Hehe, lâu lâu mới vào đây để tìm 1 nơi tâm sự cho vơi đi cái buồn của mình. Nhiều khi mình ko hiểu sao mình gặp rất nhiều xui xẻo. Nhiều khi mình cũng nghĩ số mình nó thế, nhưng rồi nghĩ lại thì tìm cách gạt nó đi. Chả hiểu sao nữa
Năm lớp 9, tự nhiên gần thi tốt nghiệp thì bị buộc tội là ăn cắp tiền của thằng bạn. Nó mất tiền, tự nhiên nó bảo "nhìn có vẻ khả nghi", rồi lục cặp mình và tìm thấy tiền của nó (có đánh dấu). Gần 500k. Thằng đó đánh mình 1 cái vào ngực rồi tìm cách đập mình ngay trong lớp. Nhưng có bà cô cản nên thoát. Có điều từ đó bạn bè lớp 9 tránh xa luôn. Nhỏ bạn ngồi cạnh năm đó nó cứ nghi ngờ lung tung, đến cây viết viết ko ra mực cũng nghi mình "tráo viết". Năm lớp 9 đó thật là khủng hoảng, nếu ko có game và gvn thì chắc cũng điên quá. Tại lúc đó tuy lớp 9 nhưng còn non lắm, nếu là h thì mình nghĩ mình có cách giải quyết hay hơn. Hồi đó thuộc loại ít nói và hiền khô nên giải thích ko ai nghe cả :. Mình chả bao h ăn cắp tiền, chả bao h dám làm chuyện tày trời đó. Chuyện đó mình ám ảnh đến nỗi sau này bạn bè mất tiền là cứ phải việc đầu tiên là mở cặp hay kiểm tra chỗ của mình coi có vấn đề gì ko.
Thi chuyển cấp (muốn làm điều đó lắm để thoát cấp 2). Chỉ vào trường công lập bt (Minh Khai SG). Cứ tưởng mình vào environment mới thì ok. Ai ngờ, thời gian êm ả chỉ trôi qua đc 1 học kỳ. Sau đó mình cãi nhau với nhỏ bồ của 1 thằng bạn (thằng đó tính giỡn ngây nên mình cũng nóng với nó mấy lần, nhưng cũng bỏ qua). Con nhỏ đó phải nói là dạng con gái phải nói là bó tay, nó toàn đi nói "thêm mắm thêm muối". Mình ngồi giỡn giỡn với tụi bạn trong lớp (lớp ngày đó có 1 nhóm 6 7 thằng thân nhau lắm, có cả bồ nhỏ đó) về thằng bồ nó. Nó nghe đc từ đâu ấy lại đi bảo lại với bồ nó là mình chửi thằng đó "đầu bò" (chả bao h mình nói bạn mình như thế). Thế rồi bị "anh ấy" hù đánh (gì chứ hù mấy cái đó mình ko sợ, hồi học ở VN quen cảnh mấy thằng hồ giấy hù nhau đâm chém rồi). Tưởng thế là xong, coi như mình và thằng đó ko trò chuyện nhiều. Ai ngờ thằng đó chơi mình. Thường thì anh em trong lớp hay đi đá banh, mà đá banh thì bà con cũng biết là lâu lâu cũng phải tranh cãi nhau cho vui . Thế mà mình chưa nói gì thì thằng bạn mất dạy kia đã đi "thêm mắm muối" nói với 1 thằng bạn thân khác của mình (thân lắm, học từ mẫu giáo tới cấp 3) là mình chửi nó này nọ vì chuyện đá banh. Thế rồi ăn 1 đấm từ thằng bạn thân mình nể nó nhất, đau nhất là người mình nể nhất lại tin thằng kia chứ ko tin mình. Rồi lại chán nản muốn kết thúc năm học, lúc đó chỉ còn đi với 2 thằng bạn (mấy thằng kia cũng từ chuyện đó hiểu lầm mà ko nói chuyện) và nói chuyện với người con gái mình thương nhất (nếu anh Po còn nhớ thì sẽ nhớ chuyện của em từng nói ngày xưa ).
