- 14/4/07
- 14,634
- 8,948
Thật sự thì mình có nhiều tính cách xấu, tính cách ở đây là sinh ra đã có rồi í. dù lớn rồi với cả cũng va chạm nhiều nên tự nhận ra tính xấu của mình nhưng không thể nào bỏ nó đc. chỉ có thể làm ngược lại hoặc kệ nó thôi nhưng nó cứ vòng vo trong đầu không dứt đc
.
tính thứ nhất là thù dai: phải nói mình thù cực dai và cực sâu, và mỗi lần nhớ lại chuyện xưa là mình lại rơi vào cái trạng thái tiêu cực, nghĩ gì cũng chỉ thấy tiêu cực
. ví dụ như chuyện cách đây vài năm thì bố mình có đánh chửi mẹ mình, lúc đấy mình căm thù tới mức muốn giết luôn bố nhưng mà mình tự biết suy nghĩ nên ko bao h làm theo cả, tới tận bây h nếu mình nghĩ lại những chuyện đó dù là vô tình thì mình lại trở nên cực kì căm thù bố mình. dù biết thừa là bây h bố già rồi và gia đình cũng ko có xung đột nhưng mình lúc nào cũng lánh xa bố vì cứ đến gần là lại nghĩ đến chuyện cũ
.
Tính thứ 2 là coi trọng tiền bạc: lúc đi chơi với anh em cùng quán thì mình cứ nghĩ đến chuyện thiệt hơn trong tiền bạc, dù biết là anh em chơi thân bọn nó bao mình chơi nhòe nhưng đến lúc mình bao thì lại nghĩ đến tiền bạc và cho rằng nó quan trọng hơn
, ví dụ như là bọn nó tổ chức sinh nhật mời mình ăn, rồi rủ đi uống nước các kiểu thì hầu hết là bọn nó trả, nhà mình có quán kem nên nhiều khi đi chơi với lớp hoặc với nhóm thì bọn nó cứ kêu vào nhà mình ăn, cứ lúc đấy thì mình lại bắt đầu tính toán thiệt hơn so với số tiền bọn nó bỏ ra với số tiền bọn nó ăn của mình.....
.
2 tính trên chỉ là 2 trong số nhiều cái xấu mà mình ko thể bỏ đc, vì sinh ra vốn đã thế, mình chỉ cố gắng làm ngược lại nó thôi. nay tâm sự với mọi người để cho đỡ stress thôi. đc cái lúc mình lạc quan thì tất cả mọi thứ đều vô cùng lạc quan, nhưng lúc bi quan thì còn sầu thảm gấp 2-3 lần
.
.tính thứ nhất là thù dai: phải nói mình thù cực dai và cực sâu, và mỗi lần nhớ lại chuyện xưa là mình lại rơi vào cái trạng thái tiêu cực, nghĩ gì cũng chỉ thấy tiêu cực
. ví dụ như chuyện cách đây vài năm thì bố mình có đánh chửi mẹ mình, lúc đấy mình căm thù tới mức muốn giết luôn bố nhưng mà mình tự biết suy nghĩ nên ko bao h làm theo cả, tới tận bây h nếu mình nghĩ lại những chuyện đó dù là vô tình thì mình lại trở nên cực kì căm thù bố mình. dù biết thừa là bây h bố già rồi và gia đình cũng ko có xung đột nhưng mình lúc nào cũng lánh xa bố vì cứ đến gần là lại nghĩ đến chuyện cũ
.Tính thứ 2 là coi trọng tiền bạc: lúc đi chơi với anh em cùng quán thì mình cứ nghĩ đến chuyện thiệt hơn trong tiền bạc, dù biết là anh em chơi thân bọn nó bao mình chơi nhòe nhưng đến lúc mình bao thì lại nghĩ đến tiền bạc và cho rằng nó quan trọng hơn
, ví dụ như là bọn nó tổ chức sinh nhật mời mình ăn, rồi rủ đi uống nước các kiểu thì hầu hết là bọn nó trả, nhà mình có quán kem nên nhiều khi đi chơi với lớp hoặc với nhóm thì bọn nó cứ kêu vào nhà mình ăn, cứ lúc đấy thì mình lại bắt đầu tính toán thiệt hơn so với số tiền bọn nó bỏ ra với số tiền bọn nó ăn của mình.....
.2 tính trên chỉ là 2 trong số nhiều cái xấu mà mình ko thể bỏ đc, vì sinh ra vốn đã thế, mình chỉ cố gắng làm ngược lại nó thôi. nay tâm sự với mọi người để cho đỡ stress thôi. đc cái lúc mình lạc quan thì tất cả mọi thứ đều vô cùng lạc quan, nhưng lúc bi quan thì còn sầu thảm gấp 2-3 lần
.
, muốn bỏ chắc hơi ... bị khó
Thù dai và kẹo kéo 
, < 37
.
.



Ăn thua là chịu nhấc mông lên mà đi hay không 
