Tâm sự của những đứa con đang học tập nơi xứ người

  • Thread starter Thread starter _Midas_
  • Ngày gửi Ngày gửi
Topic đã nói lên chủ đề của nó. Trong gamevn này ắt hẳn có không ít người đang du học, phải sống 1 mình 1 thân nơi xứ người.
Chắc hẳn ai cũng có lúc phải trải qua những đêm đông tuyết rơi trắng xóa mà vẫn phải lê bước trên con đường vắng vẻ sau 1 ngày học tập mệt mỏi. Về đến nhà, căn phòng trống không, vẫn phải lủi thủi nấu cơm hoặc là gặm tạm cái bánh mì khô không khốc, lúc đấy chỉ ước gì có được 1 bữa cơm mẹ nấu cho...
Vào trong siêu thị với cái balo nặng trịu trên vai, vừa đi vừa nghĩ tuần này ăn cái gì, chọn cái nào ăn cho tiết kiệm, thỉnh thoảng nhìn thấy cảnh gia đình người ta bố mẹ con cái đi mua đồ trong siêu thị lại nhớ đến mẹ, đến bố, đến gia đình....
Nhớ những hôm 30 tết ở nhà, vừa ở trường học về, lên mạng gọi skype với nhà, nghe tiếng pháo hoa bắn trên tivi, nhìn cành đào ở màn hình máy tính sau lưng bố mẹ mà lòng ko khỏi xúc động, nước mắt cứ chực trào ra, lúc đó chỉ biết tự hứa với lòng sẽ học thật chăm để có thể nhanh trở về nhà.
Chỉ mong 1 ngày nào đó sẽ lại được đặt chân xuống lại Nội Bài :)

mình cũng muốn rơi vào cảnh cô đơn như vậy mà ko được nề bạn ơi
 
Sao lại ko được :-?
cậu mà cố gắng học tập, tu chí thì thể nào mà chẳng có cơ hội chứ :-?
 
vi k0 phải là du học sinh ... nhưng ngay giờ phút này thì nhớ ba mẹ da diết .. vừa từ vn qua đây trở lại .. ôi nhớ những bữa cơm mẹ nấu thật ngon .. nhớ những lần ba chạy lăn xăn đi mua thuốc khi con bệnh ... giờ thì chỉ 1 mình :((
 
Sis Vi wa lại rùi à? E mong mãi mà ko về đc này T_T Nhớ nhà, nhớ bạn, nhớ cái giường của mình :( nhớ lũ bạn
 
Sis Vi wa lại rùi à? E mong mãi mà ko về đc này T_T Nhớ nhà, nhớ bạn, nhớ cái giường của mình :( nhớ lũ bạn

mới về hồi trưa thôi em. Mà chị ghét về quá , vì khi qua trở lại thì bị trầm cảm, buồn wa' :|
 
mới về hồi trưa thôi em. Mà chị ghét về quá , vì khi qua trở lại thì bị trầm cảm, buồn wa' :|

trầm cảm nặng thì em dẫn chị đi ăn lobster, trầm cảm nhẹ thì chị em mình họp offfline tại Cali nha, còn bình thường thì thôi ôm hun sis 1 cái nè >:D<:-*








* chạy lẹ ko bả lấy dép chọi mình :P *
 
Xa Việt Nam gần 2 năm, vẫn chưa thấy nhớ nhà, tâm vẫn vô cảm như một tảng băng. (chắc tại thường xuyên liên lạc về nên thế:-*)
 
Nói thật là tôi sẽ chẳng nhớ nhiều như thế nếu thỉnh thoảng ko về nhà bác chơi, về nhà bác lại thấy cảnh gia đình nhà bác sum vầy, thấy mình hơi thừa :-<
 
Tập dần cho quen, sau này ở khoảng giữa thời gian lúc bắt đầu đi làm đến lúc bắt đầu lấy chồng/vợ thì ai cũng phải sống 1 cuộc sống cô độc thôi. Việt Nam cũng thế, hải ngoại cũng chẳng khác.
 
- Xa VN chỉ nhớ về lúc mà trưa hè nằm võng nhìn ra ngoài đường thấy cảnh họp chợ mỗi chiều; nhớ lại cảnh mỗi khi chủ nhật là trường lại bắt cả lớp đi nhổ cỏ trồng cây; khi đi học bên này nhớ lại thầy cô bên VN coi mình như con chó, xúc phạm ngay giữa lớp bắt mình làm trò hề; nhớ nhất vẫn là cơm dĩa; và đã mất đi cảm giác lo sợ, không biết cảnh sát sẽ đến bắt mình đi và giở trò cướp của khi nào; và khi qua đây hiểu được tại sao người miền Nam hồi đó lại sẵn sàng chết chỉ vì một cái chữ gọi là "tự do". Còn hiện giờ thì mùa hè nóng cháy đít..... Chúc mọi nguời có một mùa hè vui vẻ, giờ em phải đi cắt cỏ đây....
 
Back
Top