nói cũng phải ....... theo bác có ngày bác cầm súng bắn vào đầu nhờ :'>
 
Hôm qua vừa xem cái Eps 14 của serie The Twilight Zone.
Nó kể về 1 cái guitar sát chủ,nó ko chỉ muốn được chơi nhạc mà còn muốn chiếm luôn thể xác và linh hồn của người chơi X_X

Mấy lão rocker mà tự sát cũng thể chăng :))
 
Status
Không mở trả lời sau này.
Back
Top