bài phỏng vấn Trần Mỗ mới
Chen Mou Interview on Taiwan’s Bahamūt/GNN gamer info website
bản dịch tiếng việt của bạn
Nando Starr
[spoil] Bác Trần thích vẽ từ rất nhỏ và tự nhận thấy mình có năng khiếu. Tại thời điểm đấy, bác chỉ vẽ robots. Chỉ tới khi học trung học thì mới bắt đầu vẽ người. Bác bảo là bác vẽ người vì lúc đấy vẽ nữ sinh trung học khoái hơn. ( Điều bình thường với các bác họa sĩ truyện tranh )
So với thiết kế quảng cáo, vẽ truyện tranh khiến Trần Mưu thoải mái hơn. Trần Mưu nói rằng công việc quảng cáo là 1 cơn ác mộng. Bác phải làm việc quần quật nhiều giờ 1 ngày và gần như ko có ngày nghỉ. Khi chuyển sang vẽ truyện tranh, bác thích thú với việc vẽ ở nhà nhưng lại tạo ra 1 " thảm họa" : đó là việc ngồi chơi điện tử suốt ngày. Vậy nên bác đã đề nghị cho 1 chỗ làm việc ở Tong Li vì sợ " làm việc ở nhà".
Khi bắt đầu ngồi vẽ về Tam Quốc, bác thấy style vẽ truyện tranh HK không lột tả được hết những ý tưởng của mình. Vì " sẽ là rất dị nếu như nhân vật chính biết bay ( cười )". Bác bắt đầu sự nghiệp sáng tác với phong cách tả thực, nhưng bây giờ chuyển sang phong cách thưởng mại hóa (?)
Hiện tại Trần Mưu đang vẽ HPLN từ t2 cho đến t6. Đến Tong Li làm việc và về buổi tối. Sau khi đứa con đi ngủ thì bác lôi máy Mac ra làm việc thêm 1 vài giờ rồi chơi game hoặc xem phim để giải trí. Bác dùng t7 để nghĩ ý tưởng cho truyện và minh hoa. Chủ nhật là để nghỉ.
Trần Mưu cười, nói rằng bác có thời gian làm việc ít hơn so với những họa sĩ khác vì đứa con trai của bác sẽ đòi đi chơi. Thế nen bác phải ngủ sớm để dậy sớm làm việc. Nhưng vì bác có cách sắp xếp thời gian nên không lo lắng lắm về tiến độ công việc.
Khi sáng tác HPLN, Trần Mưu uống 1 chút ( bia? rượu?) để giúp bác vào guồng tốt hơn. Bác không quen với việc sáng tác khi đang tỉnh rượu mà cần 1 chút buồn ngủ. Trước đây thì thích nghe heavy metal để vẽ nhưng mà bây giờ thì cái gì cũng nghe ( pop, ... )
Khi được hỏi vì sao HPLN có rất nhiều đoạn đấu trí, Trần Mưu nói rằng khi còn làm công việc quảng cáo, những gì khách hàng cần chỉ xảy ra khi mà những ý tưởng của nhóm làm quảng cáo được chấp nhận. " tôi cảm tưởng như chúng tôi đều là quân sư, bàn luận làm sao để chiến đấu với mỗi người 1 quan điểm". "Nó rất thú ví khi bạn đoán đúng, và thỉnh thoảng thì tôi đúng." Công việc sẽ thay đổi theo thời gian, tôi luôn thấy rằng mỗi người đều có 1 cái nhìn riêng nhưng không phải ai cũng luôn luôn đúng. Và công việc quân sư cũng vậy. Vậy nên tôi luôn tưởng tượng các nhân vật của mình sẽ nói gì. Trần Mưu nói, đôi khi anh nhớ tới 1 câu thơ khi chuẩn bị vẽ 1 chap. " Tôi sẽ vẽ chap đó giống như 1 bài thơ", bởi vì kết quả sẽ rất tâm trạng. Đôi khi những câu ngạn ngữ ngày xưa lột tả cảnh rõ ràng hơn và dùng ít chữ hơn khi mà 1 nhân vật bình thường sẽ phải nói nhiều hơn để diễn tả cảnh đó. Vậy nên Trần Mưu luôn cố gắng sử dụng thơ vào truyện của mình mỗi khi phù hợp.
Khi được hỏi là sẽ làm gì khi mà thời hạn nôp bản vẽ tới, Trần Mưu nói, nxb Tong Li cho anh thỏa sức sáng tao. Trần Mưu cũng tự nhận rằng tất cả ý tưởng là ở trong đầu chứ ko phải viết ra. Đôi khi sẽ quên mất ý tưởng và phải nghĩ lại. Nhưng rất may điều đó rất hiếm khi xảy ra.
