hồi đó mình cũng nhặt được di động của 1 thằng cùng lớp, cũng giữ làm của riêng vài ngày mặc cho nó tìm kiếm khổ sở!
sau đó do lương tâm cắn rứt nên buổi sinh hoạt lớp thầy hỏi thì đành cắn răng mà nộp!
thầy hỏi sao cả tuần thấy bạn vất vả tìm kiếm thì ko chịu trả?
mình nói ngay và luôn :" tại em lúc đó có chút lòng tham, muốn giữ làm của riêng! nhưng thấy bạn tội nghiệp quá, cắn rứt lương tâm, với sợ bị truy ra nên em ....."
đến đó tự nhiên thấy hớ, ko nói được gì. cả lớp nhìn mình như người ngoài hành tin, thằng kia lấy di động xong cũng ko nói tiếng cảm ơn nào! lúc đó thì mình nghĩ :"ôi thôi! tạch rồi! còn mặt mũi gặp ai nữa đây!"
sau đó tự nhiên tụi nó thân với mình hơn, cũng vẫn cười nói, thầy chủ nhiệm cũng ko trách phạt, cũng bt như mọi khi, thậm chí có đứa bảo mình ngu, sao ko ém luôn nữa mới ghê

.
hỏi ra mới biết, tự nhận sai, tự hối lỗi, dám thẳng thắn nói thật rất đáng quý! ko có gì là xấu hổ cả, thử hỏi cả trăm người có người nào dám làm như mình?
bạn rõ ràng đã có lòng tham!
thì cứ nói thật là mình có tham, nhưng vẫn có lương tâm mà trả. còn hơn là tỏ vẻ đạo đức tốt lành để bị khinh!