Sau này thì lên năm 11 anh em trong lớp lại làm hòa nhau, dĩ nhiên là tránh xa thằng mất dạy kia. Vui nhất là hay hợp hội đá banh ở sân trường MK, nhất là với thằng bạn thân mẫu giáo có hiểu lầm mình hồi lớp 10. Tiếc là, trong thời gian lớp 10 do chán với cảnh vào lớp mà bạn bè ko ai coi mình ra gì, mình cũng làm thủ tục đi du học US. Rồi giữa năm 11 (lúc bạn bè trở lại vui vẻ) thì nhận đc giấy thủ tục sang học THPT bên bển. Quá gấp gáp sau khi làm visa, mình cũng chỉ uống đc vài cốc bia chia tay những thằng bạn thân nhất (5 thằng có cả mình chơi thân với nhau thì lúc mình và 1 thằng khác đi du học, còn hiện tại thì còn 1 thằng ở VN còn lại là đang ở US hết).
Qua US, tưởng chừng cuộc sống của mình trở nên bình thường. Ai ngờ, sang US còn khổ hơn VN . Ở VN thì có gia đình, có bạn bè. Còn US thì mình sống với host (dạng nhận nuôi trong nhà), mà sống thì vui vẻ gì đâu, gia đình ấy ông chủ là người Mỹ còn bà chủ là VN. Chắc ko ai tin đc là sống ở đấy mình bị người ta bắt chẹt từng tí, chỉ cần xin chở nhờ ra siêu thị là phải trả tiền xăng cho họ. Mình phải trả tiền ở và bao ăn mà lúc nào cũng chỉ biết mùi mì gói, còn gia đình đó thì ăn uống linh đình. Đã thế còn vài chuyện tày trời, chẳng hạn như mình phone về nhà là bị nghe hết ráo (chắc sợ mình complain về cuộc sống, sau này trong lúc vô tình mở cửa ra khi đang cầm phone nói chuyện mới phát hiện ra). Rồi tức nhất là, hồi qua Mỹ ngu đến độ ông chủ nhà "tốt bụng" biểu mình để ổng làm dùm bảo hiểm để mình bệnh tật ko sợ trả tiền nhiều (vào bv ở US mà ko có bảo hiểm thì có mà tự sát vì tiền ko đủ trả), rồi kêu đưa ổng 200$ để ổng làm giấy tờ bảo hiểm đó mà cho tới tận h mình chả có gì. Giờ phải tự làm hết, chả bao h dám tin ai bên đó trừ 2 thằng em. Rồi nhiều cái bất cập khác như em bé trong nhà quậy phòng, phỏng ngủ của mình họ vào thoải mái, thậm chí có hôm 4h sáng dám mở cửa phòng mình nhưng lúc đó mình thức chứ ko chắc cũng mất tiền ko chừng. Cuối cùng sau 6 tháng phải dọn nhà sang bang khác, ở với 2 thằng em. Thuê nhà rẻ bèo mà tụi nó là dân ghiền game nên vui vẻ lắm. Có lẽ nơi này là nơi mình ở tại US mãi tới về sau.
Hồi còn ở trú nhà chủ nhà tệ bạc đó, mình cũng chơi game khá nhiều , mà nhất là COD4. Sau đó cũng tham gia 3 giải thi đấu game này. Ở VN thì vẫn phát triển cộng đồng COD của VN (do chính mình lập ra 3 năm trước). Ước mơ nhỏ nhoi là làm đc 1 giải đấu để anh em vừa vui mà mình cũng chứng minh đc tầm quan trọng của game này để có đc server mới mạnh hơn cho anh em VN chơi vui vẻ hơn. Thế là ngoài mục đích về VN sau 7 tháng ở US là thăm gia đình, mình có mục tiêu làm giải đấu COD4. Server chuẩn bị, thông báo trên box hết rồi. Tưởng là sẽ thành công. Ai ngờ mạng dis, cúp điện... cùng vài cái sai sót từ admin chính làm cho giải đấu mà mình cất công bao tháng trời đổ sông đổ biển hết. Thất vọng lắm mà cũng phải post 1 bài tuyên bố dừng lại cái ý tưởng mà mình mong mỏi nó rất lâu rồi. Mất uy tín với anh em trong box đã đành, mình lại còn làm mọi người mất hứng khi chờ đợi cho cái tournament này nữa chứ. Thật là....