Trần Mưu nói rằng "Unhuman" ( bỗng dưng quên mất tên TV của bộ này :() đã được phát triển trong đầu mình từ rất lâu. Tại thời điểm đó, mọi người còn có cái nhìn khá đơn giản về Tam Quốc, đơn giản như về việc thần thánh hóa Lưu, Quan, Trương. Và bác muốn lột tả chân thực những nhân vật này. Bác ko nghĩ rằng ý tưởng của mình được chấp nhận nhiều như vậy. Bác cảm thấy rằng fan Tam Quốc đều cảm thấy vấn đề với cốt truyện, cái mà Unhuman lột tả được. Khi mà những độc giả lớn tuổi không thích và chỉ trích thì những độc giả nhỏ tuổi hơn đâm ra rất thích thú. Và Trần Mưu cho rằng khi mà các nhân vật của Tam Quốc giống với con người thường hơn, những sai sót của họ lộ ra thì họ sẽ trở nên thật hơn. Đó là những điều mà Trần Mưu muốn và đã làm được.
Unhuman khác với kịch bản gốc của Trần Mưu .. đặc biệt là chap về Điển Vi, từ 50~60 trang nhưng lại vẽ tới 180 trang.
Khi Trần Mưu bắt đầu làm việc, anh không cần sự đồng thuận của ban biên tập về việc đặt tiêu đề như họa sĩ Nhật Bản. " Nó giống như tôi vẽ fan-comics với bất cứ dung lượng với bất cứ điều gì tôi muốn (cười)". Đôi khi ban biên tập không biết chap mới là gì cho tới khi Trần Mưu vẽ xong và BBT mới hỏi " cho tôi biết về tiêu đề của chap mới". Đôi khi Trần Mưu đưa ra ẩn hiểu về những gì sắp tới tại trang cuối của truyện ( thực chất thì lại là điều tốt cho ban biên tập nữa), nhưng đôi khi " tôi chả muốn thế và chỉ giết, giết, giết! haha!"
Trần Mưu muốn tạo ra những điều " dị " trong HPLN, nên bác đã tạo ra Tàn Binh, thích khách, v.v.. Từ khi còn đang vẽ về Tàn Binh, TM đã nhận thấy "nên vẽ thương mại hóa 1 chút" ( có thể hiểu là ở đây thương mai hóa giống như truyện HK bt là khiến nhân vật trở nên lạ lẫm với quần áo đao kiếm khiến độc giả thích thú hơn là việc trông bình thường) . Nên bác đã vẽ trông rất khác. Nhưng điều này đã trở nên không cần thiết sau khi cốt truyện trở nên hấp dẫn hơn. Và điều đó khiến Tàn Binh hòa hợp với dòng lịch sử của HPLN. Trần Mưu cũng tự thấy rằng HPLN so với những truyện về Tam Quốc khác thiếu rất nhiều về đánh nhau ( có thể hiểu là các nhân vật như trong cậu bé rồng sẽ học skill này rồi master lên rồi lại 1v1 tỉ nhưng trong HPLN thì ko có những cái như thế )
Trần Mưu nói rằng bác luôn thích Tư Mã Ý, bởi vì TMY là 1 chính khách thực thụ. TMY trốn đằng sau tấm rèm cho tới đúng thời điểm, còn không thì TMY sẽ cố gắng chờ đợi. TMY bình tĩnh quan sát lịch sử, ông biết những gì cần phải làm. Cũng giống như hiện tại về tổng thống Mỹ, đằng sau màn che họ luôn biết có những cái gì đang diễn ra nhưng lại diễn như không có. Một diễn viên xuất sắc diễn vai tổng thống của 1 đất nước. Vậy nên mỗi khi Trần Mưu xem 1 buổi chiến dịch tranh cử, ông cảm thấy nhàm chán.
Về vụ tàn sát nhà Tư Mã và biểu cảm hiếm hoi của Tư Mã Ý, Trần Mưu nhận xét rằng bác cần thay đổi 1 chút về lịch sử của vụ tàn sát để tô điểm cho tiểu sử của Tư Mã Ý. Bác muốn thêm 1 chút điểm hay ho với việc tả Tư Mã Ý là " kẻ mà gia đình của mình bị giết sạch bởi chính chủ của hắn". Đó là 1 cảm giác hấp dẫn, thể hiện sự lựa chọn sáng suốt trong tình huống khó khăn của Tư Mã Ý. Tư Mã Ý biết rằng cuộc nổi loạn đã kết thúc, và chỉ có thể lật lại thế cờ bằng việc phá từ bên trong. Sự phát triển nhân vật này bộc lộ được tính cách thật của Tư Mã Ý.
