Máu (3)
* Bà lão *
[spoil]
- Cô Sela, cô đừng đứng ép vào tôi quá!
Chúng tôi đang đứng trên một chiếc xe bus hướng về đường Greena, về trạm dừng gần nhà bà lão Fuuka.
Vì đang là giờ cao điểm buổi sáng nên xe bus lúc này rất đông người, tôi và Sela đứng sát rạt nhau, tôi đứng trước cô ấy. Mỗi lần đến ngã quẹo là tôi phải cố gắng né cô ấy ra, nhìn chung là vòng 1 của Sela cũng chẳng phải hạng xoàng, và, tôi cũng chẳng phải người chính nhân quân tử gì. Tuy nhiên tôi không muốn đụng chạm dù là vô tình gì đến khu vực nhạy cảm của cô ấy, vì tôi vẫn còn có sự đề phòng về những người kỳ quặc của MID-AF Radio (nói thế thôi chứ nếu đổi Sela là Melisa thì có khi tôi sẽ suy nghĩ lại).
- Chúng ta đến nơi rồi đấy! - Sela khẽ nói và bấm nút dừng cho trạm kế.
Chúng tôi xuống xe, đi bộ vài phút và tới được một tòa chung cư trông cũ kỹ.
- Chung cư tập thể Ve Chai là nơi này đấy anh Ken Crelix!
- Cô có chắc giờ này bà Fuuka vẫn ở nhà chứ?
- Chúng tôi đã dò hỏi và những người dân sống quanh đây nói bà Fuuka chỉ đi lượm ve chai từ chiều tối và mang về khu phế thải gần giữa đêm.
- Cô có nghĩ bà Fuuka có năng lực nào đó giúp bà ấy sáng mắt ra? - Tôi dự đoán
- Cũng có khả năng, và chúng ta phải lên gặp bà ấy mới rõ được! - Sela cùng tôi lên khu chung cư.
Nhà bà Sela nằm ở tầng trên cùng của khu chung cư này, do là chung cư của những người lao động nên ở đây có mùi ẩm mốc khá khó chịu. Vào đây ban ngày mà tôi cũng phải căng mắt ra mới thấy đường, xung quanh đây ít ánh sáng cùng với tiếng kêu của gián, chuột khắp nơi.
- Trước đó bà Fuuka được mọi người ở chung cư này giúp đỡ nhiều, do hoàn cảnh của bà đơn chiếc và bị mù. Hầu như bà không ra khỏi nhà, hàng ngày bà con hàng xóm sẽ mang đồ ăn qua và giúp bà giặt giũ. Dịch vụ quét dọn nhà cửa này được công ty của vị thính giả kia mở nhằm hướng vào những hộ thu nhập thấp và hàng xóm đã đăng ký cho bà Fuuka một suất.
Chợt Sela nhìn thấy con chuột chạy qua, cô rú lên một tiếng.
- Sela, cô có sao không?
- Anh Ken Crelix, anh có thể... đi trước tôi không? Tôi rất sợ chuột!
- Trông nó đen đúa xấu xí thế thôi chứ nó vẫn nhỏ hơn chúng ta gấp mấy lần cơ mà? - Tôi trêu Sela
- Tôi rất ghét những thứ đen đúa nhớt nhám, tôi xin lỗi nhưng tôi phải thừa nhận đây là khuyết điểm của tôi!
Tôi đành phải đi lên phía trước và Sela lúc này nắm tà áo tôi thật chặt, tay cô có vẻ run run. Chúng tôi lên tầng cao nhất của tòa nhà, tầng 5, và chỉ thấy một căn hộ duy nhất ở tầng này.
- Đây là nhà của bà Fuuka! - Sela dò lại địa chỉ rồi khẳng định. Cô đến gọi cửa, bảo rằng đến ngày công ty quét dọn đến. Từ trong nhà tôi nghe tiếng bà lão, giọng hơi trầm, bảo đợi một chút. Rồi cửa được mở ra, một bà lão nhỏ con, mặt đôn hậu búi tóc đằng sau cười vui vẻ, mời chúng tôi vào nhà.
- Các cô cậu đến quét dọn đấy à, quý hóa quá, già đây làm phiền các cô cậu quá!
- Không có gì thưa bà, chẳng hay chúng tôi có thể vào nhà? - Sela lên tiếng
- Mời cô cậu cứ tự nhiên, già đây thấy ngại quá, cứ làm phiền mọi người mãi! Cô cậu vào nhà đi!
Bà lão niềm nở mời chúng tôi vào nhà. Khi đi ngang qua bà lão, đầu tôi hơi đau một chút. Lúc nàymột loạt hình ảnh mờ như cuộn phim cũ đi qua tâm trí tôi. Tôi thấy có một bóng đen, máu, những người bị cuốn vào bóng đen đó. Tôi hơi ngạt thở, tim tôi đau nhói một hồi.
- Cậu trai trẻ này không khỏe à, cậu có cần dầu gió không, để già chạy vào lấy cho!
Tôi chưa mở lời gì thì bà Fuuka đã vào trong lấy dầu.
"Anh ổn chứ, anh cần học cách kiểm soát năng lực của mình!" - Sela khẽ nhắc tôi
" Cô nên biết tôi đang là newbie mà, làm gì mà kiểm soát được! Mà Sela này, tôi nhìn thấy một bóng đen, máu, và những người bị cuốn vào đó!"
"Vị thính giả nọ nói anh ta ngửi thấy mùi máu rất rõ ở căn nhà này! Chúng ta cần đi xung quanh xem xét thế nào!"
Tôi và Sela giả vờ cầm chổi quét dọn khắp nhà, bà Fuuka lúc này chạy ra đưa tôi chai dầu gió, tôi cảm ơn và giả vờ dùng. Nhìn chung nhà này không có điểm gì đáng ngờ, mọi thứ đều bố trí đơn giản, không quá bề bộn, dưới sàn nhà cũng không thấy có những vết máu nào. Tôi cố ngửi thử xem có mùi máu nào không rồi chịu, không phát hiện được gì.
Sela thì giả vờ trò chuyện cùng bà lão. Bà lão kể với cô rằng bà đã bị mù từ nhỏ rồi, cuộc đời của bà cũng đầy cơ cực. Một ngày nọ mắt bà bỗng sáng lại, bà mừng rỡ và xin một chân việc ve chai sống tạm qua ngày. Bà nói bà không thể để hàng xóm nuôi mãi được. Nhìn chung cũng không có gì đáng ngờ để bảo bà lão này dính đến những vụ mất tích.
Một giờ sau chúng tôi ra về, bà lão còn cho chúng tôi mỗi người một quả cam gọi là lấy thảo.
- Tôi không thấy có gì lạ nơi bà lão, ngoài việc tôi nhìn thấy đó!
- Tôi có linh cảm, tối nay, sẽ có đẫm máu! - Sela lo lắng
- Cô bảo sao Sela?
- Năng lực của tôi cho thấy sẽ có án mạng xảy ra... Có điều là, tôi không rõ chuyện này là thế nào! Nhưng anh Crelix, tối nay chúng ta phải theo dõi bà Fuuka, nếu không, sẽ có người chết oan mạng!
Năng lực "tạm thời" của tôi là nhìn được những gì mơ hồ từ quá khứ, và của Sela là nhìn thấy một phần mơ hồ tương lai.
Tôi có cảm giác, chuyện này càng không đơn giản. Ý là, công việc của MID-AF Radio, không đơn thuần là giải quyết vấn đề. Mà phải "chiến đấu" để tìm ra (ngăn chặn) vấn đề xảy ra.
[/spoil]