Chào cả nhà , mình là 1 mem mới của forum mình tham gia forum và đang hoạt động ở box Silkroad Thế Giới . Mình có một vài tâm sự của một thằng nhóc đang ở tuổi 16 mà phải chịu đựng trong gia đình .
Mình là 1 đứa con trai cũng không ngoan là mấy cũng thường cãi lời cha mẹ nhưng ko bao giờ làm trái lại những điều cha mẹ mình đã dặn . Nhà mình có 2 anh em mình là con cả và đứa em gái mới vào lớp 1 . Lúc còn học cấp 2 , cha mẹ mình sống rất vui vẻ , nhà mình buôn bán nên cha mẹ mình cũng thức khuya dậy sớm buôn bán để lo cho mình và nhỏ em gái mình . Tiền mà cha me chi tiểu cho mình lên đến khoảng 2 triệu 1 tháng không tính tiền của mình sài lặt vặt , còn nhỏ em mình thì cũng không dưới một triệu . Do chi tiêu hàng tháng cho hàng hóa , tiền cho anh em mình nên cha mẹ làm việc rất vất vả . Vì thế cha mẹ không có thời gian quan tâm đến suy nghĩ của mình , có những lúc muốn tâm sự thì không biết tâm sự cùng ai . Bạn bè thì đứa nào củng có việc , cô chú ở nhà thì không ai rãnh rang . Mình dường như mắc chứng trầm cảm , gia đình người ta có bận đến đâu thì cũng giành ra 1 chút thời gian tâm sự cùng con cái . Mình nói ra ko phải là trách cha mẹ mình những đây là những lời tâm sự muốn chia sẻ cùng các bạn . Gia đình mình buôn bán nên đến thứ 7 , chủ nhật là mình phải ra phụ cha mẹ , mình chạy bàn , tính tiền , bưng nước.....làm đủ thứ cả , bán hàng ăn nên cũng đông chỉ cần lộn 1 món là bắt đầu lộn xộn cả lên . Ba mình thì rất nóng tính lộn 1 chút xíu là ổng chửi liền , ổng chửi mình như thế nào cũng được , có lúc ổng chửi mình rất thậm tệ sử dụng những tự ngữ chửi thề để chửi mình , mình cũng lớn rồi mà lúc nào cũng chửi mình cả có lúc chửi mình là "con chó" nào là " mày như pêđê sao mà cà ẹo cà ẹo chậm chạp thế" . Mình cũng có lòng tự trọng của mình chứ lúc nào ổng cũng chửi mình , có lúc mình hận ổng lắm muốn bỏ nhà đi quách cho xong nhưng nghĩ lại ổng làm như vậy cũng muốn mình nhanh nhạy hơn 1 chút , mình là con nên củng phải chịu . Ổng làm cũng vì mình và em mình , không làm cho mình thì làm cho ai , thì thôi mình cũng không để ý . Nhưng có một điều mà mình không hế thích là mỗi lần như thế ổng lại quay sang chửi mẹ mình , cũng chửi 1 cách thậm tệ nhưng vì ổng chửi mẹ hoài nên mẹ cũng chịu đựng . Mình thấy rất bức xúc và tội nghiệp cho mẹ mình , mẹ mình cũng thức khuya dậy sớm , làm việc vất vả . Bốn giờ sáng đã phải dậy để chuẩn bị bàn ghế , rau củ để dọn hàng , mẹ là phụ nữ mà củng ngoài 40 rồi sức khỏe đã giảm hẳn so với trước kia nhưng mẹ vẫn cố gắng làm . Vì mẹ chỉ có 2 anh em mình nên mẹ cũng ráng làm để nuôi anh em mình , có những lúc mẹ ốm đau mình thấy rất buồn . Mình đã làm j` có ích cho mẹ mình chưa mà sao cứ thấy mẹ vất vả vì mình thế này , giúp mẹ thì cũng có , làm việc nhà phụ mẹ cũng có . Mình rất thương mẹ và cũng thương ba mình , nhưng ba mình đã làm những hành động mà làm cho hình ảnh của ông ấy trong mình nay đã không còn .