Về 1 điều khác, Liêu Nguyên Hỏa , xuất hiện là 1 kẻ máu lạnh nhưng Trần Mưu đã phát triển nhân vật này ở 1 góc tối. Trần Mưu đã phải vẽ nền móng để phát triển cho Liêu Nguyên Hỏa để trở thành Triệu Vân, bởi vì theo ông thấy là Triệu Vân có 1 hình ảnh rất lạ ở bên cạnh Lưu Bị - có nhiều công trạng nhưng lại được thưởng ít hơn mặc dù ở bên cạnh Lưu Bị tới cùng. Thế nên Trần Mưu đã sáng tác ra Liêu Nguyên Hỏa. Trong truyện " cảm giác không bao giờ có thể khiến người nào đó tin tưởng mình là rất quyết rũ." Lưu Bị chỉ tin tưởng Liêu Nguyên Hỏa từ bắt đầu cuộc chiến Trường Bản.
Tư Mã Ý và Liêu Nguyên Hỏa có 1 mối quan hệ khăng khít, nhưng nó bị ảnh hưởng từ sau cái chết của Tiểu Mạnh. Trần Mưu nói rằng bây giờ họ đã thực sự tách biệt. Trừ việc LNH vẫn tin rằng việc giúp đỡ Lưu Bị đồng nghĩa với việc giúp đỡ Tư Mã Ý, và với tài của TMY thì LNH sẽ trả ơn TMY theo cách này. Thực chất thì TMY chưa bao giờ giúp đỡ (LNH) để cần trả ơn, " khi mà từ quá khứ LNH đều giúp TMY những công việc nguy hiểm". Về mặt LNH, đó là lòng trung thành kì quái. Khi mà LNH bắt đầu nổi loạn, câu truyện trở lại với cảnh trong chap 1. Khi mà mối quan hệ của LNH với Tàn Binh trở thành hạt giống hận thù hướng tới Tư Mã Ý. "Không bao giờ nói về điều đó, nó chôn chặt trong LNH". Trần Mưu sẽ lột tả rõ hơn điều này trong các chap tới. Nhưng những gì mà Tư Mã Ý cảm nhận hiện tại thì lại là "cảm giác khi mà 1 người bạn thân của mình ra đi" bởi vì Tư Mã Ý rất yên lặng.
Về Lữ Bố, 1 trong những tướng nổi tiếng của Tam Quốc, Trần Mưu từng nói rằng bác đã khóc 2 lần sau khi vẽ cái chết của Lữ Bố trong HPLN và Unhuman. Trần Mưu rất thích nhân vật Lữ Bố, bởi vì Lữ Bố không phải là 1 kẻ đạo đức giả. Rất nhiều nhân vật lịch sử Trung Quốc làm những điều Lữ Bố từng làm, nhưng họ luôn che giấu điều đó. Trần Mưu thích tính cách của Lữ Bố, vì Bố rất thật - nếu Bố ko thích công việc này thì anh sẽ đổi sang công việc khác ở nơi khác, ngược lại với truyền thống đạo đức giả của người TQ. Trần Mưu đếm lại thời gian bác ngồi vẽ bản hành hình của Lữ Bố, " tôi cực kì thích thú", bởi vì bác đã ngồi nghĩ làm thế nào để kết thúc câu truyện Lữ Bố từ rất lâu. Lữ Bố không quan tâm những kẻ mà Bố giết, vậy nên tại sao Bố lại cầu xin tha mạng ? Bởi vì " càng có nhiều tham vọng, ta càng muốn sống". Hành động dũng cảm cầu xin mạng sống này cũng giống như Hàn Tín chịu nhục chui qua háng. Bố biết rằng nếu hắn có thể vượt qua điều này, hắn có thể tiếp tục hành trình của mình. Đó là 1 điều rất thú vị. Khi Trần Mưu vẽ về cảnh binh lính xung quanh còn đang ngó nghiêng về những gì đang diễn ra ở pháp trường, đó là lúc họ nhận thấy một kẻ kiêu hùng như Bố lại van xin tha mạng, đám đông bắt đầu yên lặng và chỉ mong muốn điều này kết thúc càng nhanh càng tốt. Sự lột tả này làm nhói đau con tim của các độc giả và Trần Mưu muốn tạo ra những thứ như vậy trong HPLN nhiều hơn nữa.
