phamduyanh
R.I.P
- 29/8/07
- 4,207
- 4,496
Ko bít trc lúc edit bài viết thì sao
, nhưng sau khi edit thì tui thấy blackwater ko hề nói gì tới cái "biển người" cả ông Dean à 
Mà cái cách lấy đông đánh ít - luân xa chiến thì trong bất kỳ cuộc chiến nào, trận đánh nào, ai là ng chỉ huy cũng đều muốn dùng cả
vì cái lợi thế của nó là ko thể chối cãi. Những gì mún nói thì cảm thấy blackwater đã nói hết rồi
Cái hay của mình đã làm đc ở chiến trường miền Nam là tuy tổng quân chủ lực lớn, nhưng USMC ko tìm đc
Và lúc đánh, thì điều động quân hay, làm cho mỗi trận thì quân ta đều có quân số đông hơn địch, nhưng sau khi đánh xong thì ko thấy tăm hơi đâu cả
Mà cái chính quân ta đối đầu với USMC là khu Đông Nam Bộ - chiến khu Tây Ninh - Củ Chi thôi chứ nhỉ
Khu Tây Nam Bộ thì ban đầu phía Mẽo đã ko muốn dính tới rồi, vì địa hình ko thuận lợi cho triển khai khí tài hạng nặng cho lắm 
Bài viết khá hay, đặc biệt là bàn về dự tính chiến thuật phải bình định đc vùng hậu cứ của quân ta ở Lào và Cambodia
Cắt nguồn chi viện thì có lẽ ai ai cũng thấy nó là quan trọng. Nhưng vấn đề là trong từng thời điểm, phải làm việc đó như thế nào, chứ ko phải cứ hễ đụng tới là bộ binh tràn sang chiếm đóng :) Ngay cả việc sử dụng không quân nhằm triệt hạ đường Trường Sơn cũng có thể nói là thành công 1 phần, vì xe tải thì cứ trung bình 6-7 chiếc bị bắn cháy mới có đc 1 chiếc quân ta ra đến miền Nam
Trường Sơn biển cũng ác liệt ko kém chứ chả đùa. Cái đó phải công nhận là mình "giỏi", cả về khoản tổ chức vận tải, tiến hành chi viện cho miền Nam lẫn việc Liên Xô viện trợ khá khủng chứ chả đùa. Có thể thấy rõ về việc chi viện này ở những năm 70-72 khi mà US đi đêm với Tung Của, Tung Của làm khó hàng viện trợ của LX cho VN thì ta cũng hơi bị điêu đứng 
@ mod Hiendaoduc :
oki, cám ơn bác nhắc nhở trc hehe
, nhưng sau khi edit thì tui thấy blackwater ko hề nói gì tới cái "biển người" cả ông Dean à 
Mà cái cách lấy đông đánh ít - luân xa chiến thì trong bất kỳ cuộc chiến nào, trận đánh nào, ai là ng chỉ huy cũng đều muốn dùng cả
vì cái lợi thế của nó là ko thể chối cãi. Những gì mún nói thì cảm thấy blackwater đã nói hết rồi
Cái hay của mình đã làm đc ở chiến trường miền Nam là tuy tổng quân chủ lực lớn, nhưng USMC ko tìm đc
Và lúc đánh, thì điều động quân hay, làm cho mỗi trận thì quân ta đều có quân số đông hơn địch, nhưng sau khi đánh xong thì ko thấy tăm hơi đâu cả
Mà cái chính quân ta đối đầu với USMC là khu Đông Nam Bộ - chiến khu Tây Ninh - Củ Chi thôi chứ nhỉ
Khu Tây Nam Bộ thì ban đầu phía Mẽo đã ko muốn dính tới rồi, vì địa hình ko thuận lợi cho triển khai khí tài hạng nặng cho lắm 
Bài viết khá hay, đặc biệt là bàn về dự tính chiến thuật phải bình định đc vùng hậu cứ của quân ta ở Lào và Cambodia
Cắt nguồn chi viện thì có lẽ ai ai cũng thấy nó là quan trọng. Nhưng vấn đề là trong từng thời điểm, phải làm việc đó như thế nào, chứ ko phải cứ hễ đụng tới là bộ binh tràn sang chiếm đóng :) Ngay cả việc sử dụng không quân nhằm triệt hạ đường Trường Sơn cũng có thể nói là thành công 1 phần, vì xe tải thì cứ trung bình 6-7 chiếc bị bắn cháy mới có đc 1 chiếc quân ta ra đến miền Nam
Trường Sơn biển cũng ác liệt ko kém chứ chả đùa. Cái đó phải công nhận là mình "giỏi", cả về khoản tổ chức vận tải, tiến hành chi viện cho miền Nam lẫn việc Liên Xô viện trợ khá khủng chứ chả đùa. Có thể thấy rõ về việc chi viện này ở những năm 70-72 khi mà US đi đêm với Tung Của, Tung Của làm khó hàng viện trợ của LX cho VN thì ta cũng hơi bị điêu đứng 
@ mod Hiendaoduc :
oki, cám ơn bác nhắc nhở trc hehe
à mà thôi 200 đồng cũng đc rồi