Tình cảm thì tệ hại. Ngày xưa còn ở VN thì đi ko bao h rời nhau, mấy bữa chiều cuối tuần là lại ngồi nghe nhạc và giảng bài cho nhau. Thế mà từ khi sang US thì cô bé ấy cũng lạnh nhạt hơn. Mình biết là ko thể nào giữ tình cảm đc đâu, nhưng mà cũng ráng chat và lâu lâu gọi điện về. Lúc về VN, biết chuyện của cô bé ấy, có tâm sự này nọ. Cứ tưởng mình và cô bé ấy đã trở lại như xưa thì phát hiện ra rằng, cô bé này chỉ yêu 1 anh chàng nào đó ở Cali. Uh thì mình ko bằng đc người ta; mình chỉ là du học sinh bt chứ ko phải là dân sống luôn ở bển, thiếu nhiều cái để đc như him. Đau đấy nhưng mà thôi kệ, mình còn phải học và kiếm việc làm ở bên ấy chứ ko phải luyến tiếc gì mấy cái cỏn con ấy.
Bạn bè thì mấy đứa thân lúc mình về lại sang lại Mỹ. Giờ chỉ còn hay đi uống bia với thằng còn lại ở VN. Chuyến về Vn này nói chung mình thất bại nhiều quá, chỉ có gặp lại gia đình là vui.
Viết hơi dài dòng. Nhưng mà tự nhiên hôm nay nhớ lại chuyện xưa và chuyện nay nên mình làm topic này. Mọi người ko cần đọc hết đâu. Mình chả biết là có phải số mình là phải gặp vài kiếp (hay hàng chục) kiếp lận đận thế ko, vẫn cố học vẫn cố kiếm tiền. Mỗi khi nghe nói bạn mình ở vui vẻ, tụi nó đi tiệc cũng dẫn gf đi làm chạnh lòng quá. Ai cũng bảo số trời đã định cho mình như thế, nhưng mình ko care. Ko biết có ai cũng có những lần gặp chuyện về bạn bè, cuộc sống, tình cảm như mình ko nhỉ ^^.
Năm lớp 9, tự nhiên gần thi tốt nghiệp thì bị buộc tội là ăn cắp tiền của thằng bạn. Nó mất tiền, tự nhiên nó bảo "nhìn có vẻ khả nghi", rồi lục cặp mình và tìm thấy tiền của nó (có đánh dấu). Gần 500k. Thằng đó đánh mình 1 cái vào ngực rồi tìm cách đập mình ngay trong lớp. Nhưng có bà cô cản nên thoát. Có điều từ đó bạn bè lớp 9 tránh xa luôn. Nhỏ bạn ngồi cạnh năm đó nó cứ nghi ngờ lung tung, đến cây viết viết ko ra mực cũng nghi mình "tráo viết". Năm lớp 9 đó thật là khủng hoảng, nếu ko có game và gvn thì chắc cũng điên quá. Tại lúc đó tuy lớp 9 nhưng còn non lắm, nếu là h thì mình nghĩ mình có cách giải quyết hay hơn. Hồi đó thuộc loại ít nói và hiền khô nên giải thích ko ai nghe cả :. Mình chả bao h ăn cắp tiền, chả bao h dám làm chuyện tày trời đó. Chuyện đó mình ám ảnh đến nỗi sau này bạn bè mất tiền là cứ phải việc đầu tiên là mở cặp hay kiểm tra chỗ của mình coi có vấn đề gì ko.
