- 1/12/08
- 505
- 365
Đắn đo mãi rồi cũng quyết định ấn post.
Mình là người sống không quá nội tâm, nhưng cũng ít khi chia sẻ cảm xúc của mình cho bất cứ ai kể cả lũ bạn thân. Trước giờ chỉ nghe, đọc tâm sự của người khác, cũng thỉnh thoảng vào chia sẻ cảm nhận cũng như kinh nghiệm của mình cho họ. Nhưng mình không nghĩ sẽ có ngày muốn đem cảm xúc của mình lên chia sẻ với mọi người, chỉ là mình stress quá mà không biết nói với ai đành mang lên đên chia sẽ cùng mọi người, không biết nhau, chưa gặp nhau bao giờ đôi khi dễ chia sẻ hơn là với lũ bạn thân. Hơi lan man về tính cách của bản thân, và giờ mình xin chia sẻ câu chuyện của mình.
Lần đầu tiên mình có tình cảm với người khác giới là năm 17t, thích 1 cô bạn cùng lớp, học giỏi, được thầy cô quý mến, còn mình học lực chỉ khá, và không nổi bật trong mắt thầy cô và bạn bè. Bày tỏ tình cảm trong ngày valentine, được nhận lời và chia tay sau 1 tháng với nhiều lý do từ phía cô ấy và mình, trước khi nhận lời thích nhau thì những tưởng những gì cô ấy thể hiện ra là tính cách của cô ấy, nhưng hóa ra không phải, sau 1 tháng hẹn hò có đi chơi, có thân mật thì cô ấy bộc lộ ra những thứ mà mình không hề thích mặc dù đã có nhiều lần khéo nhắc nhưng có vẻ cô ấy không quan tâm, khiến mình thất vọng và chủ động chia tay. Sau 2 tháng chia tay thì mẹ cô ấy phát hiện chúng mình từng qua lại, và khi họp phụ huynh thì mẹ cô ấy có gặp mẹ mình và nói những lời khó nghe, cũng nhưng mang ý xúc phạm nhân phẩm gia đình mình, điều này khiến mình cực kỳ tức giận và phản cảm với gia đình cũng như cô ý, từ đó thì mình cũng tỏ ra lạnh nhạtm không quen biết với cô ý cho tới lúc ra trường, cho đến giờ họp lớp vẫn gặp nhau và mình vẫn tỏ ra thái độ lạnh nhạt và như chưa từng quen biết.
Việc thất bại trong tình cảm lúc đấy khiến mình thay đổi hẳn cách nhìn nhận về tình cảm. Dần dà mình đặt lý trí lên đầu, luôn quan sát, tìm hiểu, đánh giá xem mình có nên tiến tới với bạn này bạn kia hay không, rồi đại học cũng qua và không có ai đủ sức để đánh bại lý trí của mình.
Hiện tại mới ra trường, xin được vào học việc ở 1 công ty không quá lớn nhưng với mình thì rất ưng ý. Và rồi mình gặp em, em là nhân viên kinh doanh thử việc trước mình 2 tuần, lần đầu chạm mặt nhau mình đã rung động. Em xinh, tươi tắn với tóc búi, mình không biết em là ai, tên gì chỉ biết em làm ở bên mảng kinh doanh của công ty. Sau đó mình cũng không tìm hiểu và mình cho đó là cảm xúc tức thời và gạt đi. Sau 3 tuần vào học việc tại công ty, tình cờ khi đi ăn trưa cùng đồng nghiệp thì nhóm mình và nhóm em ghép bàn ngồi ăn chung, lại nhìn thấy em, cảm xúc rung động lại đến, mình giữ nó trong lòng và ngoài mặt vẫn thể hiện như không quen biết chỉ vô tình gặp nhau thôi. Rồi từ đó trưa nào 2 nhóm cũng ngồi ăn trưa cùng nhau, cảm xúc thì cứ lớn dần rồi mình quyết định tìm hiểu về em. Tìm được fb của em, mặc dù để private nhưng vẫn public 1 số ảnh, qua 1 vài bức ảnh biết được em đã có bạn trai thì cảm xúc cũng hụt hẫng 1 phần nào đấy. Rồi sau đấy, qua 1 vài đồng nghiệp của em thì biết được em và người yêu đã chia tay được hơn 1 tháng do tình cảm 2 bên nhạt dần, mình lại cảm thấy hứng khởi hơn. Mình và em chỉ gặp nhau tại mỗi bữa ăn trưa, 2 đứa dần dà cũng nói chuyện với nhau, và em là người chủ động bắt chuyện với mình, chứ mình vẫn để lý trí lên vì mình vẫn chưa hiểu hết em, nên không quá tin tưởng. 1 tháng qua đi rồi em chủ động tiếp cận mình hơn, luôn chọn ngồi cạnh mình khi đi ăn, mình cũng mừng thầm trong lòng nghĩ em cũng có cảm tình với mình, chứ ngoài mặt mình vẫn cười và tỏ ra thân thiện như bạn bè chứ không có gì hơn.
