Cần tìm 1 người con gái

  • Thread starter Thread starter DAC
  • Ngày gửi Ngày gửi
_ Đầu tiên cậu phải chuẩn bị sẵn tâm lý: người ta chỉ xem cậu như một người bạn đặc biệt. Không phải là người yêu.

_ Thứ 2 là chỉ cần update nội dung cần tìm người trên gamevn này ở Cần Thơ. Đừng để topic bị chìm. Như vậy việc tìm kiếm đơn giản hơn.

_ Theo như cty tớ thì cho dù chuyển công tác nhưng nếu cần có thể tới phòng tổ chức hành chính xin cái thông tin về ẻm được.

_ Cậu cho tớ xin cái YH. Tớ cần 1 số viêc nhờ cậu mà cậu chặn mất tin nhắn riêng ( không liên quan tới tôpic này )
 
1. Mình nhanh hơn đc không DAC, Vi sợ đợi đến tết thì .. sợ mất tin tức của cô bé :|. Cuối tuần ko có đi học DAC bắt xe về đó tìm đc chứ?
2. Rồi khi gặp thì DAC sẽ nói gì??? Suy nghĩ kỹ trước nha.
3. Trước khi đi cắt cái tóc đi, dài quá à :P
 
Dĩ nhiên là thay vì "a tìm e khổ sở mấy năm nay" thì lại nói "ủa e à? Sao tình cờ quá vậy" =]]
 
Có lẽ nên bắt đầu từ năm mình học cấp 2, lúc đó tuy bạn bè trong lớp đã bắt đầu trò cặp kè và chọc ghẹo nhau, nhưng lúc đó mình khá là vô tư vô lự, hồn nhiên như thằng điên, không hề nghĩ đến chuyện bồ bịch là gì do tính mình vốn nhát tiếp xúc tình cảm với người khác (cả nam lẩn nữ, tất nhiên nữ thì càng nhát hơn). Mình cũng khá cộc tính, không biết 2 chữ Ga lăng là gì, có sở thích chọc cho con gái phát khóc và hay đánh nhau với mấy đứa con gái "nam tính" (con trai thì mình không dám đánh vì mình sợ bị ăn đòn). Nói chung là trong lớp rất được lòng các bạn.

Khi đó mình nhớ là mình ngồi trên bàn 1 bạn nữ (chẳng nhớ bắt đầu từ lúc nào). Nói chung cũng chả thân thiết gì lắm, nhưng vì ngồi gần nên là đối tượng hay bị mình chọc, với lại tính nết cũng hiền lành (mình nghe thằng bạn kể là ngày xưa mình đối xử với bạn ấy rất tốt, kiểu như thấy gái xinh là quên luôn chiến hữu, nhưng bản thân mình thì không có ấn tượng gì cả, không biết thằng bạn nó bịa hay là mình bị bệnh Alzheimer nữa).

Nhưng theo những gì mình nhớ được là cả mấy năm cấp hai mình chả có tí rung động đậy nào với người ấy (tuy thỉnh thoảng cũng tình cờ về chung đường), mãi cho đến khi người ấy đưa mình cuốn lưu bút (trong lớp mình tuy con gái đứa nào cũng trao tay lưu bút nhưng chỉ có 2 người đưa lưu bút cho mình, lạ thật, chả hiểu). Nói chung khi về nhà, cầm cuốn lưu bút và viết vài dòng vào đó, mình cảm thấy trong lòng khó tả. Hôm sau các bạn tặng nhau ảnh lưu niệm, nhưng lúc đó mình lại...nổi tự ái không thèm xin (do sợ bị bọn con gái trong lớp ghép đôi vớ vẩn), hối hận đến giờ.

Lên cấp 3, 2 người không còn cơ hội gặp nhau nữa vì học khác trường, sau một thời gian (sau 1 năm) "tình cờ nghe lỏm" được biết trường mà người ấy học. Thế là từ đó mình có một thú vui tao nhã là tan học là đạp xe đến trường bạn ấy chơi, dĩ nhiên không bao giờ gặp mặt vì 2 trường cách nhau nửa tiếng đạp xe. Biết phải làm sao khi mà mình cũng phải đi học. Sau đó mình nảy ra một tối kiến là đến chủ nhật được nghỉ mình dậy sớm đạp xe đến trường người ấy, nhưng mà trời hỡi sao trường đó lại nghỉ vào chủ nhật giống trường mình thế không biết?

