Hôm trước mới coi
Long Ruồi (họp báo nhé). Mới bước vô Galaxy là thấy người ta phỏng vấn Thái Hòa. Ồi giời ơi lúc đó mình đã nghĩ “đây chính là cái mà người ta gọi là
phong độ đàn ông đích thực đó hả”, vì Thái Hòa nam tính với cả có bá khí lắm kìa, mặt không phải là đẹp trai nhưng nhờ có nét nam tính với bá khí tỏa ra ngùn ngụt đó mà tự nhiên đẹp hẳn lên, kết luận là “anh tuấn tiêu sái ngọc thụ lâm phong” đó nha.
Mà thôi, không nói nhảm nữa. Hì.
Trước khi ngồi viết bài này mình vừa đi đọc một bài khác đăng trên một báo mạng. Tình hình là đọc xong lăn ra cười bò luôn vì bài báo đó chém Long Ruồi đại ca của mình kinh quá. Nào là hài nhạt nhẽo, nào là cốt truyện rối rắm, nào là không mang một thông điệp (có tính nhân văn sâu sắc). Chém thế thì chém cả người anh Long rồi còn gì. Nhưng nhờ bài báo đó mà mình quyết định sẽ để warning cho mấy bạn. Warning:
Ai mong chờ coi một phim HÀI có tính nhân văn sâu sắc kèm lãng mạn đỉnh cao thì đừng có đi coi Long Ruồi. Rồi đó, ai đi coi dzìa thất vọng thì đừng trách mình không nói trước nha.
Nội dung phim sơ lược là thế này,
anh Tèo bánh xèo quyết chí lên Sài Gòn mần ăn, dè đâu trên Sài Gòn có một ông trùm xã hội đen giống anh Tèo y chang tên
Long Ruồi mà ổng không may bị vô bệnh viện rồi, nên đàn em của ổng bắt anh Tèo đóng giả làm thế chân tạm thời. Rồi xong đủ thứ chuyện hầm bà lằng xảy ra.
Ai nói phim
Long Ruồi hài nhảm mình đồng ý chớ nói
Long Ruồi hài vô duyên là mình phi thường phản đối nha. Tất những tình tiết hài hước trong phim đều được xây dựng rất hợp lí, phù hợp với hoàn cảnh của nhân vật lúc đó và đặc biệt vô cùng có duyên. Mọi người cứ nhớ lại những phim như
Bạch Tuyết (gì gì đấy),
Công chúa Teen và xa xưa hơn là
Võ Lâm Truyền Kì hay
Khi đàn ông có bầu đi, xem mấy phim đó một lần cười hơ hơ rồi tới xem lại lần 2 là nuốt không có trôi. Vì sao? Vì nó quá khiên cưỡng và xa rời thực tế, kiểu như trong trường hợp hành động gây cười đó vô lí bỏ cha đi nhưng cứ chêm vào để mà cù lét khán giả, coi 1 lần thì còn thấy buồn cười chứ tới lúc coi lại lần 2 ai mà cười cho nổi. Nhưng khi đến với tiền bối của
Long Ruồi là
Để Mai Tính thì bạn xem bao nhiêu lần vẫn thấy nó vui đúng không?
Long Ruồi cũng tiếp bước con đường đó.
Phim có mạch truyện đơn giản, nhưng càng về sau thì càng có twist khiến người xem bất ngờ. Đặc biệt, Nguyệt thích cách diễn giải những điểm vô lý của phim. Ở những đoạn đầu sẽ có những điểm bạn cho là vô lý thì càng về sau thì bạn sẽ càng phải thốt lên “
À hóa ra đoạn trước nó như vậy như vậy là do ở đoạn này nó như thế này như thế này“. Cách làm phim này khá giống với cách làm phim dorama kiểu Nhật mà Nguyệt rất thích. Vậy nên đọc bài báo chê phim vô lý mà tự dưng thấy mắc cười vì rõ ràng những điểm đó đã được lý giải ở đoạn sau của phim rồi còn gì. Lại còn bảo rối rắm. Vâng, phim hài xã hội đen, vốn đã không có hành động mà lại đòi không rối rắm, không được chọc cười từ đầu đến cuối thật có phần…mắc cười.
