shiva9988
Mario & Luigi
- 11/5/06
- 817
- 579
Nhà tôi và nhà người yêu nuôi 2 chú chó con , 1 là mít , 1 là tobi , cả 2 gia đình đều yêu thương 2 chú chó ấy , mít xinh lắm lại ngoan vì là chó cái , tobi thì là đực , rất nghịch , nhưng lại yếu , tuy nhiên tobi tình cảm lắm , mỗi khi đón tobi sang nhà tôi chơi vài hôm , nó toàn nằm rúc dứoi nách trong chăn của tôi để ngủ.
Thế rồi 4 hôm trước trời rét quá , tobi bị viêm phế quản , đưa đi thú y tiêm thuốc nhưng ko đỡ , chả ăn đc gì , nôn ra hết rồi cứ yếu dần , cứ quằn quại , sản xuất ra máu , rồi nôn , đến sáng hôm qua , người cứ thẳng đuỗn rồi lạnh ngắt , lúc nó sắp đi mắt cứ mở nhìn thằng vào mẹ và người yêu tôi mà chả thể cử động .... đau quá.... cảm giác như mất đi 1 đứa em .
2 nhà dự định cho tobi và mít cưới nhau đẻ ra 1 lũ chó con cùng nuôi , giờ chẳng còn đc nữa rồi.
Bất giác mỗi khi đi ngủ mình lại mở chăn ra mong là thấy 1 chú cún con nằm cuộn cuộn rúc trong chăn , thèm lắm , mà đau.
Bất giác ngồi ol lại muốn gọi tobi ơi tobi à ! Giờ thì chẳng còn chú chó nào vẫy đuôi chạy ra mừng nữa rồi......
Cả 2 nhà khóc hết nước mắt , người yêu tôi khóc sưng húp,mẹ tôi bỏ cả cơm , chị tôi cứ thẫn thờ...
Bỗng nhiên mình suy nghĩ cái chết nó khắc nghiệt quá , mới lúc nào còn sống, còn vui vẻ mà chợt 1 cái giờ chỉ còn là kỷ niệm đầy đau đớn.
Shock . Thấy sinh mạng của những chú chó sao bé nhỏ quá , sống rồi chết cứ như cái chớp mắt...........................................Mà cũng chẳng biết nói gì nữa....
Mít lúc nào cũng màu trắng xù xù , tobi thì ít lông , đen ma gầy , mặt rất dê nhưng tình cảm lắm.
Giờ nhìn bức ảnh này chỉ cảm thấy đau đớn .............Nhìn mắt tobi nhìn thẳng vào anh sao anh buồn quá .... anh xin lỗi .... không cứu đc em ..... h anh sẽ chả còn chú chó nào tên tobi nữa rồi , chẳng còn ai nằm cùng anh trong chăn cho ấm nữa rồi , mít chả còn ai để chơi cùng nữa rồi .......chả còn cái gì cả.....
PS: Nhiều người bảo tôi điên , việc gì phải đau buồn thế? nó chỉ là 1 con chó , nhưng thực sự , tôi rất rất ghét những kẻ nào nói thế , dù chó hay ng cũng đều là sinh mạng cả , mà sinh mạng thì dù là loài nào cũng chỉ là duy nhất . Và khi bạn đã thực sự yêu thương 1 cái gì đó , thì khi mất nó dù là 1 con cún hay 1 con người , thậm chí là đồ vật thì cũng đau như nhau mà thôi.
Thế rồi 4 hôm trước trời rét quá , tobi bị viêm phế quản , đưa đi thú y tiêm thuốc nhưng ko đỡ , chả ăn đc gì , nôn ra hết rồi cứ yếu dần , cứ quằn quại , sản xuất ra máu , rồi nôn , đến sáng hôm qua , người cứ thẳng đuỗn rồi lạnh ngắt , lúc nó sắp đi mắt cứ mở nhìn thằng vào mẹ và người yêu tôi mà chả thể cử động .... đau quá.... cảm giác như mất đi 1 đứa em .
2 nhà dự định cho tobi và mít cưới nhau đẻ ra 1 lũ chó con cùng nuôi , giờ chẳng còn đc nữa rồi.
Bất giác mỗi khi đi ngủ mình lại mở chăn ra mong là thấy 1 chú cún con nằm cuộn cuộn rúc trong chăn , thèm lắm , mà đau.
Bất giác ngồi ol lại muốn gọi tobi ơi tobi à ! Giờ thì chẳng còn chú chó nào vẫy đuôi chạy ra mừng nữa rồi......
Cả 2 nhà khóc hết nước mắt , người yêu tôi khóc sưng húp,mẹ tôi bỏ cả cơm , chị tôi cứ thẫn thờ...
Bỗng nhiên mình suy nghĩ cái chết nó khắc nghiệt quá , mới lúc nào còn sống, còn vui vẻ mà chợt 1 cái giờ chỉ còn là kỷ niệm đầy đau đớn.
Shock . Thấy sinh mạng của những chú chó sao bé nhỏ quá , sống rồi chết cứ như cái chớp mắt...........................................Mà cũng chẳng biết nói gì nữa....
Mít lúc nào cũng màu trắng xù xù , tobi thì ít lông , đen ma gầy , mặt rất dê nhưng tình cảm lắm.
Giờ nhìn bức ảnh này chỉ cảm thấy đau đớn .............Nhìn mắt tobi nhìn thẳng vào anh sao anh buồn quá .... anh xin lỗi .... không cứu đc em ..... h anh sẽ chả còn chú chó nào tên tobi nữa rồi , chẳng còn ai nằm cùng anh trong chăn cho ấm nữa rồi , mít chả còn ai để chơi cùng nữa rồi .......chả còn cái gì cả.....
PS: Nhiều người bảo tôi điên , việc gì phải đau buồn thế? nó chỉ là 1 con chó , nhưng thực sự , tôi rất rất ghét những kẻ nào nói thế , dù chó hay ng cũng đều là sinh mạng cả , mà sinh mạng thì dù là loài nào cũng chỉ là duy nhất . Và khi bạn đã thực sự yêu thương 1 cái gì đó , thì khi mất nó dù là 1 con cún hay 1 con người , thậm chí là đồ vật thì cũng đau như nhau mà thôi.
Chỉnh sửa cuối:


). mình còn ngốc đến mức tưởng là người có thể nói chuyện với chó nên lâu lâu lấy "ảnh" ra tâm sự, riết rồi quen, con chó cứ thấy mình ngồi buồn buồn là chạy lại dỏng tai lên mà nghe.