Mr.Nice
Persian Prince
- 7/9/06
- 3,830
- 5
Nếu đứng ở góc nhìn của 1 khán giả như mình, yêu điện ảnh? Có. Thấu hiểu nghệ thuật hàn lâm? Chịu. Thì kinh điển là phụ thuộc thị hiếu mỗi người. Còn ở góc độ của các chuyên gia, của dân trong nghề thực thụ, thì kinh điển là 1 thương hiệu, là cái tiêu chuẩn để họ học theo, và là 1 thể loại riêng biệt hẳn hoi, nó cũng nổi lềnh phềnh trong làng điện ảnh giống như một cây đại thụ vươn lên giữa rừng già. Vậy thử hỏi các bạn đang đứng ở đâu? Là 1 khán giả rất ư bình thường hay đã là 1 chuyên gia? Để phải ép buộc mọi người có 1 định nghĩa thật là hoành tá tràng về phim kinh điển giống mình? Bạn đã đứng ở trong rừng sâu để quan sát cái cây đại thụ ấy hay cũng chỉ đứng ngó từ bên ngoài như mọi người?
Nói chung mình nghĩ cái định nghĩa ấy nó phụ thuộc vào bạn là ai và đang ở đâu thôi.
Mình dám cá là kể cả những bạn ở đây đang tự hào mình thấu hiểu và có thể cảm nhận phim kinh điển, cũng không thể nuốt trôi hàng tá phim kinh điển khác, khi xem những bộ phim đó, các bạn sẽ hiểu cảm giác của 1 người không thể nuốt nổi tất cả các bộ phim kinh điển mà bạn thích, thế thôi. Suy cho cùng thì nghệ thuật với cả kinh điển cũng chỉ là sản phẩm của thế hệ đi trước vẽ ra, thế hệ sau cảm xúc nó không cho phép thì xác định cứ sống với định nghĩa khác cho riêng mình, chẳng có gì là sai hết. (Trừ khi bạn học về điện ảnh, như đã nói, cái này không bàn tới). Thỉnh thoảng vẫn nghe mấy bố chuyên gia phán: Bộ phim đã tạo nên 1 chuẩn mực mới cho thể loại abc hiện đại...blah blah...nên mình nghĩ, tính lâu bền của chuẩn mực trong điện ảnh nó không hoàn toàn giống với trong toán học đâu. Đến Euclide còn có Non-Euclidean nữa là
Nói chung mình nghĩ cái định nghĩa ấy nó phụ thuộc vào bạn là ai và đang ở đâu thôi.
Mình dám cá là kể cả những bạn ở đây đang tự hào mình thấu hiểu và có thể cảm nhận phim kinh điển, cũng không thể nuốt trôi hàng tá phim kinh điển khác, khi xem những bộ phim đó, các bạn sẽ hiểu cảm giác của 1 người không thể nuốt nổi tất cả các bộ phim kinh điển mà bạn thích, thế thôi. Suy cho cùng thì nghệ thuật với cả kinh điển cũng chỉ là sản phẩm của thế hệ đi trước vẽ ra, thế hệ sau cảm xúc nó không cho phép thì xác định cứ sống với định nghĩa khác cho riêng mình, chẳng có gì là sai hết. (Trừ khi bạn học về điện ảnh, như đã nói, cái này không bàn tới). Thỉnh thoảng vẫn nghe mấy bố chuyên gia phán: Bộ phim đã tạo nên 1 chuẩn mực mới cho thể loại abc hiện đại...blah blah...nên mình nghĩ, tính lâu bền của chuẩn mực trong điện ảnh nó không hoàn toàn giống với trong toán học đâu. Đến Euclide còn có Non-Euclidean nữa là






câu nói của tôi có xác nhận rằng tôi hiểu hết cái gì à
cái đó nói chung cho tất cả nhé. Và rõ ràng là nói đúng, tại sao có người hiểu mà mình ko hiểu, chẳng phải là do mình sao 