goodbye_forever
Youtube Master Race
- 30/7/08
- 11
- 9
Em mới cưới vợ được tuần, tiền cưới thì trong nhà éo ai giúp j cả. Đưa cho ông già 40tr để làm cưới, lễ hỏi nhà vợ e đưa thêm 15tr để họ sắm đồ lễ. Ở quê thì ông già chỉ vệc gọi rạp, đặt món, thuê xe. Tiền chi phí phát sinh thêm 12tr ông già éo mất 1 xu nào. Cưới thì lỗ gần chục triệu chưa kể chi phí chụp ảnh nhẫn nhiếc gần hai chục , do bọn em cưới vội, ko mời được hết người. lí do thì dài em ko tiện trình bày.
Hôm cưới xong bọn e muốn về luôn, lão già đang cộng chi phí của lão thì em giục "bố tính nhanh cho con xem nào" thế là lão đập bàn đập ghế chửi em các kiểu .Lão già hạch sách éo cho đi. Ông bà già chia tay chục năm rồi, lão có vợ 2 và 1 con riêng. Lão thì về hưu tiền éo có nên thôi e ko nói làm j. Tiền cưới ko đưa cho con 1 đồng nào nhưng tất cả chi phí từ bánh kẹo, thuốc thiếc, hoa quả tính cho bằng hết. Ngay cả cái mấy trăm đi mua bánh trái tặng hàng xóm cũng tính đéo tha. Lúc em đưa 500k cho bà vợ 2 thì mặt nhăn nhó vkl.
Lão chửi ngày xưa mẹ em bỏ nhà đi lúc em thi đại học. Lý luận là "đã lấy chồng thì dù chồng có đi ăn cắp cũng phải đi ăn cắp theo. Là thằng đầu đường xó chợ cũng phải theo". Nghe cùn vl ra nhưng em ko nói j cả.
Mẹ em từ ngày cưới bị cả trăm trận đòn của lão. từ ngày sinh em ra thì bị bắt bỏ công việc, ở nhà bán hàng linh tinh. Lão đi làm thì toàn cờ bạc gái gú, ở nhà rượu chè vào đập nhà đập cửa đánh vợ đánh con. Em thì được cái tự giác, chăm chỉ. Ở nhà rất ít nói, hầu như chỉ trả lời nhát gừng. VD lão hỏi "mày học hành dạo này như nào" thì chỉ trả lời "bình thường".
Cái ngày bà già bị đánh từ tầng 1 lên tầng 2. E đã đưa bà già vào trong buồng khóa cửa nhưng lão già phá cửa đòi đánh. đánh xong lão xuống nhà, Mẹ e phải nhảy từ tầng 2 xuống để trốn đi. Xin thưa các bác lúc bé e ko biết j, nhưng khi lớn đến cấp 3 mới can được 1 vài lần. Lão già em bệnh hoạn lắm, công an lão còn chém rồi.
Thôi e trình bày dài dòng quá. em nói qua để cho các bác biết phần trong em giờ nó quái dị lắm. Cái j cũng bình thản, chả có j lay chuyển được con tim lí trí cả. Đại học bách khoa HN em cũng từng bỏ. Đạp xe từ hà nội qua đồ sơn trong cái nóng mùa hè năm 2010 e cũng đã làm. Bỏ ăn uống 3 ngày cũng đã từng. 1 tuần chỉ uống nước với ăn lạc cũng đã làm. 1 kiểu hành xác mà cũng chả mang lại cái thoát ly thế tục j cả. chỉ làm cho mình thêm chán nản mà thôi.
Sau đó 1 thời gian em làm ăn phất lên, có tiền quen gái. Em trước đây từng yêu đơn phương 1 người cùng tuổi. chưa bao giờ nói chuyện 1 câu. Chỉ thầm lặng yêu mà thôi. ròng rã từ năm lớp 10 đến tận hết năm thứ 3 đại học. em tâm niệm là mình rất hay bỏ lỡ nhiều cơ hội nghĩ lại cũng tiếc nuối. Nên khi gặp vợ em bây giờ em đã quyết tâm rất nhiều.
