Quadrikegon
The Warrior of Light
- 21/12/10
- 2,313
- 1,355
Bài viết chỉ mang tính tâm sự, chia sẻ. Mình cảm thấy rất là bế tắc.
[Spoil] Tôi quen em lâu rồi, nhưg chỉ bắt đầu có tình cảm và yêu cuối năm cấp 3, khj vào đại học. Khj đấy tôi đến với em như để chữa lành vết thương với người cũ, xa mặt cách lòng, người ấy ở lại ko theo tôi đc như em. Vừa nhờ tình cờ và sắp đặt, tôi và em học chung lớp, ở chung kí túc xá, 2 phòng sát nhau luôn. Quãng thời gian đầu yêu nhau thật êm đềm và ngọt ngào, tình yêu bao h chả thế. Nhưg càng về sau, nhữg cuộc cãi vã, giận dỗi nhau ngày càng nhiều, vì tôi chỉ biết nghĩ đến mình và cái máy tính, dota, tôi quá hờ hững, vô tâm. Bao nhiều lần em bảo ctay, rồi chính em là người lại bảo quay lại, tôi thì chỉ muốn buông tay em ra, cho em đỡ khổ, rồi yêu em quá mà ko kìm lòng đc, mình lại quay lại bên nhau. Rồi đâu lại vào đấy, cãi vã, giận hờn.. Tôi tưởng nhữg thứ ấy là tất yếu trong tình yêu, rồi em cũng chả bỏ qua đc, bản thân mình thì ko thể thay đổi, rồi lại " chia tay ". Em gọi trách móc, như kiểu chửi hẳn vào mặt tôi, ko khó chịu sao đc. Thế rồi sáng hôm sau, em lại nt bảo muốn tôi chở đj chơi lần cuối nhưg cuối cùng cũng chả đi được.
Em lại gửi mail
[Spoil] em xjn loj neu e laj lam phjen a.nhung thuc su e rat nho a...co le lam
nhug djeu ngu ngoc nthe nay e se do truc tjep lam phjen anh.e bjet la
moj thu cua anh van on,dung ko a? [/Spoil]
Tôi biết em vẫn còn yêu nhiều lắm, và tôi cũng vậy.
[Spoil] Ổn àh ? Cuộc sống của anh chả bao h là ổn cả. Hết cái này đến cái kja, mà lúc nào nó chả thế, cuộc sống mà.
Mình yêu nhau mà suốt ngày cãi nhau, giận dỗi. Tại anh chỉ thích làm theo ý mình, ghét hoặc ko muốn làm điều mình ko thích, vì mỗi lần như thế đều cảm thấy khó chịu, kiểu trào dâng cảm giác ko muốn đj. Chả biết sao, con người anh nthế, khốn nạn thế. Bn lần em rủ đj chơi, lúc đang dở ván dota ko muốn đj, lúc thì lười..
Em bảo anh vô tâm, chả bao h biết nghĩ cho em cả, anh thì thấy bữa cơm, khj đj ngủ nt hỏi han, chúc ngủ ngoan là đc, hóa ra điều ấy là chưa đủ.
Tính tình anh từ bé đã thế, có biết hỏi thăm ai bao h, mẹ đj làm hay bố về mệt cũng chỉ hỏi về rồi àh, ăn cơm chưa rồi hết, biết đến ai đâu. Từ bé đã bị chửi là ích kỉ. Hồi thằng kiệt xuống, phải chia sẻ với nó nhiều thứ, lúc đấy kiểu như khủng hoảng, trong lòng lúc nào cũng khó chịu. Đj đâu cũng bị chê là thấp bé hơn nó, học ngu hơn, xấu xí hơn, ghen ghét nó vô cùng. Sau lớn lên rồi cũng nghĩ khác đj.
Anh ghét nhiều thứ,
Ghét bị em sai bảo làm tnày tkia, nhiều lúc em như kiểu bắt tội, sao ko làm như này cho tiện, nhanh hơn mà cứ bắt anh phải làm nthế.
