Bài này được bà chị gởi nghe, một bài nhạc cũng lâu rồi...
http://www.mediafire.com/?yztkhnhm4it
VẪN THƯỜNG CƯỜI
Tiếng ca dài trong vắt, cười nhạo chuyện thế gian
Thanh trường kiếm bôn ba, con đường đi ngàn vạn vui khổ
Tiếng đàn cầm du du, kể bao nỗi thê lương cô tịch
Trong một chén dương hồn ngẩng mặt hỏi đất trời
Đại mạc rộng ngàn dặm, trong mắt người chỉ thấy cát vàng bay
Lấy bốn bể làm nhà, một mình cạn chén rượu tịch mịch
Dưới cầu nước chảy, quay đầu nhìn quê cũ chốn Giang Nam
Nơi đầu sóng ngọn gió, tịch mịch ngồi nhạo cười
Áo tím bay bay, áo xanh mờ mịt, nâng một chén cười giang hồ
Lòng cay đắng, thân đau khổ , làm sao hỏi chàng đây
Kiếm chỉ tiêu sái, cung đàn rung phong nhã, tiếng cầm rửa sạch cõi lòng
Đôi tay trong sạch, tâm hồn thuần khiết, hiệp cốt đối bích tiêu
Phương đông mặt trời mọc, chim rừng nương gió nhẹ bay
Cánh hoa rụng rơi, vương bóng gai nằm lặng trên cành
Một khúc thâm tình, kể ra nỗi vô biên cô tịch
Muốn quay đi chống lại nhưng mắt chẳng rời đi
Một câu thề nguyện cố chấp trong lòng, một đời không thay đổi
Tâm đau đớn, thân đau đớn, tình đau đớn, muốn cắt nát nỗi ngây thơ
Sinh tử ước định chân ái khó tìm, có rượu trong cả khúc tam huyền
Cười thế gian như phù vân mây khói, làm sao nhớ lại nổi đây
Đại mạc hoàng sa đã thành mây khói, thời gian trải bao biến chuyển
Vật đổi sao dời, nương dâu đã hoá biển khơi, duyên đến duyên lại đi
Lòng son biển trời biết, nỗi đau dài không lời giải đáp, chỉ lưu luyến tâm hồn lãng tử
Trong tâm chỉ ao ước được cùng chàng tiêu diêu
Xướng âm:
Hoa thời rụng hết chốn thời xa
Thường cười nói thường day dứt thường nhung nhớ
Duyên đến lại đi, bao phen lưu trong mộng
Ngàn lần gặp lại vẫn như thưở đầu tiên...