Thôi tới đây mình muốn rơi nước mắt rồi , để bữa sau mình sẽ kể tiếp
Mình là 1 đứa con trai cũng không ngoan là mấy cũng thường cãi lời cha mẹ nhưng ko bao giờ làm trái lại những điều cha mẹ mình đã dặn . Nhà mình có 2 anh em mình là con cả và đứa em gái mới vào lớp 1 . Lúc còn học cấp 2 , cha mẹ mình sống rất vui vẻ , nhà mình buôn bán nên cha mẹ mình cũng thức khuya dậy sớm buôn bán để lo cho mình và nhỏ em gái mình . Tiền mà cha me chi tiểu cho mình lên đến khoảng 2 triệu 1 tháng không tính tiền của mình sài lặt vặt , còn nhỏ em mình thì cũng không dưới một triệu . Do chi tiêu hàng tháng cho hàng hóa , tiền cho anh em mình nên cha mẹ làm việc rất vất vả . Vì thế cha mẹ không có thời gian quan tâm đến suy nghĩ của mình , có những lúc muốn tâm sự thì không biết tâm sự cùng ai . Bạn bè thì đứa nào củng có việc , cô chú ở nhà thì không ai rãnh rang . Mình dường như mắc chứng trầm cảm , gia đình người ta có bận đến đâu thì cũng giành ra 1 chút thời gian tâm sự cùng con cái . Mình nói ra ko phải là trách cha mẹ mình những đây là những lời tâm sự muốn chia sẻ cùng các bạn . Gia đình mình buôn bán nên đến thứ 7 , chủ nhật là mình phải ra phụ cha mẹ , mình chạy bàn , tính tiền , bưng nước.....làm đủ thứ cả , bán hàng ăn nên cũng đông chỉ cần lộn 1 món là bắt đầu lộn xộn cả lên . Ba mình thì rất nóng tính lộn 1 chút xíu là ổng chửi liền , ổng chửi mình như thế nào cũng được , có lúc ổng chửi mình rất thậm tệ sử dụng những tự ngữ chửi thề để chửi mình , mình cũng lớn rồi mà lúc nào cũng chửi mình cả có lúc chửi mình là "con chó" nào là " mày như pêđê sao mà cà ẹo cà ẹo chậm chạp thế" . Mình cũng có lòng tự trọng của mình chứ lúc nào ổng cũng chửi mình , có lúc mình hận ổng lắm muốn bỏ nhà đi quách cho xong nhưng nghĩ lại ổng làm như vậy cũng muốn mình nhanh nhạy hơn 1 chút , mình là con nên củng phải chịu . Ổng làm cũng vì mình và em mình , không làm cho mình thì làm cho ai , thì thôi mình cũng không để ý . Nhưng có một điều mà mình không hế thích là mỗi lần như thế ổng lại quay sang chửi mẹ mình , cũng chửi 1 cách thậm tệ nhưng vì ổng chửi mẹ hoài nên mẹ cũng chịu đựng . Mình thấy rất bức xúc và tội nghiệp cho mẹ mình , mẹ mình cũng thức khuya dậy sớm , làm việc vất vả . Bốn giờ sáng đã phải dậy để chuẩn bị bàn ghế , rau củ để dọn hàng , mẹ là phụ nữ mà củng ngoài 40 rồi sức khỏe đã giảm hẳn so với trước kia nhưng mẹ vẫn cố gắng làm . Vì mẹ chỉ có 2 anh em mình nên mẹ cũng ráng làm để nuôi anh em mình , có những lúc mẹ ốm đau mình thấy rất buồn . Mình đã làm j` có ích cho mẹ mình chưa mà sao cứ thấy mẹ vất vả vì mình thế này , giúp mẹ thì cũng có , làm việc nhà phụ mẹ cũng có . Mình rất thương mẹ và cũng thương ba mình , nhưng ba mình đã làm những hành động mà làm cho hình ảnh của ông ấy trong mình nay đã không còn .
Thôi tới đây mình muốn rơi nước mắt rồi , để bữa sau mình sẽ kể tiếp

chỉ biết chia sẻ với bạn, đến lúc nào thử góp ý với bố xem chứ chửi ai, chửi cả gia đình thì ko hay ho chút nào cả
