Whistle Magnet
Dragon Quest
- 2/7/11
- 1,256
- 503
Bạn gái em, năm nay 13t, tuy tụi em còn nhỏ tuổi và tuy nói là bạn gái, nhưng thật sự bọn em rất yêu nhau
tớ rất thưong em nó, nhưng mà tớ ở hcm, còn em nó ở Đà Nẵng, quen nhau trên mạng, chát chít nhắn tin, gọi điện nc với nhau cũng từ lâu rồi... tuy chưa gặp ngoài đời bao giờ nhưng 2 đứa đã yêu nhau, các bác tin hay ko thì tùy, nhưng vì 1 chuyện vô cùng thần kì đã đem 2 đứa mình lại với nhau...
tớ thích em nó vì hoàn cảnh của em nó giống tớ thôi, và cuộc sống em nó cũng giống tớ, nhưng của em còn ko tốt hơn cả tớ, cuộc sống của em nó đại loại là thế này:
-là một học sinh giỏi văn với anh văn của trừong, vừa là lớp phó LD, lớp phó kỉ luật, em nó hành động còn trẻ con lắm
tuy trẻ con nhưng tâm hồn với suy nghĩ của em thì cũng GẦN NHƯ già rồi, em nó tâm sự với tớ rằng ở trừong ko có bạn, ko ai chơi với em nó, vì 1 lí do nào đó, tớ đã cố gặng hỏi mãi nhưng em nó vẫn bảo ko biết vì sao, chắc nó giấu tớ, chắc có thể là em nó làm 1 điều gì đó lập dị, hoặc là em nó bị ai đó GATO thì em cũng ko chắc =.=''
nhưng tình trạng đó đáng ngại ko = tình trạng này: hôm kia em nó có gọi điện cho tớ để nc, em nó khóc, kể là nó hay bị bạn bè ăn hiếp, bắt nạt, vì em nó bị viêm xoang mãn tính, với lại em nó sức đề kháng yếu, xưong yếu, lại dễ bị kích động, nên bị đánh là khóc, chứ ko dám đánh lại hay làm gì phản kháng @@!
hiện h` tình trạng cứ kéo dài mãi,
mỗi ngày là 1 điều tồi tệ đang chờ em.. mỗi ngày tớ rất mong em nó đi học về và cùng nt, hỏi em chyện trong trừong hnay, hiện cuộc sống em rất tồi tệ, cảm giác cô độc quả thật ko thể chịu đựng lâu đc, mà trên trừong đã đủ thứ chuyện cho em nó rồi, về nhà bố mẹ em nó còn la lối nó những chuyện vặt vẵn ko đâu, dạng như la mắng trẻ con, nhưng như thế sẽ làm em nó bị stress và suy sụp tinh thần, làm sao mà chịu đựoc cảm giác đó, nghĩ đến là tớ thấy tội nghiệp em nó, và tớ rất thưong em nó, mất ăn mất ngủ vì lo cho em mỗi khi đi học về trễ, ko biết có chuyện gì xảy ra ko, nói chung, tóm lại là tình trạng như vậy, tớ đã cố khuyên nhủ = tất cả tình yêu của tớ dành cho nó là hãy đi nói với cô giáo, giải quyết, em nó sau bao nhiêu lần nghe lời tớ thì nó đã nói ra, và từ ngày đó nó ko bị đánh nữa ~~! rồi những chuyện khác lại tiếp tục xảy ra~~!
như là ăn cắp đồ của nhỏ, rồi chửi xéo nhỏ, nó kể tớ nghe chuyện con nít này: nó đc cô giao nv là chấm bài luyện nói văn, nó chấm con nhỏ kia 4đ, và cô giáo cũng đồng ý là thế, rồi từ ngày đó nó hay bị tụi bạn của con nhỏ đó với nhỏ đó chửi ẻm ~~!