Đàn bà mà được nuông chiều sẽ sinh ra ỉ lại và láo toét. Vợ em những lần nó nấu cơm cho em chả được bao lần. Mà nấu thì dở tệ. cơm thì nó bắt em phải cắm, ăn xong em phải rửa bát, nhà thì nó ko bao giờ biết lau chùi dọn dẹp j cả. Cái bộ ghế sopha thành cái chỗ vứt quần áo, mà áo thay xong cũng ko biết treo lên vứt vào cái bồn rửa mặt. đến lúc nó thối lên thì thôi. Mà nhà thì em đã sắm máy giặt, đến cho vào cũng lười. Toàn mình em bê lên bê xuống tầng 6 để giặt phơi ( em ở trọ , lại ko có ban công ) . Đêm thì nó thức đến 2 3 giờ sáng xem phim lướt face. sáng á, toàn 12h trưa mới dậy.
xin nói thêm với các bác. Bọn em đi bán hàng quần áo ở chợ đêm. Em mới thuê thêm đc quầy trên chợ xanh. nên bán cả ngày trên đó. Giờ đang buổi trưa nắng nóng ít khách nên em có thời gian tâm sự ạ
Chuyện là hôm qua. gạo nhà em nó bị bụi (hoặc mốc xanh) nó bắt em lên tầng 6 lấy xuống. Mà lúc sáng e đã đi chợ nấu cơm rửa bát dọn dẹp phòng rồi. em thì quyết ko lên lấy. Thế là nó đùng đùng đi ra. Lúc ra phòng nó đóng "UỲNH" 1 cái rõ to, mà ở đây ở tập thể nhiều người mà éo có tý ý thức j cả. Nó tỏ thái độ éo hài lòng và bố tướng với em. em ko nói j cả. Đến lúc nó xuống, do cái cửa lúc ra nó sập mạnh nên giờ nó mở ra hơi khó . Thế là nó lấy chân đạp uỳnh uỳnh vào cửa rồi hét lên bảo em mở ra. Em lúc đấy điên con mẹ nó rồi. Em chửi "ĐMM điên ra" rồi em ra mở cửa. Nó lòng trắng nhìn em rồi bảo "chồng chửi ai đấy". Em lấy tay chỉ thẳng mặt nó bảo "Tao chửi mày đấy".
Em ko đến mức mất dậy như lão già em là đi đánh nó. Nhưng mà giờ e éo thể chịu được cái tính con này nữa rồi. Mà em nhịn nhiều nữa cơ. Cái hồi trước em mua cho nó bao nhiều đồ. Nào là laptop, nhẫn nhiếc, nước hoa đắt tiền...đủ thứ. Mà trong nhà nó có phải sắm cái ệch j đâu. Tivi tủ lạnh điều hòa máy giặt giường tủ e sắm đủ cả.
Con này nói chung là éo biết điều. Em dự định cứ sống như này vài năm, đến khi em lực mạnh mua nhà cửa rồi để tên bà già em đứng tên. Em cũng KHÔNG định sinh con. nhưng em vẫn cả nể và sống tình cảm lắm. TUy nói là thế nhưng khó lòng em sống phũ như vậy được.
Đôi điều tâm sự. Cảm ơn mọi người đã đọc
Hôm cưới xong bọn e muốn về luôn, lão già đang cộng chi phí của lão thì em giục "bố tính nhanh cho con xem nào" thế là lão đập bàn đập ghế chửi em các kiểu .Lão già hạch sách éo cho đi. Ông bà già chia tay chục năm rồi, lão có vợ 2 và 1 con riêng. Lão thì về hưu tiền éo có nên thôi e ko nói làm j. Tiền cưới ko đưa cho con 1 đồng nào nhưng tất cả chi phí từ bánh kẹo, thuốc thiếc, hoa quả tính cho bằng hết. Ngay cả cái mấy trăm đi mua bánh trái tặng hàng xóm cũng tính đéo tha. Lúc em đưa 500k cho bà vợ 2 thì mặt nhăn nhó vkl.
Lão chửi ngày xưa mẹ em bỏ nhà đi lúc em thi đại học. Lý luận là "đã lấy chồng thì dù chồng có đi ăn cắp cũng phải đi ăn cắp theo. Là thằng đầu đường xó chợ cũng phải theo". Nghe cùn vl ra nhưng em ko nói j cả.
Mẹ em từ ngày cưới bị cả trăm trận đòn của lão. từ ngày sinh em ra thì bị bắt bỏ công việc, ở nhà bán hàng linh tinh. Lão đi làm thì toàn cờ bạc gái gú, ở nhà rượu chè vào đập nhà đập cửa đánh vợ đánh con. Em thì được cái tự giác, chăm chỉ. Ở nhà rất ít nói, hầu như chỉ trả lời nhát gừng. VD lão hỏi "mày học hành dạo này như nào" thì chỉ trả lời "bình thường".
Cái ngày bà già bị đánh từ tầng 1 lên tầng 2. E đã đưa bà già vào trong buồng khóa cửa nhưng lão già phá cửa đòi đánh. đánh xong lão xuống nhà, Mẹ e phải nhảy từ tầng 2 xuống để trốn đi. Xin thưa các bác lúc bé e ko biết j, nhưng khi lớn đến cấp 3 mới can được 1 vài lần. Lão già em bệnh hoạn lắm, công an lão còn chém rồi.
