- 23/9/07
- 217
- 4
Chảo các bạn, cho mình cảm ơn vì đã đọc topic này của mình....Câu chuyện của mình là:
Khi mình còn học cấp 2 mình có thầm thích một cô bạn học cùng lớp, như chị mình đã nói đó là chỉ kiểu thích của trẻ con nên mình cũng ko để ý lắm, nhưng tình cảm mình dành cho cô bé đó là thật nên mình vẫn theo đuổi ròng rã 6 năm trời. Chỉ đến khi cả hai đều đã đỗ đại học thì cô bạn đó cũng đã đồng ý nhận lời yêu của mình.
Và sau đó cũng như bao người yêu nhau khác, chúng mình rấp hợp nhau về tất cả mọi mặt(suy nghĩ, sở thích, quan điểm, mục đích.....). Thi thoảng cũng có lúc giận hờn nhưng sau đó hai đứa lại làm lành và càng yêu nhau hơn.
Ấy vậy mà cũng được một năm qua đi, mình được bố mẹ cho đi du học ở Úc, cùng lúc cô bạn đó cũng được bố mẹ cho đi sang Anh du học. Mình đã rất buồn và suy nghĩ nhiều về vấn đề này và cuối cùng mình quyết định sẽ nói lời chia tay cô ấy vì thật sự là mình ko muốn 2 đứa bị ràng buộc gì và có một cuộc sống thoải mái.....Cô ấy cũng đồng ý như vậy.....
Đó là một khoảng thời gian mình đã rất buồn và suy nghĩ nhiều kể cả đến khi sang bên này được 3,4 tháng....!
Nhưng đó mới chỉ là bắt đầu...!
Cuộc sống bên này của mình cũng bt và ko có gì đặc biệt, đến một ngày mình gặp một cô bạn người Hàn Quốc, chùng mình nói chuyện với nhau rất hợp và thoải mái, cô ấy giúp mình quên đi mọi nỗi buồn và áp lực......
Quen nhau được khoảng 5>6 tháng mình nhận ra rằng mình yêu và cần cô ấy nhưng cảm giác tình cảm khi còn ở VN vẫn còn, tình cảm giữa mình với ny cũ vẫn còn in đậm trong suy nghĩ của mình vì thế mà mình ko dám ngỏ lời yêu và quyết định chỉ là bạn với cô gái người Hàn này,....!
Ấy vậy mà đến đêm giao thừa, cô ấy rủ mình đi xem pháo hoa, 2 đứa đứng ở trên Cầu xem pháo hoa cũng nhau giữa dòng người đông đúc.....Bất ngờ cô ấy ôm và nói lời yêu mình....Mình đã rất bất ngờ và thật sự trong cái lúc cảm giác và suy nghĩ hỗn độn ấy mình cũng đã nhận lời, bắt đầu cho một tình yêu mới.....!
Tình yêu giữa mình và cô ấy rất đẹp, chúng mình cùng học ngôn ngữ của nhau và cô ấy rất thích ngôn ngữ Tiếng Việt, thích tìm hiểu về đất nước và con người Việt Nam, mình đã rất vui về điều đó.....Giữa chúng mình không hề có khoảng cách,có những lúc có thể ngồi nói chuyện với nhau cả ngày không ngừng nghỉ mà cũng có những lúc 2 đứa chỉ ngồi bên nhau không nói gì mà cũng thấy thật là hạnh phúc( còn rất nhiều nhưng mình xin phép chỉ tóm tắt vậy thôi...!)
Sau đó hơn một năm. Ngày hôm qua mình lại nhận được cái tin dữ ngày nào khi còn ở Vn.Gia đình cô ấy xảy ra chuyện khiến cô ấy phải về lại Hàn Quốc và KHÔNG BAO GIỜ QUAY TRỞ LẠI
Mình phải nói gì đậy, mình buồn và suy nghĩ rất nhiều,đến khi chưa kịp nhận ra điều gì thì cô ấy đã mở lời chia tay trước mình.....trong một phút bất ngờ đó mình cũng đồng ý
Tâm trạng của mình lúc này là gì??Thất vọng, mất niệm tin và suy nghĩ rất nhiều....Mình không hiểu mình đã làm gì sai mà tại sao mình lại luôn gặp phải chuyện như thế này???Con người của mình, khi đã yêu ai thì mình yêu hết lòng, mình luôn luôn cố gắng làm những gì tốt nhất cho người mà mình yêu thương....Niềm vui của mình chỉ đơn giản là thấy người mình yêu vui,cười....Vậy mà tại sao mình luôn lại là người bị mất đi tình yêu?
Nếu chỉ là chia tay vì không còn yêu nhau thì chẳng nói làm gì....Đằng này, chia tay khi tình yêu còn đang dang dở, chia tay khi chỉ vừa mới được yêu,chia tay khi còn đang rất yêu nhau...Cái cảm giác này khiến mình thật sự KHỔ TÂM lắm
Mình đã thử nghĩ đến việc đến HQ để học nhưng thật sự là không thể....Mình đi làm vất vả để kiếm đủ tiền nhà hàng tháng đã khốn nạn lắm rồi , từ lúc sang đây đến giờ chưa được về VN lần nào...(thực ra thì gia đình mình đk kinh tế không được cao cho lắm nhưng ba mẹ đều muốn tốt cho mình nên đã hi sinh rất nhiều để mình được sang đây học)
Hơn nữa mình đã học được một nửa khóa rồi nên việc sang HQ là điều hoàn toàn không thể với mình...
Mình chỉ muốn nói ra câu chuyện của mình và chia sẻ cho các bạn vì mình coi GVN là ngôi nhà thứ 2 của mình...Mình cảm ơn các bạn đã đọc câu chuyện của mình.