chuyện tuy ko lớn lao gì nhưng tớ nghĩ rằng như thế cuộc sống của em nó rất buồn, chịu sao nổi, stress chết mồ, nghĩ mà rất thưong em nó, chỉ biết an ủi động viên em, vì ở xa nên ko làm đc gì cho em, [ tớ năm nay 14t, tớ hứa với cô ấy năm nay thi tuyển xong sẽ tổ chức với bạn bè đi đà nẵng chơi tiện đến thăm nơi em luôn .. ] ko biết có khi nào em nó buồn mà nghĩ quẫn .... ~~! mình sợ là sợ như thế T_T, tội nghiệp em nó lắm các bác ạ, nghĩ mà rất thưong, em mà ở bên cạnh nhỏ em chẳng để yên cho bọn giang hồ kia đâu các bác ạ, với lại nếu mình ở bên cạnh em đc mình nghĩ em nó sẽ vui hơn và tớ cũng vui nữa, nhưng rất tiếc là ko ~~!
bọn tớ quen nhau cũng 7 tháng rồi, tuy nhỏ nhưng mình chắc mình đã... yêu nó, mình ko thể để mất em.. vì thế bây h` các bác cho em cách giải quyết với T_T hiện h` em nó dạo này hay nghĩ lẩm bẩm trong đt với giọng rất buồn bã lảm nhảm tự vẫn gì đó, em nhiều lần khuyên em hãy cố lên, hay nói cho bố mẹ nghe, nhưng em ko nói cho bố mẹ hay anh chị ruột của em đâu, giữ trong lòng mãi, em nó dễ thưong lắm các bác ạ, nhưng ko hiểu sao lại ko có bạn, tớ có lần hỏi thế như vậy chắc em buồn lắm nhỉ, thế ra chơi em đi với ai, làm gì - em nó chỉ bảo: ko có đi với ai cả, ra chơi tự kỉ dứoi canteen mua bánh ăn rồi lại thôi, cuộc sống như vậy rất buồn.. vì tớ đã từng trải, nhưng h` vì bớt chơi game, tham gia các hđ ngoài trời thì bây h` đỡ rồi, và tớ bị cũng đỡ hơn là em nó
Các bác cho em nó cách giải quyết với... mình thì chỉ muốn em sống vui vẻ h.p thôi, nghe ẻm nói vậy tớ rất lo lắng ko biết phải thế nào ~~!
tớ rất thưong em nó, nhưng mà tớ ở hcm, còn em nó ở Đà Nẵng, quen nhau trên mạng, chát chít nhắn tin, gọi điện nc với nhau cũng từ lâu rồi... tuy chưa gặp ngoài đời bao giờ nhưng 2 đứa đã yêu nhau, các bác tin hay ko thì tùy, nhưng vì 1 chuyện vô cùng thần kì đã đem 2 đứa mình lại với nhau...
tớ thích em nó vì hoàn cảnh của em nó giống tớ thôi, và cuộc sống em nó cũng giống tớ, nhưng của em còn ko tốt hơn cả tớ, cuộc sống của em nó đại loại là thế này:
-là một học sinh giỏi văn với anh văn của trừong, vừa là lớp phó LD, lớp phó kỉ luật, em nó hành động còn trẻ con lắm
tuy trẻ con nhưng tâm hồn với suy nghĩ của em thì cũng GẦN NHƯ già rồi, em nó tâm sự với tớ rằng ở trừong ko có bạn, ko ai chơi với em nó, vì 1 lí do nào đó, tớ đã cố gặng hỏi mãi nhưng em nó vẫn bảo ko biết vì sao, chắc nó giấu tớ, chắc có thể là em nó làm 1 điều gì đó lập dị, hoặc là em nó bị ai đó GATO thì em cũng ko chắc =.=''nhưng tình trạng đó đáng ngại ko = tình trạng này: hôm kia em nó có gọi điện cho tớ để nc, em nó khóc, kể là nó hay bị bạn bè ăn hiếp, bắt nạt, vì em nó bị viêm xoang mãn tính, với lại em nó sức đề kháng yếu, xưong yếu, lại dễ bị kích động, nên bị đánh là khóc, chứ ko dám đánh lại hay làm gì phản kháng @@!