Thi chuyển cấp (muốn làm điều đó lắm để thoát cấp 2). Chỉ vào trường công lập bt (Minh Khai SG). Cứ tưởng mình vào environment mới thì ok. Ai ngờ, thời gian êm ả chỉ trôi qua đc 1 học kỳ. Sau đó mình cãi nhau với nhỏ bồ của 1 thằng bạn (thằng đó tính giỡn ngây nên mình cũng nóng với nó mấy lần, nhưng cũng bỏ qua). Con nhỏ đó phải nói là dạng con gái phải nói là bó tay, nó toàn đi nói "thêm mắm thêm muối". Mình ngồi giỡn giỡn với tụi bạn trong lớp (lớp ngày đó có 1 nhóm 6 7 thằng thân nhau lắm, có cả bồ nhỏ đó) về thằng bồ nó. Nó nghe đc từ đâu ấy lại đi bảo lại với bồ nó là mình chửi thằng đó "đầu bò" (chả bao h mình nói bạn mình như thế). Thế rồi bị "anh ấy" hù đánh (gì chứ hù mấy cái đó mình ko sợ, hồi học ở VN quen cảnh mấy thằng hồ giấy hù nhau đâm chém rồi). Tưởng thế là xong, coi như mình và thằng đó ko trò chuyện nhiều. Ai ngờ thằng đó chơi mình. Thường thì anh em trong lớp hay đi đá banh, mà đá banh thì bà con cũng biết là lâu lâu cũng phải tranh cãi nhau cho vui . Thế mà mình chưa nói gì thì thằng bạn mất dạy kia đã đi "thêm mắm muối" nói với 1 thằng bạn thân khác của mình (thân lắm, học từ mẫu giáo tới cấp 3) là mình chửi nó này nọ vì chuyện đá banh. Thế rồi ăn 1 đấm từ thằng bạn thân mình nể nó nhất, đau nhất là người mình nể nhất lại tin thằng kia chứ ko tin mình. Rồi lại chán nản muốn kết thúc năm học, lúc đó chỉ còn đi với 2 thằng bạn (mấy thằng kia cũng từ chuyện đó hiểu lầm mà ko nói chuyện) và nói chuyện với người con gái mình thương nhất (nếu anh Po còn nhớ thì sẽ nhớ chuyện của em từng nói ngày xưa ).
Sau này thì lên năm 11 anh em trong lớp lại làm hòa nhau, dĩ nhiên là tránh xa thằng mất dạy kia. Vui nhất là hay hợp hội đá banh ở sân trường MK, nhất là với thằng bạn thân mẫu giáo có hiểu lầm mình hồi lớp 10. Tiếc là, trong thời gian lớp 10 do chán với cảnh vào lớp mà bạn bè ko ai coi mình ra gì, mình cũng làm thủ tục đi du học US. Rồi giữa năm 11 (lúc bạn bè trở lại vui vẻ) thì nhận đc giấy thủ tục sang học THPT bên bển. Quá gấp gáp sau khi làm visa, mình cũng chỉ uống đc vài cốc bia chia tay những thằng bạn thân nhất (5 thằng có cả mình chơi thân với nhau thì lúc mình và 1 thằng khác đi du học, còn hiện tại thì còn 1 thằng ở VN còn lại là đang ở US hết).
Qua US, tưởng chừng cuộc sống của mình trở nên bình thường. Ai ngờ, sang US còn khổ hơn VN . Ở VN thì có gia đình, có bạn bè. Còn US thì mình sống với host (dạng nhận nuôi trong nhà), mà sống thì vui vẻ gì đâu, gia đình ấy ông chủ là người Mỹ còn bà chủ là VN. Chắc ko ai tin đc là sống ở đấy mình bị người ta bắt chẹt từng tí, chỉ cần xin chở nhờ ra siêu thị là phải trả tiền xăng cho họ. Mình phải trả tiền ở và bao ăn mà lúc nào cũng chỉ biết mùi mì gói, còn gia đình đó thì ăn uống linh đình. Đã thế còn vài chuyện tày trời, chẳng hạn như mình phone về nhà là bị nghe hết ráo (chắc sợ mình complain về cuộc sống, sau này trong lúc vô tình mở cửa ra khi đang cầm phone nói chuyện mới phát hiện ra). Rồi tức nhất là, hồi qua Mỹ ngu đến độ ông chủ nhà "tốt bụng" biểu mình để ổng làm dùm bảo hiểm để mình bệnh tật ko sợ trả tiền nhiều (vào bv ở US mà ko có bảo hiểm thì có mà tự sát vì tiền ko đủ trả), rồi kêu đưa ổng 200$ để ổng làm giấy tờ bảo hiểm đó mà cho tới tận h mình chả có gì. Giờ phải tự làm hết, chả bao h dám tin ai bên đó trừ 2 thằng em. Rồi nhiều cái bất cập khác như em bé trong nhà quậy phòng, phỏng ngủ của mình họ vào thoải mái, thậm chí có hôm 4h sáng dám mở cửa phòng mình nhưng lúc đó mình thức chứ ko chắc cũng mất tiền ko chừng. Cuối cùng sau 6 tháng phải dọn nhà sang bang khác, ở với 2 thằng em. Thuê nhà rẻ bèo mà tụi nó là dân ghiền game nên vui vẻ lắm. Có lẽ nơi này là nơi mình ở tại US mãi tới về sau.
