Đọc được cái này, cũng ngẫm như Melee, chép cho mọi người đọc
Trương Vương nước Sở hỏi Tống Ngọc:
Tiên sinh dương như có chố thiếu sót trong phẩm hnạh chăng mà kẻ sĩ và thưưong dân trong nưứơc không thấy có mấy ai khen ngợi?
Tống Ngọc thưa:
- dạ, quả có như thế. Xin đại vương tha tội, hay dung cho tâu lại một lời. Khách có kẻ ca hát nơi kinh đô, thoạt đầu hát khúc Hạ Lý Ba Nhân, trong nước khen hay và hoạ lại để kể mấy ngàn người. Rồi hát bản Dương A dạ Lộ người khen và hoạ, rút xuống còn có vài trăm. Đến bài Dương Xuân Bạch Tuyết, khen và hoạ còn lại chỉ có vài mươi người ... Là vì khúc hát ý càng cao, thì người hoạ lại càng ít.
Loài chim có Phụng, loài cá Côn. Chim Phụng giương cánh bay lên chín từng mây, dọc ngang trong khoảng mênh mông vô tận; chim sâu đậu ở rào giậu kia, há há có thể cùng với Phụng biết tRời Đất rộng đến đâu !
Cá Còn sớm dậy ở Côn Lôn, trưa nằm ơ sườn non Kiệt Thac, tôi bơi về Đầm Mạnh Trư, thứ cá nghê vàng ở trong cái vùng, làm sao cso thể cùng với nó lượng biết được sông bể lớn đến bực nào !
Chẳng riêng gì loài chim có Phụng, laòi các có Côn, hạng sĩ cũng có Phụng, có Côn. Bậc thánh nhân hành vi trác việt, siêu nhiên và xử sự theo mình, người trong thế tục hiểu sao được hành vi của thần !
"trích dẫn: cái cười của vị thánh nhân, trg 215"