Mình vẫn âm thầm theo dõi fb em, em vẫn để tên thân mật với người yêu cũ, chỉ đổi relationship, mình là đa nghi chẳng lẽ em muốn dùng mình để thay đổi cảm xúc tạm thời thôi sao, vậy nên mình không quá thể hiện tình cảm với em, chỉ tỏ ra quan tâm không vượt quá mức bình thường.
Rồi cho đến hôm qua, khi người phụ nữ lạ mặt đó đến túm tóc và tát em, nói em dụ dỗ chồng bà ta, điều này khiến mình khá sốc. Mình không biết ai đúng ai sai, mình tự nhủ em là seller, đôi khi bị áp lực từ doanh số nên phải dùng mánh khóe, hôm nay em vẫn đến cty và em có vẻ buồn và xấu hổ, khi sự việc xẩy ra có quá nhiều con mắt đổ dồn vào em. Hôm nay vẫn ăn trưa cùng em, chỉ là mọi người đều im lặng, sau khi ăn xong mình mạnh dạn mời em uống cafe, em và mình nhìn nhau trong im rồi em hỏi tôi có tin những gì người phụ nữ đó nói không? mình cũng chả biết nói gì. Tin, mình không muốn tin, không tin ư vậy là mình không thật lòng vì mình đa nghi. Mình cười trừ nói "Anh tin hay không có quan trọng ko với em không?" em cũng chỉ cười không trả lời.
Mình cũng không phán xét gì em, nhưng trong tim mình có 1 sự hụt hẫng khiến mình khó chịu cả ngày nay mà không làm sao giải tỏa. Cả ngày chả làm được gì ngồi cũng chỉ nghĩ về em, nghĩ đủ những thứ vớ vẩn trong đầu... Mình thật sự bế tắc về cảm xúc, tiến hay lùi đều khiến mình đắn đo đủ thứ vớ vẩn, biết là vớ vẩn những vẫn cứ quanh quẩn trong đầu.
Mình không biết phải làm gì, mình chỉ viết ra để giải tỏa cảm xúc hiện tại mà thôi. Như đã nói phía trên đôi khi chia sẻ cảm xúc với người không quen biết nó thật sự dễ dàng hơn là với bạn bè thân thiết.
Cảm ơn bạn nào đã đọc hết chia sẻ cảm xúc của mình!
P/s: Mình đã có sự lựa chọn giải quyết vấn đề của mình rồi, hiện tại cảm thấy mọi thứ cũng đã bình thường trở lại không còn lăn tăn về nhiều thứ khác nữa :)
Mình là người sống không quá nội tâm, nhưng cũng ít khi chia sẻ cảm xúc của mình cho bất cứ ai kể cả lũ bạn thân. Trước giờ chỉ nghe, đọc tâm sự của người khác, cũng thỉnh thoảng vào chia sẻ cảm nhận cũng như kinh nghiệm của mình cho họ. Nhưng mình không nghĩ sẽ có ngày muốn đem cảm xúc của mình lên chia sẻ với mọi người, chỉ là mình stress quá mà không biết nói với ai đành mang lên đên chia sẽ cùng mọi người, không biết nhau, chưa gặp nhau bao giờ đôi khi dễ chia sẻ hơn là với lũ bạn thân. Hơi lan man về tính cách của bản thân, và giờ mình xin chia sẻ câu chuyện của mình.
Lần đầu tiên mình có tình cảm với người khác giới là năm 17t, thích 1 cô bạn cùng lớp, học giỏi, được thầy cô quý mến, còn mình học lực chỉ khá, và không nổi bật trong mắt thầy cô và bạn bè. Bày tỏ tình cảm trong ngày valentine, được nhận lời và chia tay sau 1 tháng với nhiều lý do từ phía cô ấy và mình, trước khi nhận lời thích nhau thì những tưởng những gì cô ấy thể hiện ra là tính cách của cô ấy, nhưng hóa ra không phải, sau 1 tháng hẹn hò có đi chơi, có thân mật thì cô ấy bộc lộ ra những thứ mà mình không hề thích mặc dù đã có nhiều lần khéo nhắc nhưng có vẻ cô ấy không quan tâm, khiến mình thất vọng và chủ động chia tay. Sau 2 tháng chia tay thì mẹ cô ấy phát hiện chúng mình từng qua lại, và khi họp phụ huynh thì mẹ cô ấy có gặp mẹ mình và nói những lời khó nghe, cũng nhưng mang ý xúc phạm nhân phẩm gia đình mình, điều này khiến mình cực kỳ tức giận và phản cảm với gia đình cũng như cô ý, từ đó thì mình cũng tỏ ra lạnh nhạtm không quen biết với cô ý cho tới lúc ra trường, cho đến giờ họp lớp vẫn gặp nhau và mình vẫn tỏ ra thái độ lạnh nhạt và như chưa từng quen biết.
