[Truyện ngắn] Tôi kể bạn nghe hạnh phúc là gì

Warlock

<b><font color=blue>Everything's gonna be all righ
Tham gia ngày
8/5/03
Bài viết
1,232
Reaction score
69,169
Dành cho những người trẻ tuổi không có định hướng.. đọc và suy ngẫm.. Câu truyện được dịch bởi một người Việt Nam sống bên Trung Quốc.

........
Trước miếu Quan Âm mỗi ngày có vô số người tới thắp hương lễ Phật, khói hương nghi ngút. Trên cây xà ngang trước miếu có con nhện chăng tơ, mỗi ngày đều ngập trong khói hương và những lời cầu đảo, nhện dần có Phật tính. Trải qua trăm năm tu luyện, nhện đã linh.

toikebannghehanhphuclagi1.jpg

Một ngày, bỗng Phật dạo đến ngôi miếu nọ, thấy khói hương rất vượng, hài lòng lắm. Lúc rời miếu, ngài vô tình ngẩng đầu lên, nhìn thấy nhện trên xà.

Phật dừng lại, hỏi nhện: "Ta gặp ngươi hẳn là có duyên, ta hỏi ngươi một câu, xem ngươi tu luyện một trăm năm nay có thật thông tuệ chăng. Được không?"

Nhện gặp được Phật rất mừng rỡ, vội vàng đồng ý. Phật hỏi: "Thế gian cái gì quý giá nhất?"

Nhện suy ngẫm, rồi đáp: "Thế gian quý nhất là những gì không có được và những gì đã mất đi!". Phật gật đầu, đi khỏi.

Lại một trăm năm nữa trôi qua, nhện vẫn tu luyện trên thanh xà trước miếu Quan Âm, Phật tính của nhện đã mạnh hơn.

Một ngày, Phật đến trước miếu, hỏi nhện: "Ngươi có nhớ câu hỏi một trăm năm trước của ta không, giờ ngươi đã hiểu nó sâu sắc hơn chăng?"

Nhện nói: "Con cảm thấy trong nhân gian quý nhất vẫn là "không có được" và "đã mất đi" ạ!"

Phật bảo: "Ngươi cứ nghĩ nữa đi, ta sẽ lại tìm ngươi."

Một trăm năm nữa lại qua, có một hôm, nổi gió lớn, gió cuốn một hạt sương đọng lên lưới nhện. Nhện nhìn giọt sương, thấy nó long lanh trong suốt sáng lấp lánh, đẹp đẽ quá, nhện có ý yêu thích. Ngày này nhìn thấy giọt sương nhện cũng vui, nó thấy là ngày vui sướng nhất trong suốt ba trăm năm qua. Bỗng dưng, gió lớn lại nổi, cuốn giọt sương đi. Nhện giây khắc thấy mất mát, thấy cô đơn, thấy đớn đau.

Lúc đó Phật tới, ngài hỏi: "Nhện, một nghìn trăm qua, ngươi đã suy nghĩ thêm chưa: Thế gian này cái gì quý giá nhất?"

Nhện nghĩ tới giọt sương, đáp với Phật: "Thế gian này cái quý giá nhất chính là cái không có được và cái đã mất đi."

Phật nói: "Tốt, nếu ngươi đã nhận thức như thế, ta cho ngươi một lần vào sống cõi người nhé!"

Và thế, nhện đầu thai vào một nhà quan lại, thành tiểu thư đài các, bố mẹ đặt tên cho nàng là Châu Nhi. Thoáng chốc Châu Nhi đã mười sáu, thành thiếu nữ xinh đẹp yểu điệu, duyên dáng. Hôm đó, tân Trạng Nguyên Cam Lộc đỗ đầu khoa, nhà vua quyết định mở tiệc mừng sau vườn ngự uyển.

