Thật ra, tui chê Man of Steel quá sức là không công bằng lắm cho bộ phim, vì tui khá kỳ vọng vào bộ phim này. Tui vốn thích các phim superhero, nhưng Man of Steel không phải là một phim Super Hero, nó trở thành một phim khoa học viễn tưởng, và cảm giác đọng lại sau khi xem phim, nó là một phim vô cảm. Nhưng nói như thế không đúng lắm. Thật ra, tui thích đoạn giữa của phim. Tui đã rất xúc động với câu chuyện của Clark Kent và Jonathan, cha nuôi của cậu. Nếu bạn chưa xem phim, vui lòng dừng việc đọc tại đây, vì sau đây là phần spoiler. Tui nghĩ, với tui, đoạn hay nhất của Man of Steel là khi Clark Kent đứng trước một lựa chọn đau đớn nhất trong đời: bất lực chứng kiến cha của mình chết trong cơn bão xoáy. Tui không biết ai trong số họ, biên kịch David Goyer, hay sản xuất Christopher Nolan, hay đạo diễn Zack Snyder, đã tạo ra được khoảnh khắc ấy. Khoảnh khắc làm tui cảm nhận được sự đau đớn của Clark Kent. Chỉ trước đó một đoạn, Clark gầm lên với Jonathan "Ông không phải là cha thật của tôi". Nó gợi nhớ đến cảnh Nemo nói với cha cậu "Con ghét cha" trong Finding Nemo, nhưng trong Finding Nemo, tui không ghét Nemo vì cậu nói điều đó. Trong Man of Steel, tui ghét Clark Kent ngay ở khoảnh khắc đó. Sau đó, Clark Kent đứng đó, nhìn cha mình bị cơn bão từ từ kéo đến, cuốn đi. Cái hay của khoảnh khắc đó, là nếu cả hai cảnh này nằm rời nhau, thì có lẽ, tui sẽ không thể nào ưa nổi thằng Siêu Nhân này - nó mắng cha nó, và nó để cha nó chết. Thế nhưng, khoảnh khắc ấy gây xúc động mạnh với tui, bởi, bằng cách không hề nói ra một điều gì, tui cảm nhận được sự yêu thương cha mình của Clark Kent, và câu trả lời khẳng định của cậu với cha cậu, rằng con đau đớn chấp nhận đứng nhìn cha chết, bởi cha thật sự là cha của con, và con đặt niềm tin vào những gì cha dạy, và đó là cách duy nhất là Clark có thể chứng minh với cha của cậu rằng ông có thể tin tưởng cậu, rằng cậu đã học bài học mà cha muốn dạy. Nụ cười của Jonathan Kent đón nhận cái chết bình thản chính là nụ cười mãn nguyện rằng đứa con trai của mình đã chọn lựa cách sống mà ông mong muốn, rằng nó thật sự xem ông là người cha của nó. Với tui, khoảnh khắc lựa chọn đó là một trong những điểm sáng hiếm hoi trong bộ phim này.
Rất tiếc, Man of Steel không còn những khoảnh khắc tình cảm ấy trong suốt phần còn lại của bộ phim. Với tui, Man of Steel đã tỏa sáng và hứa hẹn từ khoảnh khắc ấy, nhưng tiếc thay, bộ phim đã trở thành một màn đánh nhau lộn tùng phèo đúng nghĩa suốt phần còn lại, và cuối cùng, Superman đã giết Zod, và với tui, đó là một kết thúc tệ hại đi ngược lại tinh thần của Superman và những giá trị tạo nên Superman.
nguồn: fb phanxine