Phim kinh điển?

Nói đơn giản thế này : Không phải ai cũng đủ trình để cảm nhận được các bộ phim kinh điển , vậy nếu không đủ trình độ đó thì tốt nhất nên có những lời lẽ phù hợp để thể hiện cái gu cái sơ thích của mình 1 cách hợp lý ,đừng nên dùng những lời lẽ quá đáng ( quá đáng sao thì ai cũng biết được đại loại như "phim chán phèo , dở ẹc mà kinh điển cái gì ?!" ) cái đó như bạn trên nói là "phán xét một cách ngu ngốc" , mình phán nó dở chỉ vì mình không hiểu được nó rồi dùng cái lý do "gu , sở thích" để bao biện là không được ....

Và việc không cảm nhận được các tác phẩm kinh điển thì chẳng có gì là xấu cả , vì cốt xem phim cũng chỉ là hướng đến mục đích duy nhất là giải trí , nên ko việc gì phải sợ bị khinh sợ xấu hổ khi nói ra cảm nhận thật của mình , khi mình không hiểu được một bộ phim gọi là "tác phẩm kinh điển" !
 
- Nhiều lúc xem mấy bộ phim xưa như "Chém theo chiều gió" trên Cinemax thì bây giờ mình lại thấy rất hay :x ...... Lúc còn đi học thì xem nản vô cùng 8-} ........ Bây giờ thì lại thích xem phim xưa :x .......
 
Nói chung, xem phim "kinh điển" mà ko thấy nó hay thì đừng vội phán "phim dở ẹc!"
Mấy fan điện ảnh cũng đừng vì thế mà nóng mặt phun "thằng này đek biết xem phim!"
Có thể lúc này xem ko hợp, nhưng 1 thời gian sau xem lại sẽ thấy khác đấy :)
 
Theo tớ biết, phim kinh điển gì thì gì, trước hết phải là phim đã được thử thách qua thời gian cái đã, nói nôm na là phim xưa cũ kĩ, và đó ít nhất phải là những phim từ 60s (hoặc ít nhất cũng phải 70s) trở về trước.
Thứ nhì, phim đó phải được công nhận (là phim hay, hoặc đại khái thế) bởi đông đảo giới điện ảnh, cũng như người xem.

Có 1 đặc tính khác mà hầu hết các phim kinh điển đều có, là việc ko diễn tả trực tiếp những thứ được-coi-là-ko-hay như tình dục, bạo lực hay gì đó, mà ngầm ám chỉ và phần còn lại là phụ thuộc vào trí tưởng tượng người coi. Đó cũng là vì lý do khách quan, khi những năm đó, các nhà làm phim luôn bị kiểm duyệt gắt gao về những cảnh tình dục, bạo lực hay những cảnh phi luân lý, cho nên các nhà làm phim phải tìm cách diễn giải nó dưới hình thức khác, và thế là người xem phải tưởng tượng ra. Đó cũng giải thích rằng vì sao trong thời điểm này, ta xem phim kinh điển này thấy ko hay, hoặc thấy có vẻ bình thường, nhưng 1 thời gian sau khi xem lại, ta nhận ra những điều hoàn toàn mới mẻ, đó là vì những trải nghiệm trong cuộc sống mà ta mang vào trong khi xem phim. Đây chính là 1 chi tiết đẹp của phim kinh điển.

Phim kinh điển theo tớ biết (và tớ nghĩ) là thế.

Còn việc cảm nhận thì đúng là tùy người, nhưng nếu cảm thấy nó ko hay mà lại phán rằng phim đó dở, chán phèo, thì bạn đúng là kẻ nông cạn. Như có bạn đã nói, đừng ngụy biện do gu xem phim này nọ để nói rằng "kinh điển hay ko tùy người", bản thân nó là kinh điển, bạn ko thấy nó kinh điển thì đó là do bạn, thế thôi.
 
Áp đặt góc nhìn của mình - tức là thời điểm hiện tại lên 1 bộ phim đã làm từ lâu thì điều ko hiểu tại sao nó kinh điển là chuyện đương nhiên 8->

Muốn hiểu tại sao nó kinh điển thì nên tìm hiểu xem xã hội lúc đó thế nào - thực trạng điện ảnh lúc đó ra sao...etc...
 
cái tay MrNice nói năng bừa bãi quá, nếu bác muốn thể hiện quan điểm thì hãy tìm hiểu thật kỹ đã rồi hãy phát biểu, càng nói càng sai, càng sai càng cãi, đâu có ích gì???

Gốc tọa độ nó ở điểm 0 thì nó sẽ mãi ở đó, còn bác thích thì cứ chọn cho mình cái gốc khác, ko sao cả nhưng nó vẫn là 0 :)
 
cái tay MrNice nói năng bừa bãi quá, nếu bác muốn thể hiện quan điểm thì hãy tìm hiểu thật kỹ đã rồi hãy phát biểu, càng nói càng sai, càng sai càng cãi, đâu có ích gì???

