Vấn đề không chỉ ở điểm số, vấn đề ở lời phê "lạc đề" của cô giáo. Như thế chẳng khác nào phủ định tình cảm của đứa trẻ cũng như khẳng định một con vật không bao giờ có thể là "người bạn". Theo ý kiến của mình thì cách hiểu đề bài của đứa trẻ rất đáng khen và sáng tạo vậy mà cách chấm bài của cô giáo thì khá máy móc và phũ phàng.
Các bạn nghĩ phản ứng của đứa trẻ sau này sẽ như thế nào? Liệu nó có còn dám viết một bài văn theo cảm xúc của nó nữa? Hay nó sẽ mở văn mẫu và chép lại một cách máy móc để khỏi "lạc đề"? Nếu vậy chẳng phải vùi dập khả năng sáng tạo của nó để sản xuất ra một cỗ máy viết văn đếm ý ăn điểm sao?
Theo quan điểm của mình, học văn thứ nhất là (như bạn ở trên nói) biết cách viết câu cú rõ ràng, mạch lạc giúp người khác hiểu được ý của mình.
Thứ hai, dạy học sinh cách cảm thụ văn học - hay là hiểu được ý của người khác. Đơn giản nhất là đọc một bài viết nào đấy và hiểu được người ta đang chửi hay đang khen, chửi và khen cái gì? Hơn nữa là hiểu được nội dung của một tác phẩm và đưa ra suy nghĩ của mình, có thể là khen hoặc chê. Theo mình, không có ý kiến nào là sai cả miễn là bạn đưa ra được đủ lập luận để bảo vệ ý kiến của bạn. Dĩ nhiên để đạt được điều đó thì bạn phải hiểu được cái bạn đang nói về đã (khả năng cảm thụ).
Thứ ba, là qua văn học để giáo dục tâm hồn và suy nghĩ của học sinh. Một đứa trẻ sẽ học được về tình cảm gia đình qua giáo lý tốt hơn hay qua một câu truyện cảm động tốt hơn? Dĩ nhiên phải để đứa trẻ tự cảm thụ và tự hiểu, giáo viên chỉ là người hướng dẫn mà thôi.
Thứ tư, là tăng khả năng sáng tạo của học sinh. Văn học là một môn rất thích hợp để làm việc này vì nó không bị ràng buộc bởi quá nhiều định lý và quy tắc như các môn kỹ thuật. Kết quả của nền giáo dục "sợ" sáng tạo của VN là những tác phẩm khác tác giả nhưng lại na ná nhau hoặc những bộ phim lúc nào cũng theo một lối mòn hay copy một cách thiếu suy nghĩ của nước ngoài rồi đóng mác "sáng tạo". Nếu bạn không phải là giáo viên mà là một người bình thường, đọc tập bài của lớp em kia, bài nào sẽ thu hút bạn hơn? Một loạt bài na ná nhau, tả về một người bạn thân nào đấy theo những câu truyện giông giống nhau, hay là một bài về chú mèo với những suy nghĩ thật của đứa trẻ?
Nhưng nhìn lại xem bộ GD đã làm được gì ? Thôi thì họ cũng có vẻ đã dạy được điều thứ nhất dù vẫn còn nhiều bất cập. Nhưng họ lại hoàn toàn lệch hướng ở mục tiêu thứ hai khi gò ép học sinh suy nghĩ theo những cái gạch đầu dòng được đánh số 0,25 ở bên cạnh và dẫn đến kết quả là thất bại mục tiêu thứ ba. Học sinh bây giờ học thuộc ý còn được điểm cao hơn tự cảm nhận. Nhiều đứa viết bài phân tích mà còn không nhớ được tác phẩm như thế nào thì làm sao mà rút được bài học thực sự từ nó? Và ở mục tiêu cuối cùng thì có thể nói là hoàn toàn thất bại. Sau 12 năm không được phép có suy nghĩ riêng, học sinh hoàn toàn trở thành 1 cỗ máy không hơn, hoặc là 1 cỗ máy vận hành đúng hướng dẫn và được 8, 9 điểm văn, hoặc là 1 cỗ máy sai lệch viết toàn những câu vô nghĩa và lên báo làm trò hề.
Cuối cùng, theo mình, viết văn là phải có tính sáng tạo và người chấm phải đánh giá sự sáng tạo đấy, chứ không nên theo bất kỳ khuôn mẫu nào.