KNIGHT_1988
C O N T R A
- 3/12/04
- 1,820
- 111
Kể câu chuyện của tôi hẳn các bác sẽ nghĩ rằng :"trên đời này lại có 1 thằng ngốc như thế à" . Nhưng thật sự là có 1 thằng ngốc như thế đấy.
Em đã từng là 1 người bạn thân của tôi, em cũng đã từng yêu, và cũng đã từng đau khổ, tôi đến bên em, đơn giản chỉ để an ủi,không 1 chút tình riêng, tôi coi em như bạn. Rồi đến ngày tôi lờ mờ đoán ra em đã yêu tôi , tôi lo lắng, ko phải vì tình cảm , mà vì khoảng cách, em ở tận Hà Nội, còn tôi vẫn luôn mãi ở Nam.
Nhưng chẳng hiểu sao, cho đến lúc tôi nhận ra tôi yêu em nhiều thế nào, tôi gạt bỏ mọi khoảng cách, mọi lý do để đến với em. Chúng tôi chính thức quen nhau , nhưng chưa 1 lần gặp mặt, nghe lạ nhỉ, chính tôi cũng ko tin câu chuyện của đời mình.
Rồi đến ngày tôi bỏ mọi thứ sau lưng để ra Hà Nội, khao khát gặp em, được nắm tay em và có thể giữ chặt như 1 người yêu bình thường. Nhưng....
Em lạnh lùng, em từ chối nhiều cuộc hẹn như muốn tránh mặt tôi, cho đến ngày hôm wa, em để lại tôi bơ vơ ở rạp quốc gia , ko quên nhờ bạn đưa cho tôi tấm vé và bảo công ty quá bận.
Đêm, mưa lạnh , tôi vội vã bắt taxi xuống công ty em, ngỡ ngàng nhận ra em đã về nhà rồi. Tôi phải dùng điện thoại của đồng nghiệp em thì em mới chịu bắt máy. Tôi nói tất cả với em trong nước mắt, tất cả những gì tôi đã chịu đựng khi vừa đặt chân lên Hà Nội, em im lặng, tôi chỉ nghe đầu dây bên kia những tiếng khóc...tôi cúp máy.
Tôi cứ lẩn thẩn trên con phố Hà Nội ngập mưa, tôi tự hỏi tôi đã làm gì để em đối xử như vậy, gió cứ gào thét, cả tôi cũng vậy.
11h30, tôi về đến nhà , ướt sũng, tiếng chuông điện thoại đổ, ko phải em, 1 người con trai....nghiệt ngã, anh ấy nhận rằng là bạn trai em, đã quen 2 tháng.
2 tháng.... tức là trước khi anh tỏ tình với em. Anh còn nhớ như in câu mà em nói: " Chỉ cần anh không lăng nhăng, em sẽ không bao giờ buông tay". Anh đã làm được, nhưng em thì không.
Mai anh sẽ bay về thành phố, ngày cuối cùng anh còn ở lại vùng đất Hà Nội, anh có nên hẹn em ra để hỏi mọi chuyện, hay cứ ôm tất cả nỗi đau chôn vùi ở vùng đất này . Tại sao đến bây giờ, dù biết em đã lừa dối anh rất nhiều lần, anh vẫn không thể để mình thôi yêu em.
Em đã từng là 1 người bạn thân của tôi, em cũng đã từng yêu, và cũng đã từng đau khổ, tôi đến bên em, đơn giản chỉ để an ủi,không 1 chút tình riêng, tôi coi em như bạn. Rồi đến ngày tôi lờ mờ đoán ra em đã yêu tôi , tôi lo lắng, ko phải vì tình cảm , mà vì khoảng cách, em ở tận Hà Nội, còn tôi vẫn luôn mãi ở Nam.
Nhưng chẳng hiểu sao, cho đến lúc tôi nhận ra tôi yêu em nhiều thế nào, tôi gạt bỏ mọi khoảng cách, mọi lý do để đến với em. Chúng tôi chính thức quen nhau , nhưng chưa 1 lần gặp mặt, nghe lạ nhỉ, chính tôi cũng ko tin câu chuyện của đời mình.
Rồi đến ngày tôi bỏ mọi thứ sau lưng để ra Hà Nội, khao khát gặp em, được nắm tay em và có thể giữ chặt như 1 người yêu bình thường. Nhưng....
Em lạnh lùng, em từ chối nhiều cuộc hẹn như muốn tránh mặt tôi, cho đến ngày hôm wa, em để lại tôi bơ vơ ở rạp quốc gia , ko quên nhờ bạn đưa cho tôi tấm vé và bảo công ty quá bận.
Đêm, mưa lạnh , tôi vội vã bắt taxi xuống công ty em, ngỡ ngàng nhận ra em đã về nhà rồi. Tôi phải dùng điện thoại của đồng nghiệp em thì em mới chịu bắt máy. Tôi nói tất cả với em trong nước mắt, tất cả những gì tôi đã chịu đựng khi vừa đặt chân lên Hà Nội, em im lặng, tôi chỉ nghe đầu dây bên kia những tiếng khóc...tôi cúp máy.
Tôi cứ lẩn thẩn trên con phố Hà Nội ngập mưa, tôi tự hỏi tôi đã làm gì để em đối xử như vậy, gió cứ gào thét, cả tôi cũng vậy.
11h30, tôi về đến nhà , ướt sũng, tiếng chuông điện thoại đổ, ko phải em, 1 người con trai....nghiệt ngã, anh ấy nhận rằng là bạn trai em, đã quen 2 tháng.
2 tháng.... tức là trước khi anh tỏ tình với em. Anh còn nhớ như in câu mà em nói: " Chỉ cần anh không lăng nhăng, em sẽ không bao giờ buông tay". Anh đã làm được, nhưng em thì không.
Mai anh sẽ bay về thành phố, ngày cuối cùng anh còn ở lại vùng đất Hà Nội, anh có nên hẹn em ra để hỏi mọi chuyện, hay cứ ôm tất cả nỗi đau chôn vùi ở vùng đất này . Tại sao đến bây giờ, dù biết em đã lừa dối anh rất nhiều lần, anh vẫn không thể để mình thôi yêu em.