Gốc tọa độ nó ở điểm 0 thì nó sẽ mãi ở đó, còn bác thích thì cứ chọn cho mình cái gốc khác, ko sao cả nhưng nó vẫn là 0 :)
Tôi chỉ nói trên quan điểm cũa những người chưa thể hiểu phim kinh điển, và nói để cho những ai nghĩ rằng những người không hiểu phim kinh điển là sai và đáng bị nghe những lời lẽ "khó nghe" ở page #1 thôi. Còn bạn bảo tôi tìm hiểu thật kĩ thì tôi cũng xin thưa là tôi nói như vậy không có nghĩa tôi là người không thể nhìn ra cái hay của những bộ phim kinh điển bạn nhé, chỉ có điều cái quan niệm của tôi về những người có thể và chưa thể cảm nhận phim nó khác với một vài người trong đây thôi [-X nếu bạn cho là người xem phải tìm cách hiểu được phim kinh điển thì tôi hoàn toàn không đồng ý, có nhiều người khi xem những bộ phim ấy, họ phát hiện ra vẻ đẹp của bộ phim hoàn toàn tình cờ và không cần có sự chuẩn bị trước. Vì đấy mới là mục đích của phim kinh điển được tạo ra :|
Another problem that faces all aesthetic canons is: what person, persons or groups of persons selects that shortlist of ultimate movies or works of art? A critic? A group of critics? Librarians? Academics? How many academics (10 or 50 or 500)? Fellow artists (who know the craft better than anyone else; but who can be narrowly critical of work competing with their own)? Pure popularity? If the latter, chronology must be factored in, for many works of art are very popular for a brief period, then are totally forgotten. (And some movies make little impact upon release, but then build in reputation over time).

Ultimately, there is no absolute answer to any of those questions; there is no absolute film canon. There are many canons, that change over time, from country to country, and the fact that they may contradict each other makes them even more useful. Personally, one may trust some canons above others; one may hold to the canon of André Bazin or Pauline Kael over Jonathan Rosenbaum and Manny Farber, or vice versa. One may trust collective polls of critics or directors, such as the Sight & Sound polls. One may respond more to canon based on great directors (in film this is considered an auteur canon) than on canon based on specific films. Some people might construct their canons based on films they regard as great or influential; others will formulate their canons based on pure pleasure, selecting films that they enjoy watching repeatedly. Some may even create a canon as a conscious rejection of the movies that have been widely regarded as great or influential.

Two main methods of assessing film canon are canon from individuals (critics, directors or film archivists) and canon from collective polls (in which a number of individuals are surveyed).
Mời bạn đọc quote trên để hiểu cách mọi người nhìn nhận phim kinh điển như thế nào nhé, hoàn toàn không giống cách các bạn đang định nghĩa với nhau đâu. Và chừng nào vẫn còn những bộ phim kinh điển của thời đại mới, thì chừng ấy, sự thay đổi thị hiếu về phim kinh điển của người xem vẫn là 1 chuyện hoàn toàn bình thường :|
Đừng vội phán ai nói năng bừa bãi bạn nhé :|
 
Ta xem phim thì chả quan tâm nó có kinh điển hay không. ta thấy hay là được rồi. xem khen chê chỉ là cảm giác của mỗi người thôi. còn mấy phim kinh điển kia ta thích nhất Gone with the wind đợt ý xem vẫn là bản vcd mờ tịt mà vẫn thích. chả biết bao giờ nó mới ra Bluray.
 
Tôi chỉ nói trên quan điểm cũa những người chưa thể hiểu phim kinh điển, và nói để cho những ai nghĩ rằng những người không hiểu phim kinh điển là sai và đáng bị nghe những lời lẽ "khó nghe" ở page #1 thôi.
Nói mãi sao cậu này vẫn không hiểu nhỉ. Chẳng ai nói những người chưa hiểu phim kinh điển là sai, hay đáng bị nghe chửi cả. Anh không hiểu, Ok, không vấn đề gì. Nhưng anh lại nói "phim dở ẹt này mà kinh điển cái gì" thì rất đáng bị chửi.
 
xem rất ít phim kinh điển, nhưng toàn thấy hay cả :))
Scarface, The Good, the Bad and the Ugly, Godfather, Bonnie and Clyde, Gone with the wind, No country for old men....

trong cái list này thỳ xem được mỗi Godfather, Bonnie and Clyde, Gone with the wind

trong đó bonnie thy thấy bt nhưng god quá hay và đặc biệt là gone with the wind :)
đĩa phim đầu tiên dành dụm cả mấy tháng trời mới có 40k mua về để xem đi xem lại :))
 
Nói mãi sao cậu này vẫn không hiểu nhỉ. Chẳng ai nói những người chưa hiểu phim kinh điển là sai, hay đáng bị nghe chửi cả. Anh không hiểu, Ok, không vấn đề gì. Nhưng anh lại nói "phim dở ẹt này mà kinh điển cái gì" thì rất đáng bị chửi.
Có ai nói câu đó vậy bạn :| ? Đọc cái post trên mà còn dám mở miệng bảo tôi không hiểu gì ư? Bạn chưa biết mọi người đang nói tới đâu thì không cần cố Reply kiếm bài đâu, box này ko tính bài :|
Người ta có quyền chọn ra phim kinh điển cho riêng mình thì cũng có quyền nhận xét phim nào họ thấy không hay, nhận xét không ai cấm, chửi thì có. Và theo tôi thấy thì nhiều cậu đang cố lái lời nhận xét của chủ topic sang lời chửi rất khiếm nhã. Định nghĩa về phim kinh điển còn thiếu chính xác 1 cách lố bịch thì lấy lý do gì mà yêu cầu người khác phải nghe theo những gì các cậu nói?
 
