Từ lớp 1 tới giờ (11) hầu như mình không có bạn thân, bạn thì có , hầu như thì có vui buồn gì thì mình cũng tự giải quyết lấy không nói ai bít, sống vậy có lạnh lùng lắm không, tới nỗi con gái còn sợ không dám nc với mình mặc dù mình không làm gì cho họ sợ, mình thì thích chơi 1 mình - không thích chơi với tập thể cho lắm
Nhiều khi nghĩ lại thì mình thấy không có bạn bè thì thấy buồn lắm, bạn trên yahoo cả đống nhưng chả có gì để nói, không bít có bị stress hay không , hay là sống nội tâm quá nhìu có ra thế, mình cảm thấy khó chịu thì quan tâm mình quá nhìu mình bực bội thì người nói mình khó khăn và khi người khác không quan tâm mình. không bít mình có bị stress không lúc nào mình cũng thấy căng thẳng cho dù cuộc sống rất thổi mái
Nhiều khi nghĩ lại thì mình thấy không có bạn bè thì thấy buồn lắm, bạn trên yahoo cả đống nhưng chả có gì để nói, không bít có bị stress hay không , hay là sống nội tâm quá nhìu có ra thế, mình cảm thấy khó chịu thì quan tâm mình quá nhìu mình bực bội thì người nói mình khó khăn và khi người khác không quan tâm mình. không bít mình có bị stress không lúc nào mình cũng thấy căng thẳng cho dù cuộc sống rất thổi mái

. Nhưng vào đại học được 1 năm , đi quân sự , bắt đầu chơi với mấy đứa thì hết . Nói chung là bạn nên chịu khó giao tiếp thêm bên ngoài xã hội để cởi mở hơn :)