Rất nhiều người đẹp tới yến tiệc, trong đó có Châu Nhi và Trường Phong công chúa. Trạng Nguyên trổ tài thi ca trên tiệc, nhiều tài nghệ khiến mọi thiếu nữ trong bữa tiệc đều phải lòng. Nhưng Châu Nhi không hề lo âu cũng không ghen, bởi nàng biết, chàng là mối nhân duyên mà Phật đã đưa tới dành cho nàng.

Qua vài ngày, tình cờ Châu Nhi theo mẹ lên miếu lễ Phật, cũng lúc Cam Lộc đưa mẹ tới miếu. Sau khi lễ Phật, hai vị mẫu thân ngồi nói chuyện. Châu Nhi và Cam Lộc thì tới hành lang tâm sự, Châu Nhi vui lắm, cuối cùng nàng đã có thể ở bên người nàng yêu, nhưng Cam Lộc dường như quá khách sáo.

Châu Nhi nói với Cam Lộc: "Chàng còn nhớ việc mười sáu năm trước, của con nhện trên xà miếu Quan Âm chăng?"

Cam Lộc kinh ngạc, hỏi: "Châu Nhi cô nương, cô thật xinh đẹp, ai cũng hâm mộ, nên trí tưởng tượng của cô cũng hơi quá nhiều chăng?". Nói đoạn, chàng cùng mẹ chàng đi khỏi đó.

Châu Nhi về nhà, nghĩ, Phật đã an bài mối nhân duyên này, vì sao không để cho chàng nhớ ra chuyện cũ, Cam Lộc vì sao lại không hề có cảm tình với ta? Vài ngày sau, vua có chiếu ban cho Trạng Nguyên Cam Lộc sánh duyên cùng công chúa Trường Phong, Châu Nhi được sánh duyên với thái tử Chi Thụ. Tin như sấm động giữa trời quang, nàng không hiểu vì sao Phật tàn nhẫn với nàng thế.

Châu Nhi bỏ ăn uống, nằm khô nhắm mắt nghĩ ngợi đau đớn, vài ngày sau linh hồn nàng sắp thoát khỏi thân xác, sinh mệnh thoi thóp.

Thái tử Chi Thụ biết tin, vội vàng tới, phục xuống bên giường nói với nàng: "Hôm đó, trong những cô gái giữa bữa tiệc sau vườn thượng uyển, ta vừa gặp nàng đã thấy yêu thương, ta đã khốn khổ cầu xin phụ vương để cha ta cho phép cưới nàng. Nếu như nàng chết, thì ta còn sống làm chi." Nói đoạn rút gươm tự sát.

Và giây khắc ấy Phật xuất hiện, Phật nói với linh hồn sắp lìa thể xác Châu Nhi: "Nhện, ngươi đã từng nghĩ ra, giọt sương (Cam Lộc) là do ai mang đến bên ngươi chăng? Là gió (Trường Phong) mang tới đấy, rồi gió lại mang nó đi. Cam Lộc thuộc về công chúa Trường Phong, anh ta chỉ là một khúc nhạc thêm ngắn ngủi vào sinh mệnh ngươi mà thôi.

Còn thái tử Chi Thụ chính là cái cây nhỏ trước cửa miếu Quan Âm đó, anh ta đã ngắm ngươi ba trăm năm, yêu ngươi ba trăm năm, nhưng ngươi chưa hề cúi xuống nhìn anh ta. Nhện, ta lại đến hỏi ngươi, thế gian này cái gì là quý giá nhất?"

Nhện nghe ra sự thật, chợt tỉnh ngộ, nàng nói với Phật: "Thế gian này cái quý nhất không phải là thứ không có được và đã mất đi, mà là hạnh phúc hiện đang nắm giữ!"

DamSu.jpg

Vừa nói xong, Phật đã đi mất, linh hồn Châu Nhi quay lại thân xác, mở mắt ra, thấy thái tử Chi Thụ định tự sát, nàng vội đỡ lấy thanh kiếm...