theo các bẹn thì phim nào mới thực sự là kinh điển đây :))
 
Chỉ phát biểu trên tinh thần xây dựng là có lẽ Mr.Nice nên tạm dừng post bài vào 2pic này, ý kiến của c ko sai, nhưng cách thể hiện thì có phần gay gắt quá, rất dễ gây war ;)
 
Thật sự mà nói thì mình thấy Bonnie and Clyde chỉ còn giá trị lịch sử, tức là vào thời đó thì 1 phim như thế đúng là cách mạng, chứ nói về độ hay thì bây giờ xem thấy nó chẳng có gì đặc biệt :))

À, vừa xem kỹ lại The Good, the Bad and the Ugly, quả thật là rất hay :'>
 
Chỉ phát biểu trên tinh thần xây dựng là có lẽ Mr.Nice nên tạm dừng post bài vào 2pic này, ý kiến của c ko sai, nhưng cách thể hiện thì có phần gay gắt quá, rất dễ gây war ;)
Vào forum thì nên chấp nhận 1 sự thật là sẽ có những kẻ khó ưa như mình \:D/ và nếu đi quá đà thì đã có mod xử lý :> mục đích chính vẫn là tranh luận và tranh luận, thế thôi. Dù nói có khó nghe thế nào đi nữa mà bên nói sai biết và chấp nhận ý kiến bên bất đồng thì khó mà war được :> và mình cũng chẳng dỗi hơi nặng nhẹ với những người như thế.
 
À, vừa xem kỹ lại The Good, the Bad and the Ugly, quả thật là rất hay :'>

Một câu nói thể hiện đc rất nhiều điều về giá trị của 1 tác phẩm "kinh điển", hoan nghênh :>
 
Phim dở 1 cách kinh khủng khiến người xem nhớ 1 cách dã man và bị ấn tượng mãi không bao giờ hết => kinh điển :))

Muốn hiều về phim kinh điển thì trước tiên phải hiểu rõ chữ "kinh điển".

Nhiều bạn trong đây chả hiểu cái quái gì về 2 chữ đấy mà cũng lên đây xoắn bạn chủ topic như đúng rồi =))

dt, tt (H. kinh: sách vở; điển: sách của người xưa) Tác phẩm được coi là khuôn mẫu của một học phái

Có nghĩa là NÓ đại diện cho 1 cái gì đó mà sau này người ta cứ lặp đi lặp lại cho giống hoặc cố gắng để giống NÓ gọi là cái kinh điển. Khuôn mẫu là tuy vào từng nhận đinh của con người, đôi khi người này đánh giá hay, người kia đánh giá dở nhưng nó vẫn được gọi là kinh điển với 1 số người.

Các bạn đừng xoắn chủ topic nữa vì tớ đọc nhiều bài trong này thấy các bạn có hiểu cái chữ đấy nó là nghĩa quái gì đâu =))
 
Theo mình hiểu thì người ta cố làm giống như những gì phim kinh điển đã làm được vào thời điểm nó sinh ra :> đúng chứ nhể?
Không có gì là vĩnh cửu cả, kinh điển suy cho cùng cũng chỉ là cái khung xương vững chắc cho các thế hệ sau nhìn vào đó mà đắp da đắp thịt lên thôi. Chứ nói đã là kinh điển mà ai xem cũng phải(nên) thấy hay thì b-(
 
^
^
Nói hết nước hết cái mà vẫn có 1 số người ko hiểu hay cố tình ko hiểu. Đã gọi là kinh điển thì phải là do số đông mọi người công nhận hoặc là được công nhận bởi những chuyên gia thực sự. Làm gì có cái thể loại nào là kinh điển đối với 1 số người, mà nếu chỉ kinh điển với 1 số người thì cũng ko thể gọi đấy là 1 bộ film kinh điển đc. Như t bjo bảo bộ tứ 10A mấy gì đó là 1 bộ film kinh điển cũng đc à? Hay bảo The godfather là 1 cục shit cũng ok?
Ý của c t hiểu, nhưng đấy chỉ là 1 nghĩa hẹp, còn suy rộng ra trên 1 phương diện lớn hơn thì lại là chuyện khác. Ngay như chủ 2pic sau khi xem lại cũng phải công nhận 1 bộ film kinh điển mà trc đây c ấy ko thể nuốt nổi đó thôi.
Film hay hay dở vs mỗi người là do tự mình cảm nhận, nhưng khi phát biểu trc đông người thì cũng nên suy nghĩ trước khi buông lời nhận xét.
Mà cũng có thấy chủ 2pic bị xoắn gì ghê lắm đâu mà lắm người nhảy vào bênh thế nhỉ :-??
 
Back
Top