Việc thất bại trong tình cảm lúc đấy khiến mình thay đổi hẳn cách nhìn nhận về tình cảm. Dần dà mình đặt lý trí lên đầu, luôn quan sát, tìm hiểu, đánh giá xem mình có nên tiến tới với bạn này bạn kia hay không, rồi đại học cũng qua và không có ai đủ sức để đánh bại lý trí của mình.
Hiện tại mới ra trường, xin được vào học việc ở 1 công ty không quá lớn nhưng với mình thì rất ưng ý. Và rồi mình gặp em, em là nhân viên kinh doanh thử việc trước mình 2 tuần, lần đầu chạm mặt nhau mình đã rung động. Em xinh, tươi tắn với tóc búi, mình không biết em là ai, tên gì chỉ biết em làm ở bên mảng kinh doanh của công ty. Sau đó mình cũng không tìm hiểu và mình cho đó là cảm xúc tức thời và gạt đi. Sau 3 tuần vào học việc tại công ty, tình cờ khi đi ăn trưa cùng đồng nghiệp thì nhóm mình và nhóm em ghép bàn ngồi ăn chung, lại nhìn thấy em, cảm xúc rung động lại đến, mình giữ nó trong lòng và ngoài mặt vẫn thể hiện như không quen biết chỉ vô tình gặp nhau thôi. Rồi từ đó trưa nào 2 nhóm cũng ngồi ăn trưa cùng nhau, cảm xúc thì cứ lớn dần rồi mình quyết định tìm hiểu về em. Tìm được fb của em, mặc dù để private nhưng vẫn public 1 số ảnh, qua 1 vài bức ảnh biết được em đã có bạn trai thì cảm xúc cũng hụt hẫng 1 phần nào đấy. Rồi sau đấy, qua 1 vài đồng nghiệp của em thì biết được em và người yêu đã chia tay được hơn 1 tháng do tình cảm 2 bên nhạt dần, mình lại cảm thấy hứng khởi hơn. Mình và em chỉ gặp nhau tại mỗi bữa ăn trưa, 2 đứa dần dà cũng nói chuyện với nhau, và em là người chủ động bắt chuyện với mình, chứ mình vẫn để lý trí lên vì mình vẫn chưa hiểu hết em, nên không quá tin tưởng. 1 tháng qua đi rồi em chủ động tiếp cận mình hơn, luôn chọn ngồi cạnh mình khi đi ăn, mình cũng mừng thầm trong lòng nghĩ em cũng có cảm tình với mình, chứ ngoài mặt mình vẫn cười và tỏ ra thân thiện như bạn bè chứ không có gì hơn.
Mình vẫn âm thầm theo dõi fb em, em vẫn để tên thân mật với người yêu cũ, chỉ đổi relationship, mình là đa nghi chẳng lẽ em muốn dùng mình để thay đổi cảm xúc tạm thời thôi sao, vậy nên mình không quá thể hiện tình cảm với em, chỉ tỏ ra quan tâm không vượt quá mức bình thường.
Rồi cho đến hôm qua, khi người phụ nữ lạ mặt đó đến túm tóc và tát em, nói em dụ dỗ chồng bà ta, điều này khiến mình khá sốc. Mình không biết ai đúng ai sai, mình tự nhủ em là seller, đôi khi bị áp lực từ doanh số nên phải dùng mánh khóe, hôm nay em vẫn đến cty và em có vẻ buồn và xấu hổ, khi sự việc xẩy ra có quá nhiều con mắt đổ dồn vào em. Hôm nay vẫn ăn trưa cùng em, chỉ là mọi người đều im lặng, sau khi ăn xong mình mạnh dạn mời em uống cafe, em và mình nhìn nhau trong im rồi em hỏi tôi có tin những gì người phụ nữ đó nói không? mình cũng chả biết nói gì. Tin, mình không muốn tin, không tin ư vậy là mình không thật lòng vì mình đa nghi. Mình cười trừ nói "Anh tin hay không có quan trọng ko với em không?" em cũng chỉ cười không trả lời.
Mình cũng không phán xét gì em, nhưng trong tim mình có 1 sự hụt hẫng khiến mình khó chịu cả ngày nay mà không làm sao giải tỏa. Cả ngày chả làm được gì ngồi cũng chỉ nghĩ về em, nghĩ đủ những thứ vớ vẩn trong đầu... Mình thật sự bế tắc về cảm xúc, tiến hay lùi đều khiến mình đắn đo đủ thứ vớ vẩn, biết là vớ vẩn những vẫn cứ quanh quẩn trong đầu.
Mình không biết phải làm gì, mình chỉ viết ra để giải tỏa cảm xúc hiện tại mà thôi. Như đã nói phía trên đôi khi chia sẻ cảm xúc với người không quen biết nó thật sự dễ dàng hơn là với bạn bè thân thiết.
Cảm ơn bạn nào đã đọc hết chia sẻ cảm xúc của mình!
P/s: Mình đã có sự lựa chọn giải quyết vấn đề của mình rồi, hiện tại cảm thấy mọi thứ cũng đã bình thường trở lại không còn lăn tăn về nhiều thứ khác nữa :)
Chỉnh sửa cuối:

))))
.