[video]zSDTX_LaLvA[/video]
Khi mình còn học cấp 2 mình có thầm thích một cô bạn học cùng lớp, như chị mình đã nói đó là chỉ kiểu thích của trẻ con nên mình cũng ko để ý lắm, nhưng tình cảm mình dành cho cô bé đó là thật nên mình vẫn theo đuổi ròng rã 6 năm trời. Chỉ đến khi cả hai đều đã đỗ đại học thì cô bạn đó cũng đã đồng ý nhận lời yêu của mình.
Và sau đó cũng như bao người yêu nhau khác, chúng mình rấp hợp nhau về tất cả mọi mặt(suy nghĩ, sở thích, quan điểm, mục đích.....). Thi thoảng cũng có lúc giận hờn nhưng sau đó hai đứa lại làm lành và càng yêu nhau hơn.
Ấy vậy mà cũng được một năm qua đi, mình được bố mẹ cho đi du học ở Úc, cùng lúc cô bạn đó cũng được bố mẹ cho đi sang Anh du học. Mình đã rất buồn và suy nghĩ nhiều về vấn đề này và cuối cùng mình quyết định sẽ nói lời chia tay cô ấy vì thật sự là mình ko muốn 2 đứa bị ràng buộc gì và có một cuộc sống thoải mái.....Cô ấy cũng đồng ý như vậy.....
Đó là một khoảng thời gian mình đã rất buồn và suy nghĩ nhiều kể cả đến khi sang bên này được 3,4 tháng....!
Nhưng đó mới chỉ là bắt đầu...!
Cuộc sống bên này của mình cũng bt và ko có gì đặc biệt, đến một ngày mình gặp một cô bạn người Hàn Quốc, chùng mình nói chuyện với nhau rất hợp và thoải mái, cô ấy giúp mình quên đi mọi nỗi buồn và áp lực......
Quen nhau được khoảng 5>6 tháng mình nhận ra rằng mình yêu và cần cô ấy nhưng cảm giác tình cảm khi còn ở VN vẫn còn, tình cảm giữa mình với ny cũ vẫn còn in đậm trong suy nghĩ của mình vì thế mà mình ko dám ngỏ lời yêu và quyết định chỉ là bạn với cô gái người Hàn này,....!
Ấy vậy mà đến đêm giao thừa, cô ấy rủ mình đi xem pháo hoa, 2 đứa đứng ở trên Cầu xem pháo hoa cũng nhau giữa dòng người đông đúc.....Bất ngờ cô ấy ôm và nói lời yêu mình....Mình đã rất bất ngờ và thật sự trong cái lúc cảm giác và suy nghĩ hỗn độn ấy mình cũng đã nhận lời, bắt đầu cho một tình yêu mới.....!
Tình yêu giữa mình và cô ấy rất đẹp, chúng mình cùng học ngôn ngữ của nhau và cô ấy rất thích ngôn ngữ Tiếng Việt, thích tìm hiểu về đất nước và con người Việt Nam, mình đã rất vui về điều đó.....Giữa chúng mình không hề có khoảng cách,có những lúc có thể ngồi nói chuyện với nhau cả ngày không ngừng nghỉ mà cũng có những lúc 2 đứa chỉ ngồi bên nhau không nói gì mà cũng thấy thật là hạnh phúc( còn rất nhiều nhưng mình xin phép chỉ tóm tắt vậy thôi...!)
Sau đó hơn một năm. Ngày hôm qua mình lại nhận được cái tin dữ ngày nào khi còn ở Vn.Gia đình cô ấy xảy ra chuyện khiến cô ấy phải về lại Hàn Quốc và KHÔNG BAO GIỜ QUAY TRỞ LẠI
Mình phải nói gì đậy, mình buồn và suy nghĩ rất nhiều,đến khi chưa kịp nhận ra điều gì thì cô ấy đã mở lời chia tay trước mình.....trong một phút bất ngờ đó mình cũng đồng ý
Tâm trạng của mình lúc này là gì??Thất vọng, mất niệm tin và suy nghĩ rất nhiều....Mình không hiểu mình đã làm gì sai mà tại sao mình lại luôn gặp phải chuyện như thế này???Con người của mình, khi đã yêu ai thì mình yêu hết lòng, mình luôn luôn cố gắng làm những gì tốt nhất cho người mà mình yêu thương....Niềm vui của mình chỉ đơn giản là thấy người mình yêu vui,cười....Vậy mà tại sao mình luôn lại là người bị mất đi tình yêu?
Nếu chỉ là chia tay vì không còn yêu nhau thì chẳng nói làm gì....Đằng này, chia tay khi tình yêu còn đang dang dở, chia tay khi chỉ vừa mới được yêu,chia tay khi còn đang rất yêu nhau...Cái cảm giác này khiến mình thật sự KHỔ TÂM lắm
Mình đã thử nghĩ đến việc đến HQ để học nhưng thật sự là không thể....Mình đi làm vất vả để kiếm đủ tiền nhà hàng tháng đã khốn nạn lắm rồi , từ lúc sang đây đến giờ chưa được về VN lần nào...(thực ra thì gia đình mình đk kinh tế không được cao cho lắm nhưng ba mẹ đều muốn tốt cho mình nên đã hi sinh rất nhiều để mình được sang đây học)
Hơn nữa mình đã học được một nửa khóa rồi nên việc sang HQ là điều hoàn toàn không thể với mình...
Mình chỉ muốn nói ra câu chuyện của mình và chia sẻ cho các bạn vì mình coi GVN là ngôi nhà thứ 2 của mình...Mình cảm ơn các bạn đã đọc câu chuyện của mình.
[video]zSDTX_LaLvA[/video]



.
.
.