Thật ra việc mình đạp xe đến trường người ấy mỗi tuần cũng chẳng vì mục đích gì cả, chắc tại mình rảnh hơi. Nhưng chắc vì ông trời ghét người hiền hay sao ấy mà lại cho mình cơ hội gặp mặt người ấy. Một lần tan trường tình cờ gặp mặt người ấy ở 1 tiệm sách cũ, mình mừng rỡ vội vàng giả vờ đánh trống lảng và chạy tà tà qua, thật xui xẻo là người ta nhìn thấy thật và gọi tên mình. Nói thật không hiểu sao mình thấy vui lắm các bạn ạ. Mình chắc chắn là người ấy có ý gì đó với mình vì người ấy chỉ hỏi thăm qua loa chuyện học hành của mình, trong khi không dám nhìn thẳng vào mặt mình (phải, mình chắc chắn vì mình có dám nhìn thẳng vào mặt người ấy đâu). Thế là giây phút gặp gỡ định mệnh trôi qua 1 cách lãng...nhách, ai về nhà nấy.

1 năm trôi qua, mỗi khi bọn bạn trong lớp gán ghép mình với 1 bạn nữ xinh xắn nào đó thì mình vội bào chữa bằng cách bốc phét là đã yêu 1 người học ở trường khác. Nghĩ rằng duyên đã hết, nhưng hình như còn nợ hay sao ấy, ông trời lại bắt mình gặp người ấy một lần nữa. Đó là ngày hội thao gì đó mình chả nhớ, một số trường cấp 3 phải tập hợp ngoài sân vận động. Lúc ra về, mình vôi vàng chạy đi tìm và thật may mắn, mình đã gặp người ấy. Lần này mình lấy hết can đảm nhìn thẳng vào...gáy người ấy (cũng may người ta không nhìn mình), và người ấy lại...hỏi bâng quơ chuyện học hành của mình, có phải mình vừa bị thi lại không, cố gắng học lên nhé...đại khái thế, đầu óc mình lúc đó nửa lùng bùng nửa trống rỗng, mình chẳng nói được câu nào ngoài câu chào và vài tiếng ậm ừ...ngó người ta khuất bóng mà mình thấy tim đau nhói, chả vui chút nào hết...

Về nhà mình lại tự sướng bằng việc khẳng định người ta nhất định có ý gì với mình, nếu không chả ai quan tâm đến 1 thằng bạn không gặp mặt mấy năm trời học hành ra sao, thi cử thế nào...mà thôi, có lẽ đây là cơ hội cuối cùng, mình đã để nó vuột khỏi tay. Dù sao mình vẫn chưa đủ chín chắn để yêu bất kỳ ai, mà mình chả muốn yêu ai ngoài nàng.

Cuối năm cấp 3, chẳng hiểu sao thằng bạn thân khốn khiếp của mình lại điều tra ra được người mình "để ý" là ai, mặc dù mình chỉ lỡ miệng bảo "trong lớp có đến 3 người trùng tên với người ấy, chắc chắn mày không biết đâu". Kể thằng này cũng tài như Sir lốchôm (nó khoái đọc truyện của ổng nên nhiễm máu thám tử). Mà chả hiểu nó suy luận kiểu gì mà ngay chóc người mình thích (đại khái nó tả 1 trong 4 đứa, xong mình khinh khỉnh mặt và bảo đại khái "còn lâu tao mới...", đến người ấy thì mình đánh trống lảng). Thế rồi chả hiểu nó làm thế nào mà mò ra địa chỉ của người ta. Bắt đầu từ đó mình (và thỉnh thoảng có cả thằng bạn) lại tìm ra một thú vui tao nhã mới, ngày ngày đạp xe qua nhà người ta để..."ngó". Chỉ gặp thoáng qua thôi là đã cảm thấy hạnh phúc lắm rồi.