(Trương Phi là phú hộ và có tài thi họa. Một kẻ thông minh như Lưu Bị chắc chắn không bao giờ giao quân của mình cho 1 kẻ đần độn.)
(Trần Mưu hay mô tả sự ngưỡng mộ lẫn nhau giữa các phe đối lập, giống như Trương Phi và Trương Liêu.)
Trần Mưu nói rằng có thể không chỉ có sự hận thù xuất hiện giữa các tướng của phe đối lập mà còn có cả những điều như ngưỡng mộ, tôn trọng như địch thủ. Nó cũng sẽ trở nên dễ dàng được chấp nhận hơn khi nó không phải là sự tương phản đối lập. " Kẻ nào có hiểu biết sẽ biết rằng họ đánh nhau đơn giản bởi vì đó là lệnh của cấp trên". Đây là 1 cảm giác rất tinh tế. " Những người cùng làm 1 công việc sẽ nói với nhau cảm nhận về loại công việc đó."
Nhưng trong truyện, luôn có những kẻ tưởng chừng như thân cận lại trở mặt và chạy theo "hướng gió". Chúng ta sẽ cảm thấy rằng chúng ta sẽ không thể tin tưởng bất cứ một ai xung quanh. Trần Mưu nói rằng " đây là những gì đã thực sự xảy ra, có quá nhiều kẻ và nhiều thứ để lợi dụng và phản bội". Đồng thời có lợi ích nhóm, với những kẻ chỉ biết tới bản thân mình và muốn trèo cao để đoạt công đầu. " Giống như Lữ Bố chặt đầu cha mình để trèo lên cao". May mắn thay vẫn có những kẻ có thể tin tưởng lẫn nhau qua năm tháng trong Tam Quốc ( chắc là bộ 3 Lưu Quan Trương )
Trong công việc phát triển HPLN, Trần Mưu nhận ra rằng bản chất con người rất phức tạp. Và bác càng tin vào điều đó khi bác già đi, với việc càng có nhiều thứ bác không thể hiểu được. Bác nói rằng sẽ chỉ càng có thêm câu hỏi/ rắc rối mà thôi. " Trí tuệ không khiến bạn hiểu thêm sự việc mà chỉ khiến bạn đặt câu hỏi nhiều hơn mà thôi." Đó là cuộc sống và tùy thuộc vào bạn cảm nhận nó như thế nào.
Trần Mưu nói rằng không có người vượt trên tất cả trong Bát Kì. Mỗi Kì đều có điểm mạnh riêng, ví dụ như Chu Du là thánh trên nước, hay Lượng chuyên về việc nội bộ. Bất cứ Kì nào cũng có thể thắng rồi lại thua." Đó là chuyện bình thường, sẽ là không tưởng nếu có một con người hoàn hảo."
Về việc ai là Bát Kì ? Trần Mưu nói rằng đã chọn ra được 1 hoặc 2 người, nhưng bây giờ vẫn chưa phải là thời điểm tốt để lộ ra. Có thể "Bát Kì chẳng có gì đặc biệt, chỉ là 1 kẻ bình thường". Trong tâm trí Trần Mưu, thiên tài không cần thiết phải là vượt trội so với kẻ khác. Bát Kì sẽ lộ diện đúng thời điểm, nhưng chắc chắn ko phải bây giờ.
Trần Mưu nói rằng sẽ dấu kĩ Bát Kì để xem ý kiến độc giả. Có vẻ như rất nhiều đọc giả cho rằng Bát Kì sẽ là kẻ chinh phục Tam Quốc. Trần Mưu cho rằng có thể điều này sẽ thay đổi - khi mà 1 số độc giả cho rằng Bát Kì sẽ chỉ là 1 kẻ bình thường. Trần Mưu có giải thích lí do tạo ra Thủy Kính Bát Kì. Bác nói rằng có những người may mắn sẽ nhận được sự học hành tử tế, nhưng chắc chắn sẽ có những kẻ thông minh hơn nhưng lại thiếu cơ hội và môi trường để lĩnh hội những điều đó. Vậy nên sẽ tốt nếu như bạn thông minh, nhưng điều đó không đảm bảo rằng bạn sẽ là 1 kẻ giỏi giang.
