Chu Lão Đại
Mr & Ms Pac-Man
- 29/3/12
- 162
- 24
1. Con sẽ không buồn đâu
[SPOIL]“Con không buồn đâu, thật đấy. Lớn rồi, để vòng tay cha mẹ bảo bọc mãi biết ngày nào mới khôn?”
Tôi nói như thể quyết đoán, trưởng thành và chững chạc lắm ấy. Dù rằng vào thời điểm đó, tôi chỉ mới mười bảy tuổi, vẫn chỉ là một học sinh cấp ba năm cuối với cái thành tích trung bình về mọi mặt. Ngay cả tiền tiêu vẫn phải xin mỗi tuần và đến trường chỉ với chiếc xe đạp martin 107 cũ mèm được mua lại từ tay một thằng bạn bằng tiền tiết kiệm mà tôi dành dụm từ hồi tết năm ngoái.
Không.
Nếu nói đó là tiền của tôi thì chi bằng cứ nói đó là tiền mà cha mẹ lì xì cho tôi thì hay và sát nghĩa với hiện thực xã hội hơn.
Thật vậy.
Mười bảy năm lăn lộn giữa cái bầu không khí xám xịt, nhàm chán, tôi vẫn chưa thể tự mình kiếm được đồng nào (trong trường hợp này thì tiền với tôi chính là vnd, không phải ngoại tệ).
Mà cho dù có chán, có xám đến mấy, thì hẳn đó vẫn chỉ là suy nghĩ của riêng tôi, của riêng một kẻ tầm thường luôn muốn trở thành phi thường giữa những con người bình thường và mong ước có một cuộc sống bất thường.
Thường thì sẽ không thành sự thật.
Tất nhiên là vậy, nếu nó trở thành sự thật thì câu chuyện mà tôi sắp kể ra đây sẽ được liệt vào thể loại fiction.
Fiction không thật, nó chỉ đơn thuần là sự tưởng tượng phong phú cấu thành bởi những con chữ đầy sức hút của các tác gia.
Nếu đã không thật thì cho dù nó có trở thành chuyện thật của tôi thì mấy ai tin đây?
Tôi sẽ là người đầu tiên… từ bỏ mọi giả thuyết.
Mười tám tuổi, sau khi tốt nghiệp cấp ba, tôi đã trải qua một mùa hè tệ nạn đầy những thú vui trần tục như đá banh, bắn left4dead và dota cùng chúng bạn mỗi buổi chiều rồi trở về nhà trong cơn đau quằn quại nơi cổ chân vì chạy nhảy quá nhiều.
Tôi lại tiếp tục online cho đến tận khuya.
Tiến vào giấc ngủ khi ý thức đã không còn minh mẩn.
Tỉnh dậy vào ngày hôm sau nhờ cuộc gọi bất chợt từ thằng bạn khi ý kiến đi ăn sáng đã được thống nhất.
Tôi luôn là người cuối cùng được gọi, bởi chúng biết tôi sẽ chẳng nêu ra được ý kiến gì hay ho.
Đơn thuần là vì tôi rất dễ ăn uống, không quá cầu kỳ, chỉ cần bỏ vào bụng cho no là được. Gọi là người phàm ăn thay vì sành ăn.
Thức ăn với tôi đơn giản chỉ là những thứ thực phẩm thiết yếu cung cấp sức sống cho nhân loại mà thôi.
Và thế là lại hết một ngày, ngày hôm sau vẫn sẽ tiếp diễn như thể đó là một vòng tuần hoàn Déjàvu.
Rồi bỗng một hôm, ông già (là cha tôi, nhưng đây là danh từ thân thiết mà tôi vẫn thường hay gọi ông khi dùng ngôi thứ ba và đã được gia đình chấp nhận) gọi tôi lại, ném cho cái passport và phán một câu xanh rờn.
“Sang đó học cho đàng hoàng.”
Ông cười, một nụ cười chân chất đầy sức thuyết phục đến nỗi mà tôi còn không dám phản bác vì một lý do đơn giản rằng sợ ông buồn.
Cha mẹ tôi không phải dân học thức, ít ra thì tính đến thời điểm hiện tại, trình độ của tôi đã cao hơn họ một bậc (lớp 12 phổ thông).
Tuy nhiên, với tôi, cha mẹ là một khái niệm gì đó rất cao siêu, vượt trội hơn tôi về mọi mặt, mọi khía cạnh và mọi loại hình.
Kinh nghiệm và cách đối nhân xử thế là thứ tôi thiếu, và tất nhiên là trường học không dạy những điều này.
Tôi thương mẹ, kính trọng cha và thần tượng họ.
Nói vậy thì có hơi khoa trương, nhưng vốn từ ít ỏi của tôi chỉ biết đến vậy là đủ rồi.