Thế rồi thi đại học, thằng bạn mình đậu, còn mình và người ấy cùng đậu vỏ chuối, đúng là duyên phận. Mẹ mình tức quá tống mình lên Xì Gòn (Oh my lover!), đúng là xa mặt cách lòng, từ đó mình không thể hằng ngày đạp xe tạt ngang nhà người ấy nữa, mà chỉ có thể làm vào lúc nghỉ hè hoặc lễ tết gì đó. Lại 1 năm nữa trôi qua, mình nghe thằng bạn chí cốt báo tin người ấy đã đi lấy chồng (nó giỡn thôi), thực chất nhà người ấy nằm trong diện giải tỏa và phải dọn đi đâu đó chả rõ, đúng là nghe như có sét đánh vào trong điện thoại (nó bảo người ta đi lấy chồng cho mình thất vọng rồi mới nói thật là giải tỏa cho mình đỡ thất vọng hơn, bố cái thằng hâm).

Lại 1 năm nữa trôi qua (mà hình như là 2 năm mới đúng), mình cố gắng quên hình bóng người xưa mà sao không thể (vì cứ mỗi lúc sắp quên là lại có một thằng điên nhắc cho mình nhớ). Rồi cái thằng thám tử lừng danh ấy tuyên bố 1 câu làm mình lóe một tia hy vọng: "Tưởng đâu xa, hóa ra em của mày học chung trường với tao, chỉ khác khoa thôi, hè về tao dẫn mày đi kiếm". Trời ơi sao lại bắt con học ở Xì Gòn?! Vâng, đến hè nó tức tốc xách mình đi tìm người dấu yêu, và kìa! Bảng điểm tốt nghiệp, tên nàng nằm đó, loại Giỏi! Oh yeah! Mừng cho nàng còn bản thân mình thì bùn rụng rún...nàng tốt nghiệp vào năm 2009. Đó là thông tin cuối cùng về nàng mà mình nhận được.

Lại thêm 2 năm nữa đã trôi qua mà nhớ lại còn thấy buồn, mà quên thì không được. Muốn tìm lại người ta để xem người ta sống thế nào, có việc làm ổn định chưa, chồng con gì rồi. Cũng là để dứt khoát tình cảm của mình luôn, hy vọng biết tin nàng đã có chồng và sống hạnh phúc thì mình sẽ có thể dứt khoát quên được nàng (hồi 3 tháng trước vừa nhận được tin đứa bạn học hồi cấp 3 đã lấy chồng, hơi qúa sốc). T~T
lâu quá rồi thì quên đi bạn, tìm làm gì :(
 
3. Trước khi đi cắt cái tóc đi, dài quá à
Cái hình ở Avatar đó chụp từ năm ngoái lận, năm nay đã ngắn hơn rồi
fedtw.png
. Cái hình năm ngoái nhìn trẻ hơn nên để làm kỷ niệm.
Vả lại mặt mình để tóc ngắn nó kỳ kỳ thế nào ấy
of8DF.png
.

Hôm qua hồ sơ còn xem được mà sao hôm nay không xem được nữa rồi (những hồ sơ khác vẫn còn xem được), đừng nói trùng hợp đến vậy, có công ty khác nhận rồi sao?! :((

Mình không ngại bỏ học một hai ngày (vì bình thường không cúp học nên không lo bị cấm thi, cùng lắm bị trừ vài điểm chuyên cần thôi). Nhưng từ Sài Gòn vầ Cần Thơ mất tới 4 tiếng, tốn gần 100 ngàn, nếu về tìm không được thì bõ công (nếu thành công thì tốn gấp 10 mình không tiếc, nhưng mình thấy không khả quan lắm), mình lại không thể về nhà được, vừa nghỉ hè lên đây nên không có lý do gì để về nhà.

Tình hình này có lẽ đành phải nhờ thằng bạn nó tìm dùm, hiện nó đang bận làm luận án tốt nghiệp nên không muốn phiền nó chút nào. :(

To haman: Mail mình là [email protected]. Nếu có nhắn tin thì nói rõ là từ GameVN nhé, vì gặp người lạ mình thường không trả lời.