Nhân vật ưa thích ? Trần Mưu nói, có lẽ trước đây thì có, nhưng mà bây giờ càng vẽ càng tìm hiểu, bác càng có những nhận định riêng về mỗi nhân vật. " Tôi thường nghĩ rằng mình sẽ chẳng thể làm được những gì họ đã làm thời đó, tôi sẽ chỉ là một nhà văn bịa chuyện chứ không hơn".
Về nhân vật mà bác phải vẽ, Tôn Sách, Trần Mưu nói rằng bác hài lòng với cái chết của Tôn Sách. Bác không muốn chấm dứt Tôn Sách luôn, nhưng đó là lịch sử và bác nghĩ mình đã làm tốt công việc kết thúc cuộc đời Tôn Sách. Trần Mưu cũng không muốn để Lữ Bố và Tiểu Mạnh phải chết. Về cái chết đẫm máu của Tiểu Mạnh khi bị phát hiện là hoạn quan, Trần Mưu nói rằng cái kết đó là cần thiết cho cốt truyện, để cho Tào Tháo kết thúc quá khứ là cháu hoạn quan của mình. ( Một phép ẩn dụ.)
Liệu HPLN có kết thúc như trong giấc mơ của Tư Mã Ý ? Trần Mưu nói rằng sẽ dẫn tới cái kết đó, nhưng "chỉ tới đoạn cái chết". Giấc mơ của Tư Mã Ý theo tâm lý học gọi là sự phản ứng nội tại về mong muốn của một ai đó. Đó có thể không phải là điều mà họ muốn, nhưng lại là 1 khía cạnh khác về điều mà họ muốn. Vậy nên cái kết sẽ không giống như chap 1. Điều đó sẽ mở rộng cơ hội cho nhiều ý tưởng và sẽ mất rất rất nhiều thời gian nữa để ta có thể thấy nó. ( thế này thì cố gắng tầm 300~ chap nữa bác nhé

)
…
Ý kiến về sản phẩm liên quan ?
Trần Mưu nói rằng ông cố tình để các tiểu thuyết trình bày những góc nhìn khác nhau - tại sao lại cần phải lặp lại những ý tưởng này. ( có lẽ là nói về unhuman )
(Trần Mưu thích game HPLN ở 2D, khi mà 3D HPLN sẽ lại rất nhiều các nhân vật sexy trông giống hết nhau. Mình muốn chơi game này quá

( )
Để cung cấp tư liệu cho game HPLN Online, Trần Mưu đã phải vẽ 1 số lượng lớn các nhân vật từ 3 năm trước. Hiện nay đã vượt qua 150 nhân vật. Trần Mưu nói rằng ông vẽ mỗi khi có thời gian rảnh và 150 thực sự là khủng khiếp. Vậy mà vẫn còn 50 nhân vật phải vẽ T_T.
(Theo như translator thì hiện có 200 nhân vật được vẽ bởi Trần Mưu, và về sau sẽ có hẳn 1 App được phát hành tháng 5 này )
Phim ảnh ?
Trần Mưu nói rằng đã có 1 số các nhà sản xuất quan tâm, nhưng phạm vi và thời lượng là rất lớn. Điều này vẫn còn đang được bàn luận. Phim sẽ cần kinh phí và thêm kịch bản. Khi được hỏi về nhân vật sẽ đóng vai Liêu Nguyên Hỏa hoặc Tư Mã Ý, Trần Mưu nói rằng ai cũng được, nhưng nhất định các nhân vật không được bay nhảy như phim chưởng và nhất định phải có hồn của Tam Quốc.
Lời khuyên cho ai muốn làm họa sĩ ?
Trần Mưu nói rằng điều đầu tiên sẽ phải đọc rất nhiều, nhưng bây giờ ông cảm thấy rằng chỉ cần có đam mê là đủ. Nên thử khi còn trẻ. Sau khoảng 2 tới 3 năm bạn sẽ biết rằng đây là 1 điều đúng đắn hay không. Kể cả không thành công cũng không phải là 1 điều tồi tệ, đôi khi có người sẽ nói rằng:" tôi rất tốt trong việc vẽ truyện tranh, nhưng không ai thích nó thì thôi." Nhưng xã hội lại rất thực tế. Bạn có thể thử và thử cảm giác khi không thành công, rồi chứng tỏ mình đúng khi đã thành công. Nếu bạn có thể, hãy tiếp tục, kệ người khác. " Những người vẽ truyện tranh rất khó có thể bị thuyết phục, giống như tôi vậy." (cười )
[/spoil]
một tấm fanart Hoả - Mạnh đẹp của bạn
Hy Piany