Tuy vậy, không phải là không có điểm chê. Có những cảnh Nguyệt cũng thấy là nó không cần thiết, như cảnh của Nguyễn Hậu chẳng hạn, xem xong rồi cũng không biết nó liên quan gì đến đoạn sau hay đoạn trước. Và thật sự phim cũng đã không tạo ra một nhân vật điển hình giống như
Phạm Hường Hội của
Để Mai Tính lần trước.
Tèo vẫn đù đụt ngây thơ,
Long Ruồi vẫn xảo quyệt gian ác (nghe như trong truyện cổ tích nhể), nhưng cá tính của những nhân vật này không đủ đậm nét để sau này người ta nhắc đến những vai dạng như vậy liền nghĩ đến phim
Long Ruồi. Cảm nhận cá nhân là thế.
Nhưng, Thái Hòa thật sự đóng rất tuyệt. Nhìn Thái Hòa ở ngoài đời rồi bước vào rạp xem phim mới thấy:
Thái Hòa, Long Ruồi, Tèo và Phạm Hường Hội là 4 con người hoàn toàn khác nhau. Mình thích những diễn viên nào mà khi thấy họ ngoài đời hay thấy họ trong một phim khác với cá tính nhân vật hoàn tòan khác (thấy thôi nhé, chưa phải là gặp gỡ nói chuyện hay xem kĩ phim gì nhiều) liền phải sửng sốt “
Trời ơi, đây là cái bạn gì gì đấy trong phim gì gì đó ấy hả?” Lột xác! Người gần đây nhất mình có cảm giác đó là
Đình Toàn – Lê Long Đĩnh trong
Khát vọng Thăng Long và
Thái Hòa – Long Ruồi/Tèo. Thật sự làm người khác phải bất ngờ. Mình cũng thích dàn diễn viên trong phim nữa. Mỗi người đều diễn cho ra diễn, không gượng gạo cũng không làm quá. Đặc biệt thích vai của Tina Tình, rất hợp với cái biệt danh “
nữ hoàng băng giá” trong phim (bật mí là giọng trong phim không phải của Tina Tình mà là của Ngọc Lan –
Hồng trong
Cổng Mặt Trời – lồng tiếng á, ôi mẹ ơi hợp cực nha) và một cảnh của nhân vật Tiến – đàn em Long Ruồi, lúc mới thấy Tèo và nảy ra ý định bắt cóc. Cảnh đó nhỏ xíu hà nhưng nhìn tiếu ý ở khóe miệng và ánh mắt của ảnh liền cho người ta cảm giác lành lạnh, bá đạo tiểu nhân. Còn anh Gà đẹp trai siêu cấp của tui nữa~~~(Hôm họp báo anh không có đi dự nha anh, em hận!!!) Lúc coi phim xong tự dưng muốn anh Gà [đẹp trai siêu cấp] có nhiều đất diễn, cá tính hơn nữa nhưng mà nghĩ lại thì thôi, như thế phim mới đích thực là
loãng. Đặc biệt, ai đi coi nhớ nán lại coi phần after credit nha, cái phần mà chữ này chữ nọ nó xẹt qua xẹt lại trên màn hình á. Đảm bảo sẽ làm mấy bạn hứng thú dù đã ra khỏi rạp luôn!! Thích phần đó cực.
anh Gà đẹp trai siêu cấp của tuuuuiiiii~~~~
Phim chỉ thế thôi các bạn ạ. Đơn giản, không phức tạp, dễ hiểu, hài hước (một cách có duyên). Và nhìn tổng thể vẫn cứ là một bộ phim
chỉn chu. “Thị trường”, ừa đúng vậy, nhưng mà là “thị trường đẳng cấp cao”. Mình thích những thứ như vậy. Còn hơn một cái gì đấy hổ lốn giữa hài không đến nơi mà ý nghĩa thì cũng chẳng đến đâu. Gom nhiều thứ quá thành tạp, ăn vào chắc đau bụng chết.
Kết luận cuối: Giải trí cuối hè, đáng tiền a!
Phim được khởi chiếu ở các rạp trên toàn quốc từ ngày 26/8/2011.
nguồn:
http://conguyet.wordpress.com/2011/08/19/review-long-ruồi/