Kinh nghiệm từ những lần tìm người trên GameVN mình thấy nếu nhờ người khác thì người ta chỉ hứa cho có chứ chẳng có kết quả bao giờ, đâu có ai rảnh mà vơ chuyện người khác vào mình.


lâu quá rồi thì quên đi bạn, tìm làm gì
Đã cố quên nhưng không quên được, cứ mỗi lần cảm thấy nản là lại có chút hy vọng, cứ ngỡ quên rồi nhưng tự nhiên lại nhớ ra. Từ hồi tháng 5 lập Topic này không được kết quả gì cứ tưởng là phải từ bỏ luôn rồi nhưng chả hiểu sao giờ lại tìm được nơi làm việc. >.<
 
tớ nghĩ nếu như biết 9 xác địa chỉ Cty ( phải nhờ thằng bạn thám tử gì ấy ) thì chỉ cần tới Cty ấy ( cho dù ng kia đã chuyển công tác ) hỏi người chuyên tiếp nhận hồ sơ xin việc hoặc đồng nghiệp thì tất nhiên sẽ có số đt của người ấy thôi.
 
Đừng sợ mất những thứ mình ko có, nếu ko quên được thì chả thà đi kiếm. Nếu kiếm được rồi ngồi nói chuyện, tấm sự với nhau ,nếu ko được thì cũng đừng bùn, vì dù sao mình cũng đã cố gắng hết sức rồi :)
 
Bạn DAC giống mình nè.
Nhưng mình tìm lại được. Và bây giờ đã thành "gấu" ruột của mình. :"> ( quê ở Mỹ Tho)
Cũng phải trắc trở lắm, gian nan lắm. Nhưng mình ủng hộ bạn. Cố lên nhé.
 
Chỉnh sửa cuối:
Còn mình thì ngược lại, sao bao năm tìm kiếm, tháng trước mới gặp lại, thất vọng vô cùng, con mèo ngây thơ đáng iu ngày nào giờ đã thành cáo già chính hiệu, ngày xưa em ấy dễ thương biết bao thì giờ y như quay ngược 180 độ, cầm đt gọi cho 2-3 người liên tục xưng anh yêu rồi chồng, ox..., mà nghe cách nói thì toàn là đại gia

Giờ chả biết nói làm sao nữa, thất vọng cùng cực, giờ chỉ muốn quên em nó đi, thà rằng mình ko biết sự thật để giữ lại chút hình ảnh đẹp ngày nào
 
Còn mình thì ngược lại, sao bao năm tìm kiếm, tháng trước mới gặp lại, thất vọng vô cùng, con mèo ngây thơ đáng iu ngày nào giờ đã thành cáo già chính hiệu, ngày xưa em ấy dễ thương biết bao thì giờ y như quay ngược 180 độ, cầm đt gọi cho 2-3 người liên tục xưng anh yêu rồi chồng, ox..., mà nghe cách nói thì toàn là đại gia

Giờ chả biết nói làm sao nữa, thất vọng cùng cực, giờ chỉ muốn quên em nó đi, thà rằng mình ko biết sự thật để giữ lại chút hình ảnh đẹp ngày nào

.............. Nói thì có vẽ hơi tế nhị. Nhưng bác ơi. Gái giờ 90% cave cả thôi.............. srr bác nhé. Em ko có ý gì khác.
 
.............. Nói thì có vẽ hơi tế nhị. Nhưng bác ơi. Gái giờ 90% cave cả thôi.............. srr bác nhé. Em ko có ý gì khác.

Mình tán thành ý này đấy .
 
pede mà cũng tìm 1 người con gái ah

chữ màu hồng :-< hoan nghênh mod nào ban thằng này

DAC chắc = diancuc :>
 
^ không thích thì còn vào topic làm gì. Còn muốn đọc mà thấy màu hồng khó đọc quá thì chuyển nó sang màu đen, sao phải xoắn người ta như thế??
 
.............. Nói thì có vẽ hơi tế nhị. Nhưng bác ơi. Gái giờ 90% cave cả thôi.............. srr bác nhé. Em ko có ý gì khác.

