Một anh sinh viên nghèo "Sáng ăn xôi 5 ngàn, đi bộ đi học" nhưng kèm theo đó là 1 cơ thể lành lặn khỏe mạnh ko bệnh tật, là 1 gia đình thiếu thốn nhưng vẫn tràn đầy tình thương, và đặc biệt là viễn cảnh về 1 công việc có thu nhập kha khá mà ta sẽ kiếm đc (với năng lực và nỗ lực của ta) trong vài năm nữa để cải thiện cái điều kiện sống khổ cực hiện tại, thì mình nghĩ là anh ta vẫn có thể gắng gượng mà sống, dù ko vui vẻ nhưng cũng ko đến độ chỉ còn phần "con" mà đánh mất phần "người".
Người ta "tồn tại" đc trong điều kiện kham khổ vì người ta có tri thức, hoài bão, ước mơ, niềm tin, hi vọng vào tương lai, 1 tương lai mà người ta sẽ đc "sống" 1 cách thực sự. Con vật thì ko biết đến cái gọi là "hoài bão, ước mơ, niềm tin, hi vọng..." như con người chúng ta. Vậy nên kể cả khi "tồn tại" trong những điều kiện khổ sở nhất, nếu chưa đánh mất những điều trên, thì phần "người" của chúng ta vẫn sống, thậm chí là sống mạnh mẽ, rắn rỏi.
Có người đã từng nói: "khi bạn đánh mất tất cả, thì tương lai vẫn còn"
Ko phủ nhận vật chất ảnh hưởng quyết định tới con người, nhưng ko có nghĩa nó tỷ lệ thuận với phần "người" trong mỗi chúng ta. Vật chất đầy đủ là bệ phóng để con người thỏa mãn những nhu cầu cao hơn như nhu cầu đc tôn trọng, nhu cầu thể hiện và hoàn thiện bản thân, mình ko phủ nhận. Nhưng đôi khi cuộc sống quá đầy đủ vật chất lại là con dao 2 lưỡi làm thui chột phần "người" đấy. Đó là sự thui chột của khát vọng, ước mơ, chí cầu tiến, năng lực, tính ham học hỏi... Ví dụ như một kẻ ăn bám thừa tiền, cả ngày luẩn quẩn chỉ biết đến ăn, ngủ, **, chơi, thì phần "vật" hay phần "người" trong anh ta là lớn hơn?
Tóm lại đây là vấn đề định tính cao, mang nhiều tính tương đối và cảm quan của cá nhân, lại chưa có nhiều tài liệu so sánh phân tích. Mỗi người một cảm nhận, cái này ko thể áp đặt người khác đc, mình chỉ đơn thuần nêu lên cảm nhận cá nhân thôi.