Câu chuyện đến đây là hết, bạn có hiểu câu cuối cùng mà nàng Châu Nhi nói không?

"Thế gian này cái quý nhất không phải là thứ không có được và đã mất đi, mà là hạnh phúc hiện đang nắm giữ!"
Trong suốt đời ta, sẽ gặp hàng nghìn hàng vạn loại người.

Để yêu một người thì không cần cố gắng, chỉ cần có "duyên" là đủ.

Nhưng để tiếp tục yêu một người thì phải cố gắng.

Tình yêu như sợi dây, hai người cùng kéo hai đầu, chỉ cần một người kéo căng hoặc bỏ lơi, tình yêu ấy sẽ căng thẳng hoặc chùng xuống.

Vậy khi bạn đi kiếm người ở đầu kia dây, hãy cân nhắc. Hoặc bạn có quá nhiều sợi dây tình cảm, hoặc bạn cứ liên tục tìm cái mới, hoặc khi dây đã đứt, bạn không còn can đảm hay lòng tin, tình yêu để đi tìm một tình yêu mới nữa.

Bất kể thế nào, khi sợi dây đó đứt, bạn chỉ mất đi một người không yêu bạn, nhưng người đó đã mất đi một người yêu họ.

Mất một người không biết trân quý bạn, có gì phải buồn rầu?

Bởi bạn còn cơ hội, một lần nữa, gặp người biết rằng bạn quý giá.

Có muốn nghe tôi kể câu chuyện ấy lần nữa không, ngày xưa, trước miếu Quan Âm...


Sưu tầm
 
Rất đáng ngẫm nghĩ , cái hạnh phúc nó giản dị , luôn quanh ta . Nhưng chỉ vì mắt ta ko chịu mở to nhìn mà thấy mình ko có hạnh phúc .
 
Hình như đã đọc truyện này, mà ko có 2 dòng cuối, làm buồn mất mấy hôm ^^
 
Hay! Hãy biết quý trọng cái mà mình đang có chứ ko phải mơ về cái mà mình ko thể có đc.
 
:( Ngẫm lại thì những câu truyện có ý nghĩa ở Việt Nam còn ít quá , kiểm tra mặt sách thì thấy toàn về yêu đương và làm giàu . Sách dạy làm người thì quá cao siêu , khó thấm .:) thx bạn vì đã share ...
 
Thật ra mỗi phút giây được sống trên cõi đời cũng là hạnh phúc, hạnh phúc được chứng kiến cuộc sống đổi thay, hạnh phúc được làm chính mình, hạnh phúc khi có công ăn việc làm đầy đủ, hạnh phúc có 1 mái ấm gia đình nền nếp, hạnh phúc là được thấy giá vàng lên xuống mà mình không phải lo, hạnh phúc là chia sẻ những chiếc áo ấm và tiền lương ít ỏi cho những người miền Trung đang đói rét, hạnh phúc là thấy một trong 2 con mèo đang sắp sinh nở, hạnh phúc là chiếc xe máy vẫn chạy bon bon trên đường mà không gặp phải đinh hay xịt lốp... Mỗi ngày tôi chứng kiến và cảm nhận bao nhiêu hạnh phúc.
 
hạnh phúc là gì ?
hạnh phúc là 1 thứ ko được quý trọng
nhưng khi mất đi thì lại hối tiếc .

có bao giờ tự hỏi bản thân đã hạnh phúc chưa?
1 chén cơn lúc đói , 1 cái mền trong giá rét đã là sự hạnh phúc của nhiều người !!!
 
câu truyện hay lắm, tuy ý nghĩa chỉ là 1 điều giản dị mà hầu như ai cũng đã suy nghĩ nhưng ít ai thấm ^^. Truyên xây dựng tình tiết hay và dễ cảm nhận, giúp ng ta ngộ ra nhiều điều.
Hy vọng bạn sẽ sưu tầm thêm để box đc phát triển hơn.