Ghét bị em suốt ngày trách móc, than vãn, so sánh anh với thằng khác.
Ghét nhữg lần cãi nhau em bảo " thôi, lần sau em ko.. nữa " bla blaa
Ghét những khj em khen thằng khác đẹp trai, phong độ các kiểu như lần khen thằng Vi ở quán bánh dưới căntin, thằng nào cũng thấy khen đc.
Ghét những khj anh thấy sự việc chả có gì mà em cũng soi mói, bới móc ra để giận dỗi, ko thể bỏ qua đc mà cứ phải nhắc đj nhắc lại, để rồi lại trách móc anh. Anh coi nhẹ và dễ bỏ qua mấy thứ nhỏ nhặt.
Những lần em cứ cố tỏ ra hòa đồng, nói chuyện với cái bọn cùng lớp, anh khó chịu vì bọn nó chả để ý đến em, còn em thì cố để hòa vào cùng bọn nó. Anh mà, anh ko thích hòa đồng, nên mới thấy thế.
Anh cảm thấy mình may mắn vì có được người con gái tốt như Nhung và em, nhưg anh đã làm tổn thương họ nhiều. Anh chỉ biết nghĩ đến mình thôi, anh vô tâm, anh chỉ biết dính đến cái máy tình, dota, vì đó là những thứ duy nhất làm anh cảm thấy thích thú, cảm thấy thích khj làm. Anh chỉ muốn làm điều gì mình thích, khj chơi anh chả muốn đj đâu cả, chả muốn gì làm phiền. Thời gian anh dành cho chúng là quá nhiều, mà sao chả cảm thấy nhiều lắm. Khj nào hứng lên mới rủ em đj ăn, đj chơi. Thấy khó chịu khj những lần em rủ đj chợ cùng, đj mua cái gì đấy vì thấy em đj một mình hoặc đj cùng ai có phải tốt hơn ko. Em cần nhiều mà anh chả cho đc.
Bn thứ em dành cho anh, rồi anh gửi lại em đc cái gì, anh chỉ muốn làm gì mình thích thôi. Em muốn anh thay đổi, anh cũng muốn nhưg anh ko làm đc, anh ko làm đc điều làm anh khó chịu, vì cứ ép buộc mình rồi sẽ chả cảm thấy vui. Thế đấy. Thế nên mỗi lần cãi nhau xong, rồi lại cứ thế tiếp diễn.
Cách suy nghĩ của em và anh khác nhau. Anh ghét sự gò bó gượng ép, ghét sự sai bảo hay dắt mũi. Anh coi nhẹ mọi việc.
Mình ko hợp nhau vậy đấy, em ko chấp nhận được 1 thằng như anh làm người yêu đâu, rồi em sẽ lại đau khổ, anh cũng thế, anh đau lắm vì chả thể thay đổi đc con người mình,chả thể dành cho em nhiều thời gian hơn. Anh xjn lỗi.
Ước gì em cũng đam mê dota như anh, để em hiểu và chia sẻ phần nào. Ước gì em thỏa mái hơn, bỏ kiểu sai bảo đáng ghét hay bắt tội. Suy cho cùng đó là những điều làm anh thoải mái hơn, anh ích kỉ, chỉ biết tốt cho mình.
Trong trái tim ích kỉ này vẫn yêu mình em, nhiều lần cũng nghĩ đj tán mẹ đứa khác cho nhanh, nhưg anh ko thể. Anh muốn có em và tất cả điều mình muốn, nhưg ko thể dung hòa.
