Phải nói lúc đầu tôi cũng rất thất vọng với đồ họa của game ngay cả khi bật max (đúng là đồ họa của năm 2002). Tuy nhiên phần gameplay càng chơi càng hấp dẫn và sau khi có vài ngày tạm dừng tại chương 2 (vì thất vọng), tôi bắt tay lại chơi liền một lèo tới khi bắt được de Castries. Nói có vẻ thiên vị một chút, đây là game budget (dưới $10) hay nhất mà tôi đã từng chơi. Có lẽ chỉ có người Việt Nam mới thực sự 'cảm' được cái lôi cuốn của hành trình chinh phục Điện Biên Phủ của cha ông họ. Emobi xứng đáng đạt it nhất là điểm 8 cho nỗ lực của họ trong việc mang đến đầu tiên cho các game thủ Việt Nam một cảm giác khó tả "Của chúng mình" (''One of Us")!
Tôi tin chắc đây là bước đột phá cho công nghiệp game Việt Nam. Các nhà làm game (và kể cả các nhà sáng tạo công nghệ cao) sẽ học được vô số bài học từ thất bại cũng như thành công của 7554. Hãy luôn nhớ đến trường hợp của Ba Lan, đầu những năm 2000, công nghiệp game Ba Lan giống y như Việt Nam bây giờ: Vài nhà phát triển nhỏ lẻ giữa một rừng cơ sở sao chép game lậu, một số lượng game thủ hùng hậu chuyên dùng crack và rất khinh thường các nhà làm game nội địa. Một vài game đầu tiên của Ba Lan (có xuật lậu sang Việt Nam, nên tôi có chơi

) như Knights of the Cross hay Aces of World War I có chất lượng tệ không tưởng và khiến Ba Lan làm trò cười cho toàn Châu Âu (đặc biệt là game thủ Nga và Đức). Tuy nhiên sau 10 năm, một điều thần kì đã xảy ra, Ba Lan chỉ sau Anh là nước phát triển game hàng đầu châu Âu với các tựa game đỉnh như The Witcher series, Call of Suarez series, Bulletstorm, Dead Island và các tựa game khác dù không được đánh giá cao bằng nhưng cũng gây chú ý lớn của game thủ thế giới như Two Worlds series, Earth series, Pain Killer, Sniper series...etc. Có thể đến năm 2022, chúng ta ít nhất cũng có thể làm được một nửa những gì người Ba Lan từng làm chăng?
Có lẽ sự so sánh ở đây có vẻ hơi khập khiễng và hơi lạc quan quá mức nhưng tạm thời hãy cảm ơn những người lát viên gạch đầu tiên cái đã!