---------- Post added at 23:52 ---------- Previous post was at 23:49 ----------

câu truyện hay lắm, tuy ý nghĩa chỉ là 1 điều giản dị mà hầu như ai cũng đã suy nghĩ nhưng ít ai thấm ^^. Truyện xây dựng tình tiết hay và dễ cảm nhận, giúp ng ta ngộ ra nhiều điều.
Hy vọng bạn sẽ sưu tầm thêm để box đc phát triển hơn.
 
Truyện rất ý nghĩa, đây là truyện ngắn thứ hai trên Internet mình đọc đi đọc lại sau Lá Gió và Cây
 
Mất một người không biết trân quý bạn, có gì phải buồn rầu?

Bởi bạn còn cơ hội, một lần nữa, gặp người biết rằng bạn quý giá.

2 câu này chuẩn quá, giá mà mình đọc được trước khi chia tay với bạn gái :(
 
Mình chưa hiểu lắm thế cái cây mất 300 năm mà nhện vẫn ko để ý đến thì chẳng phải cũng là đang theo đuổi cái không có được sao?Thái tử Chi Thụ cũng có thể đi tìm một người khác biết trân quý mình vậy:-??
 
Mình chưa hiểu lắm thế cái cây mất 300 năm mà nhện vẫn ko để ý đến thì chẳng phải cũng là đang theo đuổi cái không có được sao?Thái tử Chi Thụ cũng có thể đi tìm một người khác biết trân quý mình vậy:-??

Có thể là Nhện theo đuổi giọt sương nhưng giọt sương lại thuộc về Gió tức là giọt sương đã có nơi rồi, còn Nhện vẫn cond solo nên cái cây mới luôn mong chờ
 
Con nhện tu hàng trăm năm cũng chỉ muốn được lấy chồng :">
 
Hay và cảm động quá. May mà cái kết có hậu, đọc những truyện k có hậu buồn lắm
 
Ko có hậu đây bác .

Ngày xưa ...

Có 1 vị sư trẻ đã giác ngộ tư tưởng của đức Thích Ca Mâu Ni nên từ nhỏ ngài đã sớm từ bỏ chốn hồng trần theo hầu thức phật .

Hàng ngày ngài nghe những lời thuyết giảng siêu phàm của đức phật ,tu thân dưỡng tính,một lòng hướng về cõi niết bàn.Mong 1 ngày nào đó có thể thành phật thoát khỏi vòng luân hồi,rời bỏ bể khổ nhân gian ...

Rồi một lần, khi đi qua 1 chiếc cầu đá vị sư trẻ gặp một cô gái và yêu cô tha thiết ngay từ cái nhìn đầu tiên ...

Và ngay từ cái nhìn đầu tiên, cô gái cũng yêu nhà sư trẻ ko thể cưỡng lại ...

Nhưng giới luật đã quy định :kẻ xuất gia ko thể có tư tình nam nữ .Nhà sư trẻ và cô gái ko có cách nào có thể đến với nhau dc. Quá đau khổ, nhà sư trẻ bèn đem việc này ra nói với đức phật .

Đức phật nói : "Chốn hồng trần này,nếu con đã không thể dứt bỏ dc thì hãy quay lại với nó ".

Nhà sư trẻ nói :" Con đã chọn con đường đi theo tư tưởng của người ,hàng ngày nghe người chỉ bảo .Con ko thể phản bội người,con ko thể phản bội bản thân mình dc " .

Đức phật nói : " Vậy thì con muốn như thế nào ?"

Nhà sư trẻ nói :" Con cũng ko thể từ bỏ tình yêu của mình dc .Con muốn mình sẽ biến thành cây cầu đá để có thể hàng ngày nhìn thấy cô ấy đi qua. Sau khi cô ấy già và chết đi theo vòng tử sinh.Con sẽ tự trừng phạt mình ,ngàn vạn năm chịu gió sương,ngàn vạn năm chịu nắng mưa, ngàn vạn năm sống trong cô độc cho đến khi tan thành cát bụi ..."