Chỉ mong em quên anh 1 cách thoải mái càng nhanh càng tốt. Anh xjn lỗi vì đã làm em đau quá nhiều. Anh ko xứng đáng. [/Spoil]
[/Spoil]
[Spoil] Tôi quen em lâu rồi, nhưg chỉ bắt đầu có tình cảm và yêu cuối năm cấp 3, khj vào đại học. Khj đấy tôi đến với em như để chữa lành vết thương với người cũ, xa mặt cách lòng, người ấy ở lại ko theo tôi đc như em. Vừa nhờ tình cờ và sắp đặt, tôi và em học chung lớp, ở chung kí túc xá, 2 phòng sát nhau luôn. Quãng thời gian đầu yêu nhau thật êm đềm và ngọt ngào, tình yêu bao h chả thế. Nhưg càng về sau, nhữg cuộc cãi vã, giận dỗi nhau ngày càng nhiều, vì tôi chỉ biết nghĩ đến mình và cái máy tính, dota, tôi quá hờ hững, vô tâm. Bao nhiều lần em bảo ctay, rồi chính em là người lại bảo quay lại, tôi thì chỉ muốn buông tay em ra, cho em đỡ khổ, rồi yêu em quá mà ko kìm lòng đc, mình lại quay lại bên nhau. Rồi đâu lại vào đấy, cãi vã, giận hờn.. Tôi tưởng nhữg thứ ấy là tất yếu trong tình yêu, rồi em cũng chả bỏ qua đc, bản thân mình thì ko thể thay đổi, rồi lại " chia tay ". Em gọi trách móc, như kiểu chửi hẳn vào mặt tôi, ko khó chịu sao đc. Thế rồi sáng hôm sau, em lại nt bảo muốn tôi chở đj chơi lần cuối nhưg cuối cùng cũng chả đi được.
Em lại gửi mail
[Spoil] em xjn loj neu e laj lam phjen a.nhung thuc su e rat nho a...co le lam
nhug djeu ngu ngoc nthe nay e se do truc tjep lam phjen anh.e bjet la
moj thu cua anh van on,dung ko a? [/Spoil]
Tôi biết em vẫn còn yêu nhiều lắm, và tôi cũng vậy.
[Spoil] Ổn àh ? Cuộc sống của anh chả bao h là ổn cả. Hết cái này đến cái kja, mà lúc nào nó chả thế, cuộc sống mà.
Mình yêu nhau mà suốt ngày cãi nhau, giận dỗi. Tại anh chỉ thích làm theo ý mình, ghét hoặc ko muốn làm điều mình ko thích, vì mỗi lần như thế đều cảm thấy khó chịu, kiểu trào dâng cảm giác ko muốn đj. Chả biết sao, con người anh nthế, khốn nạn thế. Bn lần em rủ đj chơi, lúc đang dở ván dota ko muốn đj, lúc thì lười..
Em bảo anh vô tâm, chả bao h biết nghĩ cho em cả, anh thì thấy bữa cơm, khj đj ngủ nt hỏi han, chúc ngủ ngoan là đc, hóa ra điều ấy là chưa đủ.
Tính tình anh từ bé đã thế, có biết hỏi thăm ai bao h, mẹ đj làm hay bố về mệt cũng chỉ hỏi về rồi àh, ăn cơm chưa rồi hết, biết đến ai đâu. Từ bé đã bị chửi là ích kỉ. Hồi thằng kiệt xuống, phải chia sẻ với nó nhiều thứ, lúc đấy kiểu như khủng hoảng, trong lòng lúc nào cũng khó chịu. Đj đâu cũng bị chê là thấp bé hơn nó, học ngu hơn, xấu xí hơn, ghen ghét nó vô cùng. Sau lớn lên rồi cũng nghĩ khác đj.
Anh ghét nhiều thứ,
Ghét bị em sai bảo làm tnày tkia, nhiều lúc em như kiểu bắt tội, sao ko làm như này cho tiện, nhanh hơn mà cứ bắt anh phải làm nthế.
Ghét bị em suốt ngày trách móc, than vãn, so sánh anh với thằng khác.