Tôi chấp nhận ra đi, một phần vì thương cha mẹ, một phần vì trốn tránh nghĩa vụ quân sự (tôi biết chắc mình sẽ rớt đại học dù chưa hề nộp đơn đi thi), nhưng chủ yếu vẫn là tò mò.
Không biết nước ngoài khác gì nước ta?
Không biết bên đó cuộc sống ra sao?
Và tất nhiên, với tôi, một kẻ có triệu chứng hoang tưởng luôn thích trở thành người phi thường sẽ cảm thấy hứng thú vô cùng với cái tương lai tươi đẹp đầy sóng gió trước mắt.
Lúc ấy, tại thời điểm ấy, đi du học trong mắt tôi chính là một cuộc phiêu lưu ra thế giới bên ngoài.
Một cuộc phiêu lưu thú vị mà cho đến tận bây giờ tôi mới nhận ra rằng nó quá ấu trĩ.
“Con sẽ không buồn đâu.”
Tôi lại nói câu đó với mẹ, khi bà hỏi tôi có buồn không.
“Nhớ mẹ thì nhớ là cái chắc rồi, nhưng con sẽ không buồn đâu.”
…
Xe bus vẫn chạy, tôi đang trên đường về nhà, với cái cặp rỗng tuếch chỉ chứa mỗi quyển sách Anh Văn cùng hộp cơm trưa trống rỗng.
Tai đeo headphone, nghe trúng bài nhạc buồn mà ngay cả bản thân tôi cũng không thể nhớ ra mình đã save vào từ lúc nào nữa.
Nước mắt chực dâng trào, và cuối cùng thì nó vẫn trào ra.
Kéo sụp mũ xuống, tránh để người khác thấy được mặt trong yếu đuối của mình.
Tôi khẽ lẩm bẩm khi mà nước mắt đã lăn dài trên cánh mũi và nước mũi đã chạm vào khóe môi.
“Con sẽ không buồn đâu.”[/SPOIL]
2. Cái lạnh xé da và thằng khùng thích khiêu chiến với mẹ thiên nhiên
[SPOIL]Canada lạnh lắm, mùa đông có khi xuống đến -28 độ. Khó mà tưởng tượng ra nổi người thổ dân Mohawk lại có thể chống chịu với cái lạnh điên loạn như thế này từ nhiều thế kỷ trước khi mà heat và nhà lợp gỗ cách nhiệt vẫn chưa hề được phát minh.
Tôi không cần biết, cũng chẳng ai cần biết. Ngay từ đầu tôi đã chẳng quan tâm nếu có ai muốn hiểu rõ chuyện này, người Mohawk đã sống được ở đây từ trăm năm trước, biết vậy là đủ rồi. Nếu muốn đi sâu hơn, có khi họ nên tìm đến những giáo sư hay đi vào thư viện để tìm tòi tư liệu.
Nhân tiện, ngôi trường mà tôi đang theo học cũng có tên là Mohawk.
Mohawk cũng là một kiểu tóc mà dân Việt Nam vẫn hay gọi là mào gà.
Trông như con gà vậy.
Dù Mohawk là một loại chim ưng.
Sang đây khi mà trong đầu không có lấy một câu chữ tiếng Anh cho ra hồn.
Đừng nghĩ khi còn ở Việt Nam, tôi xem anime, đọc manga và tham gia dịch thuật đủ loại trên diễn đàn vnsharing mà nghĩ rằng tôi giỏi tiếng Anh.
Từ điển và google translation là hai công cụ cơ bản.
Đọc thì đọc được, còn nghe, nói và viết thì miễn bàn đi.
Ngay cả ngữ pháp của tôi cũng tệ vô cùng, có chăng vốn từ vựng thì kha khá được một chút.
Không biết tiếng Anh (ở đây tôi dùng định nghĩa không biết vì có biết như tôi cũng chẳng bõ vào đâu cả), tôi buộc phải học lại từ đầu.
$4950 cho một khóa tiếng Anh kéo dài ba tháng.
Tôi tiếc tiền nên bàn với chú của mình là sẽ học ở trường dành cho người nhập cư với giá $3/hr.
Sáu tháng liên tục, đến lớp, ngồi cũng những ông bà già ngoài độ tuổi tứ tuần, thậm chí có người hom hem bảy tám chục tuổi.
Học tiếng Anh thôi mà, họ học là để giao tiếp, để làm việc, còn tôi học là để tiết kiệm tiền.
Nếu có từ ngữ nào để diễn tả cái cảm giác của tôi lúc đó thì hẳn phải là ‘chán’, ‘buồn’ và ‘thất vọng’.
Nhưng nếu để nói về cảm xúc của bản thân thì kéo dài đến vài chục trang cũng chưa đủ, nay tôi lại lan man đến một chủ đề khác, thú vị và khá là kỳ quặc.
Tôi biết mùa đông Canada rất lạnh.
