hollywood211
Youtube Master Race
- 25/12/09
- 36
- 0
- Thread starter
- #21
Thôi bỏ qua cái vụ sinh nhật của thằng bạn em đi các bác. Nghĩ lại thấy mình cũng hẹp hòi bỏ mẹ ra. Em thừa nhận là lúc đó mình suy nghĩ cũng ích kỉ VKL ra. Chuyện cũng ko đáng gì để mình than vãn như con đàn bà vậy.
Bây giờ các bác giúp em một chuyện khác với. Cho dù các bác có chửi em ngu như một con lợn, em lười như con chó, cuộc đời của em thật vô ích, một thằng thất bại, thua cuộc, thì em cũng chịu thôi, vì em xứng đáng bị như vậy.
Các bác ơi, em học đaị học đã 6 năm rồi (Ngành em chỉ có 4 năm thôi), vì em nợ quá nhiều môn chưa trả nợ xong, hiện giờ em còn nợ 6 môn nữa. Nhưng em nói dối bố mẹ là em đang học thạc sĩ và đã tốt nghiệp cử nhân rồi. Mỗi năm ba mẹ đều gửi cho em gần 15 triệu tiền học thạc sĩ, nhưng em có học đâu. Em lấy tiền đó để đóng mấy môn trả nợ + còn dư thì em chơi game và bao gái (em ngu quá phải ko ). Nhưng rồi em cứ lo chơi game + bao gái nên đóng tiền trả nợ rồi bỏ đó, cuối cùng "nợ vẫn hoàn nợ", ko trả được môn nào. Còn ba mẹ thì ở dưới quê cày vật vả ra, nhưng bố mẹ lúc nào cũng tự hào về em cả, vì cả họ hàng nhà em ai cũng lao động chân tay, làm ăn buôn bán, chỉ có mình em học thạc sĩ.
Thật ra thì em đã thấy hối hận, và nhận ra cái sự "đầu óc ngu si, tứ chi phát triển" của mình từ nửa năm trước rồi, vì thế trong vòng nửa năm em đã trả được 7 môn (hiện giờ em còn nợ 6 môn). Suốt nửa năm qua, em chỉ đi học, rồi ôn thi Ielts ( hiện giờ trình độ em đang ở 4.0 ), em cố gắng sống và xài tiết kiệm để bố mẹ em đỡ vất vã. Em dự tính là " mình sẽ trả 6 môn còn lại trong nữa năm tiếp theo + tiếp tục ôn thi Ielts + lấy bằng cử nhân + rồi xin việc". Còn bằng thạc sĩ chắc ko quan trọng nữa, vì lúc này em đã có việc làm rồi.
-----> Nhưng mà hôm nay em lên phòng đào tạo thì biết là trường hợp của mình là "bị đuổi học", do em hết thời hạn học tại trường rồi, thời hạn chỉ có 6 năm thôi.
Em ko biết bây giờ phải làm sao nữa. Em có xin mấy thầy phòng đào tạo và nói là "em hối hận rồi, cho em thêm cơ hội nữa, thầy cũng thấy là nửa năm qua em cũng cố gắng trả nợ." Nhưng mấy ổng ko chịu, vì luật quy định vậy rồi. Em cũng ko biết sao nữa.
Em biết là do mình ngu và lười như con chó, làm hại cả bố mẹ dưới quê lao động vất vả nữa. Em xin nhận hết lời chửi bới các bác. Nhưng em xin bác nào có một định hướng nào đó cho tương lai của em. Em hoang mang quá. Em năm nay 24 tuổi rồi.
Bây giờ các bác giúp em một chuyện khác với. Cho dù các bác có chửi em ngu như một con lợn, em lười như con chó, cuộc đời của em thật vô ích, một thằng thất bại, thua cuộc, thì em cũng chịu thôi, vì em xứng đáng bị như vậy.
Các bác ơi, em học đaị học đã 6 năm rồi (Ngành em chỉ có 4 năm thôi), vì em nợ quá nhiều môn chưa trả nợ xong, hiện giờ em còn nợ 6 môn nữa. Nhưng em nói dối bố mẹ là em đang học thạc sĩ và đã tốt nghiệp cử nhân rồi. Mỗi năm ba mẹ đều gửi cho em gần 15 triệu tiền học thạc sĩ, nhưng em có học đâu. Em lấy tiền đó để đóng mấy môn trả nợ + còn dư thì em chơi game và bao gái (em ngu quá phải ko ). Nhưng rồi em cứ lo chơi game + bao gái nên đóng tiền trả nợ rồi bỏ đó, cuối cùng "nợ vẫn hoàn nợ", ko trả được môn nào. Còn ba mẹ thì ở dưới quê cày vật vả ra, nhưng bố mẹ lúc nào cũng tự hào về em cả, vì cả họ hàng nhà em ai cũng lao động chân tay, làm ăn buôn bán, chỉ có mình em học thạc sĩ.
Thật ra thì em đã thấy hối hận, và nhận ra cái sự "đầu óc ngu si, tứ chi phát triển" của mình từ nửa năm trước rồi, vì thế trong vòng nửa năm em đã trả được 7 môn (hiện giờ em còn nợ 6 môn). Suốt nửa năm qua, em chỉ đi học, rồi ôn thi Ielts ( hiện giờ trình độ em đang ở 4.0 ), em cố gắng sống và xài tiết kiệm để bố mẹ em đỡ vất vã. Em dự tính là " mình sẽ trả 6 môn còn lại trong nữa năm tiếp theo + tiếp tục ôn thi Ielts + lấy bằng cử nhân + rồi xin việc". Còn bằng thạc sĩ chắc ko quan trọng nữa, vì lúc này em đã có việc làm rồi.
-----> Nhưng mà hôm nay em lên phòng đào tạo thì biết là trường hợp của mình là "bị đuổi học", do em hết thời hạn học tại trường rồi, thời hạn chỉ có 6 năm thôi.
Em ko biết bây giờ phải làm sao nữa. Em có xin mấy thầy phòng đào tạo và nói là "em hối hận rồi, cho em thêm cơ hội nữa, thầy cũng thấy là nửa năm qua em cũng cố gắng trả nợ." Nhưng mấy ổng ko chịu, vì luật quy định vậy rồi. Em cũng ko biết sao nữa.
Em biết là do mình ngu và lười như con chó, làm hại cả bố mẹ dưới quê lao động vất vả nữa. Em xin nhận hết lời chửi bới các bác. Nhưng em xin bác nào có một định hướng nào đó cho tương lai của em. Em hoang mang quá. Em năm nay 24 tuổi rồi.