Ghét nhữg lần cãi nhau em bảo " thôi, lần sau em ko.. nữa " bla blaa
Ghét những khj em khen thằng khác đẹp trai, phong độ các kiểu như lần khen thằng Vi ở quán bánh dưới căntin, thằng nào cũng thấy khen đc.
Ghét những khj anh thấy sự việc chả có gì mà em cũng soi mói, bới móc ra để giận dỗi, ko thể bỏ qua đc mà cứ phải nhắc đj nhắc lại, để rồi lại trách móc anh. Anh coi nhẹ và dễ bỏ qua mấy thứ nhỏ nhặt.
Những lần em cứ cố tỏ ra hòa đồng, nói chuyện với cái bọn cùng lớp, anh khó chịu vì bọn nó chả để ý đến em, còn em thì cố để hòa vào cùng bọn nó. Anh mà, anh ko thích hòa đồng, nên mới thấy thế.
Anh cảm thấy mình may mắn vì có được người con gái tốt như Nhung và em, nhưg anh đã làm tổn thương họ nhiều. Anh chỉ biết nghĩ đến mình thôi, anh vô tâm, anh chỉ biết dính đến cái máy tình, dota, vì đó là những thứ duy nhất làm anh cảm thấy thích thú, cảm thấy thích khj làm. Anh chỉ muốn làm điều gì mình thích, khj chơi anh chả muốn đj đâu cả, chả muốn gì làm phiền. Thời gian anh dành cho chúng là quá nhiều, mà sao chả cảm thấy nhiều lắm. Khj nào hứng lên mới rủ em đj ăn, đj chơi. Thấy khó chịu khj những lần em rủ đj chợ cùng, đj mua cái gì đấy vì thấy em đj một mình hoặc đj cùng ai có phải tốt hơn ko. Em cần nhiều mà anh chả cho đc.
Bn thứ em dành cho anh, rồi anh gửi lại em đc cái gì, anh chỉ muốn làm gì mình thích thôi. Em muốn anh thay đổi, anh cũng muốn nhưg anh ko làm đc, anh ko làm đc điều làm anh khó chịu, vì cứ ép buộc mình rồi sẽ chả cảm thấy vui. Thế đấy. Thế nên mỗi lần cãi nhau xong, rồi lại cứ thế tiếp diễn.
Cách suy nghĩ của em và anh khác nhau. Anh ghét sự gò bó gượng ép, ghét sự sai bảo hay dắt mũi. Anh coi nhẹ mọi việc.
Mình ko hợp nhau vậy đấy, em ko chấp nhận được 1 thằng như anh làm người yêu đâu, rồi em sẽ lại đau khổ, anh cũng thế, anh đau lắm vì chả thể thay đổi đc con người mình,chả thể dành cho em nhiều thời gian hơn. Anh xjn lỗi.
Ước gì em cũng đam mê dota như anh, để em hiểu và chia sẻ phần nào. Ước gì em thỏa mái hơn, bỏ kiểu sai bảo đáng ghét hay bắt tội. Suy cho cùng đó là những điều làm anh thoải mái hơn, anh ích kỉ, chỉ biết tốt cho mình.
Trong trái tim ích kỉ này vẫn yêu mình em, nhiều lần cũng nghĩ đj tán mẹ đứa khác cho nhanh, nhưg anh ko thể. Anh muốn có em và tất cả điều mình muốn, nhưg ko thể dung hòa.
Chỉ mong em quên anh 1 cách thoải mái càng nhanh càng tốt. Anh xjn lỗi vì đã làm em đau quá nhiều. Anh ko xứng đáng. [/Spoil]
[/Spoil]
.


. bà già sợ wa phải lấp mạng lại và cho nó nghỉ phụ Gd . 
. Nhưng giờ bỏ dota chăm lo học hành rồi
, bác cứ tưởng tượng 1 ngày tui chơi game trung bình 10 tiếng, cao điểm là 20h 1 ngày (cảy FF), khi nào bệnh hay liệt mới ko chơi nữa. mà đang chơi ai mà làm phiền thì... 