Tôi thì ghét lạnh lắm, ngay cả nóng cũng thế. Có thể gọi tôi là một kẻ khó chịu khi mà thời tiết kiểu nào cũng không ưa, nhưng cứ bình thường có phải hay không? Nóng quá làm gì, mà lạnh quá cũng chẳng biết để làm chi.
Chuyện ông trời mà, ai thèm quan tâm?
Một ngày nọ, sau sáu tháng đã và đang học tiếng Anh nơi trung tâm dành cho người nhập cư, tôi bắt đầu nảy sinh một ý tưởng khá bệnh hoạn.
Hôm ấy thời tiết khá lạnh, -12 độ.
Mọi người vẫn cứ đến trường bình thường, với cái áo khoác dày cả tấc cùng bộ đồ kín mít phủ từ đầu đến chân là an toàn tuyệt đối.
Tôi cũng có đầy đủ trang bị, nhưng chẳng hiểu sao lại thích chơi ngông, mặc quần jean mỏng, áo thun và chẳng thèm đóng thêm áo khoác ngoài.
Có lẽ vì ảnh hưởng từ bộ truyện kiếm hiệp mà tôi vừa đọc xong đêm hôm trước.
Tự mình rèn luyện vậy, có khi lại thành cao thủ không chừng.
Và thế là cứ như vậy mà đến trường.
Tuyết bên ngoài lất phất rơi, băng thì đóng thành một lớp màn dưới đất khiến cho tôi suýt trượt té mấy lần.
Đứng đợi xe bus, tôi run lên bần bật vì cái lạnh xé da.
Rút bao thuốc mới tinh ra, tôi khẽ châm một điếu rồi rít dài (tôi hút thuốc khi mới 12 tuổi và bỏ được khi vào cấp ba, nhưng sang đây thì lại hút tiếp). Thường thì vậy sẽ khiến tôi cảm thấy ấm hơn, nhưng chẳng hiểu sao hôm nay lại lạnh cả vào trong thế này, từ ruột gan cho đến hai lá phổi, tôi có cảm giác như chúng nó đang bị bình Nitơ chữa cháy xịt thẳng vào vậy.
Lạnh muốn ho ra máu.
Nói thì nói vậy, chứ nếu tôi ho ra máu thật thì ở nhà cho lành.
Toan có ý định quay vào lấy áo khoác, tôi chợt nghĩ như vậy có phải mình hơi thiếu kiên định hay không.
Thế là tôi lại tiếp tục đứng đấy, với cái tính kiên định ngu xuẩn của mình.
Giá mà khi còn học cấp ba tôi cũng kiên định như vậy trước những cám dỗ từ game và phim ảnh thì rất có thể tôi đã đỗ đại học và chẳng cần phải lết xác sang đây rồi.
Đến trường với tấm thân vật vờ và hầm hầm như sắp sốt đến nơi, tôi đành phải quay về khi mà liên tục lập cú hattrick hắt xì liên tục.
Xui xẻo quá.
Xem ra tôi nên nói là ngu xuẩn quá thì đúng hơn.
Tôi bắt đầu rủa, rủa bản thân mình trước rồi quay sang chửi thời tiết, chửi cả mẹ thiên nhiên.
Mặc kệ ai đúng ai sai, cứ có cái để chửi rủa là tôi cảm thấy nguôi ngoai rồi.
Hi vọng mẹ thiên nhiên đừng giận tôi, mà cho dù có giận thì tôi cũng không nghĩ bà ta sẽ chỉ vì một con người thấp kém nhỏ bé yếu ớt đến nỗi bị sốt cao sau khi ăn mặc mỏng manh giữa trời đông mà nhấn chìm cả Bắc Mỹ xuống biển đâu nhỉ.[/SPOIL]
Chỉnh sửa cuối:


Mình cũng phải nói là có nhiều thứ mà bây giờ nhớ lại cảm thấy nó nhảm kinh khủng.


. Mà hồi kí của Chu lão đại chuyển mạch hơi nhanh thì phải, truyện đầu tiên mình đọc mạch truyện đi theo logic hợp lý, đọc rất là dễ hiểu và nhiều cảm xúc. Còn truyện "Cái lạnh xé da và thằng khùng thích khiêu chiến với mẹ thiên nhiên" mạch truyện hơi lạc xíu; Lão Chu dẫn mọi người vào hoàn cảnh là qua Canada, ngoại ngữ kém phải đi học thêm, cảnh học hành chán chê...Chuyển mạch sang bác í đi đấu trí với mẹ thiên nhiên. Mình cảm thấy hơi nhanh chút xíu, tại đọc tới khúc đó, mình đang tò mò muốn đọc tiếp xem Lão Chu sẽ khắc phục chuyện học hành ra sao.( Muốn lấy kinh nghiệm học ngoại ngữ của Lão Chu ấy mà
). Nếu được mong Lão Chu "hồi ký" chậm chút xíu để anh em cùng chạy theo mạch cảm xúc của bạn. Mong sớm được đọc chap 4 của bạn 
.
.
.
)
)