Gặp dc bao nhiêu người con gái rồi,mà nói câu đấy.Đứa mà mở miệng nói câu này chứng tỏ chả hiểu cái mịa gì.
 
Ừ, đúng, nếu là bê đê thật thì tìm con gái làm gì nhỉ? Mình khỏi mất công thanh minh chi cho mệt. Nói chung bản thân mình thế nào thì tự mình biết, người khác miệt thị thế nào mình cũng chẳng quan tâm, tuy mình không đẹp trai, không học giỏi, không giàu có, nhưng nhân cách của mình chắc chắn vẫn tốt hơn nhiều người, vậy là được rồi. :)

By the way, không biết các bạn thất tình thế nào mà lại tỏ ra thất vọng về con gái như vậy, nhưng mà tùy người thôi các bạn ơi. Nói thật ở Sài Gòn mình không quan tâm đến con gái ở đây, đa số con gái mình gặp ở đây mình đều có cảm giác khó chịu với tính cách của họ (trừ những cô ở quê mới chuyển lên, sau 1 năm thành tinh hết), ngay cả làm bạn mình còn không muốn chứ đừng nói làm quen thử. Có điều khi mình ở quê cũng gặp toàn con gái vừa hiền vừa xinh lại biết lo cho gia đình.

Còn trường hợp người ấy của mình, tuy không gặp 1 thời gian nhưng mình rất tin tưởng, không kể việc trước khi mất liên lạc thì mình luôn theo sát người ấy (nói ra hơi có vẻ nguy hiểm nhỉ), cho đến tận sau này không gặp nhưng với những gì mình biết, tốt nghiệp loại giỏi (khoa của người ấy chỉ có 10% đạt loại giỏi, chưa kể trường đại học Cần Thơ không phải là cái trường ất ơ muốn vào thì vào, ra thì ra) ra đi làm đạt nhiều thành tích, có vẻ rất thành công...Nếu là loại con gái ăn chơi đua đòi thì chỉ cần ở không cho đại gia nuôi chứ cần chi phải cố gắng đến như vậy. ^_^

Có điều thằng bạn mình nó bận đến thứ bảy tuần sau mới đi điều tra giúp mình được, từ giờ đến đó chắc sẽ không có tin tức gì mới. :(

To haman: Bạn có gì cần nhờ thì cứ nhắn tin Offline nhé, vì mình chẳng bao giờ bật Online, nếu bạn muốn Chat trực tiếp thì mình thường ra Net từ khoảng 7 giờ tới 10 giờ, nhưng bạn phải báo trước vì mình chỉ ra bật lên kiểm tra có tin nhắn của ai không rồi tắt ngay. Hơn nữa khi ra mạng là mình có rất nhiều việc phải làm nên cũng khó có thể nói chuyện 1 cách liên tục được. Ở nhà trọ mình cũng có Internet nhưng Yahoo mình bị lỗi không Chat được (chẳng dùng bao giờ nên mình cũng không có ý định sửa).
 
nói thật nhìn mặt bạn như..... *** đã thế tâm thần lại ko ổn định biến thái , chơi chữ hồng

cậu định cư ở trại biên hòa may ra có gái no để ý
 
Gặp dc bao nhiêu người con gái rồi,mà nói câu đấy.Đứa mà mở miệng nói câu này chứng tỏ chả hiểu cái mịa gì.
CỨ cho là vậy. NVM. NGồi dưới giếng cứ tưởng miệng giếng là mặt trời thì cũng đúng.
 
tui thì tui chỉ góp ý kiến thế này thì cô ấy , theo bác DAC nói thì là 1 người rất thành công. Cho nên trước khi gặp cô ấy hay nuôi 1 cái hy vọng gì đấy thì bác cũng nên chứng tỏ , hoặc thật sự là bác đã có những thành công nào đó đó...

chứ theo mình, bác cơ thể ko khỏe mạnh, mặt mũi ko ấn tượng, chưa biết công ăn việc làm thế nào, học hành ra sao, gặp lại để mà làm gì....

bác nên thay đổi, mình thấy thế. chứ chỉ dựa vào nhân cách tốt thôi thì chưa đủ.
 
Back
Top