Thôi e trình bày dài dòng quá. em nói qua để cho các bác biết phần trong em giờ nó quái dị lắm. Cái j cũng bình thản, chả có j lay chuyển được con tim lí trí cả. Đại học bách khoa HN em cũng từng bỏ. Đạp xe từ hà nội qua đồ sơn trong cái nóng mùa hè năm 2010 e cũng đã làm. Bỏ ăn uống 3 ngày cũng đã từng. 1 tuần chỉ uống nước với ăn lạc cũng đã làm. 1 kiểu hành xác mà cũng chả mang lại cái thoát ly thế tục j cả. chỉ làm cho mình thêm chán nản mà thôi.
Sau đó 1 thời gian em làm ăn phất lên, có tiền quen gái. Em trước đây từng yêu đơn phương 1 người cùng tuổi. chưa bao giờ nói chuyện 1 câu. Chỉ thầm lặng yêu mà thôi. ròng rã từ năm lớp 10 đến tận hết năm thứ 3 đại học. em tâm niệm là mình rất hay bỏ lỡ nhiều cơ hội nghĩ lại cũng tiếc nuối. Nên khi gặp vợ em bây giờ em đã quyết tâm rất nhiều.
Đàn bà mà được nuông chiều sẽ sinh ra ỉ lại và láo toét. Vợ em những lần nó nấu cơm cho em chả được bao lần. Mà nấu thì dở tệ. cơm thì nó bắt em phải cắm, ăn xong em phải rửa bát, nhà thì nó ko bao giờ biết lau chùi dọn dẹp j cả. Cái bộ ghế sopha thành cái chỗ vứt quần áo, mà áo thay xong cũng ko biết treo lên vứt vào cái bồn rửa mặt. đến lúc nó thối lên thì thôi. Mà nhà thì em đã sắm máy giặt, đến cho vào cũng lười. Toàn mình em bê lên bê xuống tầng 6 để giặt phơi ( em ở trọ , lại ko có ban công ) . Đêm thì nó thức đến 2 3 giờ sáng xem phim lướt face. sáng á, toàn 12h trưa mới dậy.
xin nói thêm với các bác. Bọn em đi bán hàng quần áo ở chợ đêm. Em mới thuê thêm đc quầy trên chợ xanh. nên bán cả ngày trên đó. Giờ đang buổi trưa nắng nóng ít khách nên em có thời gian tâm sự ạ
Chuyện là hôm qua. gạo nhà em nó bị bụi (hoặc mốc xanh) nó bắt em lên tầng 6 lấy xuống. Mà lúc sáng e đã đi chợ nấu cơm rửa bát dọn dẹp phòng rồi. em thì quyết ko lên lấy. Thế là nó đùng đùng đi ra. Lúc ra phòng nó đóng "UỲNH" 1 cái rõ to, mà ở đây ở tập thể nhiều người mà éo có tý ý thức j cả. Nó tỏ thái độ éo hài lòng và bố tướng với em. em ko nói j cả. Đến lúc nó xuống, do cái cửa lúc ra nó sập mạnh nên giờ nó mở ra hơi khó . Thế là nó lấy chân đạp uỳnh uỳnh vào cửa rồi hét lên bảo em mở ra. Em lúc đấy điên con mẹ nó rồi. Em chửi "ĐMM điên ra" rồi em ra mở cửa. Nó lòng trắng nhìn em rồi bảo "chồng chửi ai đấy". Em lấy tay chỉ thẳng mặt nó bảo "Tao chửi mày đấy".
Em ko đến mức mất dậy như lão già em là đi đánh nó. Nhưng mà giờ e éo thể chịu được cái tính con này nữa rồi. Mà em nhịn nhiều nữa cơ. Cái hồi trước em mua cho nó bao nhiều đồ. Nào là laptop, nhẫn nhiếc, nước hoa đắt tiền...đủ thứ. Mà trong nhà nó có phải sắm cái ệch j đâu. Tivi tủ lạnh điều hòa máy giặt giường tủ e sắm đủ cả.
Con này nói chung là éo biết điều. Em dự định cứ sống như này vài năm, đến khi em lực mạnh mua nhà cửa rồi để tên bà già em đứng tên. Em cũng KHÔNG định sinh con. nhưng em vẫn cả nể và sống tình cảm lắm. TUy nói là thế nhưng khó lòng em sống phũ như vậy được.
Đôi điều tâm sự. Cảm ơn mọi người đã đọc


vợ biết thương chồng thì 2 người sẽ cùng chia sẻ khó khăn cho nhau