Mới chơi xong Pulp Fiction, mình thề là hay + chất + đỉnh vãi lọ nhưng thật sự là chả hiểu lắm rốt cuộc phim này nó muốn nói lên cái gìtìm mãi chả thấy bài review nào bằng tiếng việt, có nên lập topic mới bàn tán cho xôm không nhỉ
![]()
http://webcache.googleusercontent.c...lp+fiction+phân+tích&cd=2&hl=vi&ct=clnk&gl=vnChủ đề của “Pulp fiction”, hiển nhiên và dễ thấy, là thế giới tội phạm. Điều đặc biệt là, bộ phim này hoàn toàn thiếu bóng dáng của một/một nhóm nhân vật đại diện cho phe chính nghĩa/cảnh sát. Điều này đã phá vỡ kỳ vọng về một thế giới nhị nguyên và trật tự. Cuộc đối đầu giữa chính – tà, thiện – ác, hay chí ít là giữa hai phe với mục đích, lý tưởng đối chọi nhau là motif muôn thuở của phim về chủ đề tội phạm (cũng như suy nghĩ của chúng ta về thế giới), nhưng bằng việc xây dựng một bộ phim với toàn bộ nhân vật là kẻ xấu, Tatantino đã chế giễu một đại tự sự, một niềm tin về hệ thống phân loại xã hội, về sự diệt vong của kẻ xấu và chiến thắng vẻ vang của phe chính nghĩa, hay đúng hơn, là thành kiến về kẻ xấu và người tốt của chúng ta. Thế giới tội phạm trong “Pulp fiction” không chỉ chui rúc trong những xó xỉnh tối tăm (những căn hầm, xe ô tô và những hành lang hẹp), đó không phải là không gian “độc quyền” của những tội ác kinh hãi và đáng sợ. Nơi những nếp nhà yên bình và gọn ghẽ mang chất Mỹ điển hình nhất (được soi tỏ bằng thứ ánh sáng tươi, hơi vàng như có nắng nhẹ), bạo lực và tội ác vẫn ập đến. Các nhân vật tội phạm sống và hành động trong ánh sáng, cũng thản nhiên và … đơn giản như trong bóng tối. Ngay cả bạo lực, nhiều lúc cũng chẳng cần một lý do, một sự bao biện hay một cái cớ nào để xảy ra, nó diễn ra hồn nhiên, có khi chỉ do vô ý. Cái kết của “Pulp fiction”, vì thế sẽ gây sốc cho những ai cố bám vào “chân lý” tốt thành – ác bại. Các nhân vật tội phạm, thay vì bị bắt giam, bị trả giá cho tội ác của mình, lại thản nhiên thoát tội, hay đúng hơn, là sống ngoài vòng pháp luật, thỏa hiệp với nhau để làm nên một cái – kết – có – hậu.
Thế nên Quentin Tarantino mới đặt tên phim là "Chuyện phiếm"Với “Pulp fiction”, không có đại tự sự nào được kiến tạo. Nói cách khác, Quentin Taratino dường như đã chối từ việc gầy dựng cho tác phẩm của ông một loại ý nghĩa, một nhãn mác, chối từ biến nó trở thành một thứ đại diện, minh họa cho một tư tưởng, một cực nào đó. Tính chất phi trung tâm của bộ phim này là lý do đầu tiên khiến người viết cho rằng, “Pulp fiction” mang dấu vết của chủ nghĩa hậu hiện đại.

Chỉnh sửa cuối:
tìm mãi chả thấy bài review nào bằng tiếng việt, có nên lập topic mới bàn tán cho xôm không nhỉ
?


không phải tự nhiên mà đằng sau gáy có cái urgo rồi mã số là 666...