Sau đó nhà sư trẻ biến thành cây cầu đá ở nơi 2 người gặp nhau ngày trước ...

Còn cô gái ngày nào cũng đến cây cầu mong 1 lần gặp lại nhà sư trẻ ... nhưng vô vọng ...
Truyện này em viết cũng lâu lâu rồi, cũng chẳng để ý sửa câu cú nữa nhưng đây ko phải là 1 truyện cụt đâu nhé.Có ai biết ý nghĩa của nó ko nào :P
 
Truyện này em viết cũng lâu lâu rồi, cũng chẳng để ý sửa câu cú nữa nhưng đây ko phải là 1 truyện cụt đâu nhé.Có ai biết ý nghĩa của nó ko nào

Truyện cũng hay và khá ý nghĩa nhưng thật sự theo Phật giáo thì Đức phật sẽ không cho lời khuyên như thế đâu và tính logic của cũng không ổn lắm.
 
Cô gái nếu biết cây cầu vì mình mà sinh ra thì có thể bắt ghế thu tiền.
Nhà sư trẻ chỉ muốn gặp cô gái nhưng không nghĩ cô gái muốn gặp mình, làm cô ngày đêm mong nhớ.

Nhà sư trẻ vì tình yêu mà hi sinh, lại vô tình làm người mình yêu đau khổ.
Làm người mình yêu đau khổ nhưng vô tình tạo cơ hội cho cô kiếm tiền.
Cô gái có thể kiếm tiền nhưng lại không kiếm.

Đó là trong họa có phúc, trong phúc có không biết, lại trở về không.
A Di Đà Phật.
 
Cô gái nếu biết cây cầu vì mình mà sinh ra thì có thể bắt ghế thu tiền.
Nhà sư trẻ chỉ muốn gặp cô gái nhưng không nghĩ cô gái muốn gặp mình, làm cô ngày đêm mong nhớ.

Nhà sư trẻ vì tình yêu mà hi sinh, lại vô tình làm người mình yêu đau khổ.
Làm người mình yêu đau khổ nhưng vô tình tạo cơ hội cho cô kiếm tiền.
Cô gái có thể kiếm tiền nhưng lại không kiếm.

Đó là trong họa có phúc, trong phúc có không biết, lại trở về không.
A Di Đà Phật.

Đây mới quả là 1 câu chuyện hay. :|
A di đà phật
 
Cô gái nếu biết cây cầu vì mình mà sinh ra thì có thể bắt ghế thu tiền.
Nhà sư trẻ chỉ muốn gặp cô gái nhưng không nghĩ cô gái muốn gặp mình, làm cô ngày đêm mong nhớ.

Nhà sư trẻ vì tình yêu mà hi sinh, lại vô tình làm người mình yêu đau khổ.
Làm người mình yêu đau khổ nhưng vô tình tạo cơ hội cho cô kiếm tiền.
Cô gái có thể kiếm tiền nhưng lại không kiếm.

Đó là trong họa có phúc, trong phúc có không biết, lại trở về không.
A Di Đà Phật.

Adi đà phật ,cái lề gì ...???
Ko phải, ko phải.Ý nghĩa duy nhất đó là :mọi sự phải biết tùy duyên, cái gì sinh ra cũng có ranh giới của nó kể cả trong tình yêu.Ko có cái gọi là tình yêu vô bờ bến ,tình yêu cũng phải nằm trong khuôn khổ của nó:dc phép yêu và ko dc phép yêu .Cố chấp thì ko chỉ làm đau mình mà còn làm đau người khác nữa.
Truyện này ko đặt vào logic thông thường dc .Nhà sư cố chấp yêu chứ ko phải hi sinh vì tình, cô gái và nha sư đều tình trong như đã và thường lặng lẽ gặp nhau ở cái cầu => cái cầu có sẵn và ko thể thu thuế dc ...
 
Back
Top