bác VA chém thằng spammer ở trang trước cái . mình nhớ là từ trước Sengoku thì nhật hoàng là bù nhìn rồi , shogun nắm hết quyền mà
Thiên hoàng chính thức làm bù nhìn từ sau chiến tranh Genpei giữa Minamoto và Taira.
Sau thời cực thịnh của Mạc phủ Minamoto thì mạc phủ Minamoto dần xuống dốc => Các thế lực quân phiệt coi Shogun là bù nhìn.
Sau đó là Mạc phủ Ashikaga lên thống nhất đất nước ( thời Nam - Bắc triều )
Và là tới trãi qua gần 200 năm chinh chiến loạn lạc (Sengoku ) với 2 thế lực khác lên làm "phỏ shogun" ( Oda, Toyotomi )
Năm 1603, Tokugawa lên nắm quyền Shogun.
Và Thiên hoàng lấy lại quyền lực từ năm 1866 - Khi Thiên Hoàng Minh Trị lên ngội.
Sau vài năm cải cách cũng như giành quyền lực từ tay Shogun Tokugawa, Minh Trị Thiên hoàng chính thức lấy lại quyền lực và bắt đầu thời Minh Trị vào năm 1868.
Lúc này Nhật bỏ chế độ sỡ hữu PK, nhưng quốc hội phần lớn là những chế độ quân phiệt cũ được đưa lên. Và theo chế độ quân chủ lập hiến, nhưng QCLH ở Nhật khác hẳn với các nước như Anh,Thailand, Ý ,...
Ở Nhật, Quốc hội quyết định hiến pháp v.v.v như các nước TB, nhưng Thiên hoàng vẫn là người có quyền lực TỐI CAO và TUYỆT ĐỐI.
Lần lượt sau đó là con và cháu của ông là Thiên hoàng Taisho ( Đại Chính ) rồi Thiên hoàng Showa ( Chiêu Hòa ) cũng lên nắm quyền nhưng họ không có nhiều hoạt động chính trị và quân sự, phần lớn do quốc hội làm ( nhờ vậy mà thiên hoàng Chiêu Hòa không bị Đồng Minh xử ).
Sau năm 1945, Mỹ quăng boom vào Hiroshima và Nagasaki => Nhật đầu hàng => Chịu sự quản lý của Đồng Minh => Ký hiến pháp của Đồng minh, trong đó có đoạn "Thiên hoàng là BIỂU TƯỢNG của Nhật Bản" => Thiên hoàng chính thức mất thực quyền.
Vậy tức là sau Chiến tranh Genpei có 3 thiên hoàng nắm được thực quyền trên toàn đất Nhật nhé :X