Hồi còn ở trú nhà chủ nhà tệ bạc đó, mình cũng chơi game khá nhiều , mà nhất là COD4. Sau đó cũng tham gia 3 giải thi đấu game này. Ở VN thì vẫn phát triển cộng đồng COD của VN (do chính mình lập ra 3 năm trước). Ước mơ nhỏ nhoi là làm đc 1 giải đấu để anh em vừa vui mà mình cũng chứng minh đc tầm quan trọng của game này để có đc server mới mạnh hơn cho anh em VN chơi vui vẻ hơn. Thế là ngoài mục đích về VN sau 7 tháng ở US là thăm gia đình, mình có mục tiêu làm giải đấu COD4. Server chuẩn bị, thông báo trên box hết rồi. Tưởng là sẽ thành công. Ai ngờ mạng dis, cúp điện... cùng vài cái sai sót từ admin chính làm cho giải đấu mà mình cất công bao tháng trời đổ sông đổ biển hết. Thất vọng lắm mà cũng phải post 1 bài tuyên bố dừng lại cái ý tưởng mà mình mong mỏi nó rất lâu rồi. Mất uy tín với anh em trong box đã đành, mình lại còn làm mọi người mất hứng khi chờ đợi cho cái tournament này nữa chứ. Thật là....
Tình cảm thì tệ hại. Ngày xưa còn ở VN thì đi ko bao h rời nhau, mấy bữa chiều cuối tuần là lại ngồi nghe nhạc và giảng bài cho nhau. Thế mà từ khi sang US thì cô bé ấy cũng lạnh nhạt hơn. Mình biết là ko thể nào giữ tình cảm đc đâu, nhưng mà cũng ráng chat và lâu lâu gọi điện về. Lúc về VN, biết chuyện của cô bé ấy, có tâm sự này nọ. Cứ tưởng mình và cô bé ấy đã trở lại như xưa thì phát hiện ra rằng, cô bé này chỉ yêu 1 anh chàng nào đó ở Cali. Uh thì mình ko bằng đc người ta; mình chỉ là du học sinh bt chứ ko phải là dân sống luôn ở bển, thiếu nhiều cái để đc như him. Đau đấy nhưng mà thôi kệ, mình còn phải học và kiếm việc làm ở bên ấy chứ ko phải luyến tiếc gì mấy cái cỏn con ấy.
Bạn bè thì mấy đứa thân lúc mình về lại sang lại Mỹ. Giờ chỉ còn hay đi uống bia với thằng còn lại ở VN. Chuyến về Vn này nói chung mình thất bại nhiều quá, chỉ có gặp lại gia đình là vui.
Viết hơi dài dòng. Nhưng mà tự nhiên hôm nay nhớ lại chuyện xưa và chuyện nay nên mình làm topic này. Mọi người ko cần đọc hết đâu. Mình chả biết là có phải số mình là phải gặp vài kiếp (hay hàng chục) kiếp lận đận thế ko, vẫn cố học vẫn cố kiếm tiền. Mỗi khi nghe nói bạn mình ở vui vẻ, tụi nó đi tiệc cũng dẫn gf đi làm chạnh lòng quá. Ai cũng bảo số trời đã định cho mình như thế, nhưng mình ko care. Ko biết có ai cũng có những lần gặp chuyện về bạn bè, cuộc sống, tình cảm như mình ko nhỉ ^^.
. mà cậu để nó lục cặp với cái lũ trong lớp sau này lục tự nhiên thế àh, bọn bạn như thế thì ko cần thiết phải đếm xỉa tới bọn nó, thằng nào ngon vào lục, bước qua xác đi đã
. nói chung cũng là chuyện cũ, mà sống trên đời đừng có hiền quá là đc, mình cũng hiền thôi, ko đánh nhau với cờ bạc gì cả, nhưng mà thể hiện ra bên ngoài thì nó lại khác, làm cho bọn nó nhìn vào ko nghĩ là mình hiền lành mà sẵn sàng đổ máu
.


.
Dò sông dò bể dễ dò, ai đâu lấy thước mà đo lòng người!
Thôi thì cứ xem như là tại kiếp trước mình đã lừa nó - chơi nó nên kiếp này nó tìm mình chơi lại. Ân oán trả xong thì đường ai nấy đi thôi! 