hiện h` tình trạng cứ kéo dài mãi,
mỗi ngày là 1 điều tồi tệ đang chờ em.. mỗi ngày tớ rất mong em nó đi học về và cùng nt, hỏi em chyện trong trừong hnay, hiện cuộc sống em rất tồi tệ, cảm giác cô độc quả thật ko thể chịu đựng lâu đc, mà trên trừong đã đủ thứ chuyện cho em nó rồi, về nhà bố mẹ em nó còn la lối nó những chuyện vặt vẵn ko đâu, dạng như la mắng trẻ con, nhưng như thế sẽ làm em nó bị stress và suy sụp tinh thần, làm sao mà chịu đựoc cảm giác đó, nghĩ đến là tớ thấy tội nghiệp em nó, và tớ rất thưong em nó, mất ăn mất ngủ vì lo cho em mỗi khi đi học về trễ, ko biết có chuyện gì xảy ra ko, nói chung, tóm lại là tình trạng như vậy, tớ đã cố khuyên nhủ = tất cả tình yêu của tớ dành cho nó là hãy đi nói với cô giáo, giải quyết, em nó sau bao nhiêu lần nghe lời tớ thì nó đã nói ra, và từ ngày đó nó ko bị đánh nữa ~~! rồi những chuyện khác lại tiếp tục xảy ra~~!
như là ăn cắp đồ của nhỏ, rồi chửi xéo nhỏ, nó kể tớ nghe chuyện con nít này: nó đc cô giao nv là chấm bài luyện nói văn, nó chấm con nhỏ kia 4đ, và cô giáo cũng đồng ý là thế, rồi từ ngày đó nó hay bị tụi bạn của con nhỏ đó với nhỏ đó chửi ẻm ~~!
chuyện tuy ko lớn lao gì nhưng tớ nghĩ rằng như thế cuộc sống của em nó rất buồn, chịu sao nổi, stress chết mồ, nghĩ mà rất thưong em nó, chỉ biết an ủi động viên em, vì ở xa nên ko làm đc gì cho em, [ tớ năm nay 14t, tớ hứa với cô ấy năm nay thi tuyển xong sẽ tổ chức với bạn bè đi đà nẵng chơi tiện đến thăm nơi em luôn .. ] ko biết có khi nào em nó buồn mà nghĩ quẫn .... ~~! mình sợ là sợ như thế T_T, tội nghiệp em nó lắm các bác ạ, nghĩ mà rất thưong, em mà ở bên cạnh nhỏ em chẳng để yên cho bọn giang hồ kia đâu các bác ạ, với lại nếu mình ở bên cạnh em đc mình nghĩ em nó sẽ vui hơn và tớ cũng vui nữa, nhưng rất tiếc là ko ~~!
bọn tớ quen nhau cũng 7 tháng rồi, tuy nhỏ nhưng mình chắc mình đã... yêu nó, mình ko thể để mất em.. vì thế bây h` các bác cho em cách giải quyết với T_T hiện h` em nó dạo này hay nghĩ lẩm bẩm trong đt với giọng rất buồn bã lảm nhảm tự vẫn gì đó, em nhiều lần khuyên em hãy cố lên, hay nói cho bố mẹ nghe, nhưng em ko nói cho bố mẹ hay anh chị ruột của em đâu, giữ trong lòng mãi, em nó dễ thưong lắm các bác ạ, nhưng ko hiểu sao lại ko có bạn, tớ có lần hỏi thế như vậy chắc em buồn lắm nhỉ, thế ra chơi em đi với ai, làm gì - em nó chỉ bảo: ko có đi với ai cả, ra chơi tự kỉ dứoi canteen mua bánh ăn rồi lại thôi, cuộc sống như vậy rất buồn.. vì tớ đã từng trải, nhưng h` vì bớt chơi game, tham gia các hđ ngoài trời thì bây h` đỡ rồi, và tớ bị cũng đỡ hơn là em nó

Các bác cho em nó cách giải quyết với... mình thì chỉ muốn em sống vui vẻ h.p thôi, nghe ẻm nói vậy tớ rất lo lắng ko biết phải thế nào ~~!

...... DOANUYCHINH mà nói còn nhỏ thì
........

