hung6767
Mayor of SimCity
- 21/7/13
- 4,341
- 1,067
- Thread starter
- #21
Chương 3: ( Chưa biết đặt tên gì)
Tam Anh chiến Lữ Bố, à không phải nói Tam anh chiến tam anh chứ, đao quang kiếm ảnh làm cho lòng người sôi trào.
Trong đám liên quân, có một tên thiếu niên không kìm lòng được muốn giục ngựa chạy ra, nhưng lại bị một bàn tay to bè vỗ vào đầu cái bốp: “ Thằng nhãi, đứng im đó.”
Thiếu niên này họ Tào tên Nhân, chử Tử Liêm có họ hàng gần với Tào Tháo. Dĩ nhiên người đánh hắn chính là Tháo béo rồi. Thấy lão đại ca mình đánh mình, Tào Nhân cười giả lả, tay sờ sờ đâu: “Đại ca, ta nghĩ chúng ta cũng lên đi, nhất định sẽ bắt được Lữ Bố.”
- Ngu ngốc, muốn làm đại sự không nên khoe khoang quá mức. Cần phải biết ẩn nhẫn, hiểu không. Mà chú nói cũng đúng, không thể để cho ba tên khốn kia dành hết công lao được!” Tào Tháo híp mắt lại, sau đó quay người hô to với ba quân tướng sĩ, giơ roi chỉ vào phía trước: “Chư vị, chúng ta đánh solo với Lữ Bố khó mà phân thắng bại ngay được. Sao không nhân cơ hội này xua quân giết tới. Quân địch binh ít tướng thiếu tất nhiên không chống đỡ được.”
- Mạnh Đức nói chí phải. – Viên Thuật, Viên Công Lộ gật gù đồng ý, tức thì có mấy người phụ họa theo. Mười tám lộ chư hầu ai nấy đều vung tay, xua binh đánh tới Hổ Lao quan.
Tang Bá thấy liên quân chơi trò vô lại như vậy liền sợ teo trym, vội vội vàng vàng hạ lệnh lui quân. Nhưng hai trăm ngàn đại quân Quan Đông như thủy triều tràn tới, tiếng vó ngựa ầm ầm làm cho cả mặt đất run chuyển. Phe Lữ Bố nằm ở thế yếu, dù đã hạ lệnh lui binh nhưng vẫn bị chém chết gần vạn người. Trận này xem như Liên quân chiến thắng, dù không lấy được Hổ Lao quan nhưng cũng chém chết hơn vạn quân địch.
Đổng Trác thấy vậy thở dài thườn thượt, chửi má nó: “ Mẹ kiếp, không ngờ trong liên quân lại có người vô lại như vậy! Đang đấu tướng tự nhiên xua quân đánh nhau!”
- Binh giả quỷ đạo giả. Trận này bại vào tay bọn chuột cống đê tiện vô sỉ đó cũng không sai. – Lý Nho hậm hực.
- Bây giờ chúng ta phải làm gì đây? – Vẻ mặt Trác béo cực kỳ khó coi.
- Liên quân người đông thế mạnh còn quân ta vừa thua trận nên sĩ khí hạ xuống rất nhiều, chưa kể binh lực yếu hơn bọn chúng! Khó, khó đây. – Lý Nho bóp cổ tay, vắt óc suy nghĩ nhưng trước thực lực tuyệt đối thì mọi mưu kế trở nên vô dụng.
Cao Tuấn cũng rất bực bội, hắn không ngờ vừa đánh trận thứ hai liên thua vì lẽ đó hắn không phục, tiến lên một bước ôm quyền nói: “ Thừa tướng cứ yên tâm. Đêm nay mỗ xuất ba ngàn khinh kỵ tập kích đại doanh quân địch, chém đầu Viên Thiệu thì liên quân tan tác chứ gì.”
- Lữ tướng quân đừng làm càn. Ta biết Phụng Tiên võ dũng vô địch nhưng hôm nay có ba người nọ cũng không kém ngươi là bao. Ai biết trong liên quân còn bao nhiêu người như thế, lỡ Phụng Tiên có gì bất trắc thì thừa tướng phải làm sao?! – Lý Nho thở dài, lắc đầu phản đối ý kiến của Cao Tuấn.
- Đúng đó, Phụng Tiên con ta thần dũng ta hiểu nhưng chuyện này không thể được. – Trác lão đại hiếm khi thâm tình như biển làm cho Cao Tuấn cảm động suýt khóc nha.
- Nhưng mà ….
- Không nhưng nhị gì cả, đánh không lại thì bỏ chạy chớ sao – Lý Nho vỗ tay một cái: “ Cho dù liên quân Quan Đông người đông thế mạnh nhưng không đủ lương thảo để theo chúng ta tới tận Quan Trung đâu.”
- Phải bỏ Lạc Dương sao? – Vẻ mặt Trác lão đại không đành lòng. Phải biết hắn bỏ nhiều vốn mới đánh hạ Lạc Dương này, bây giờ bảo bỏ thì không tiếc sao được.
Lý Nho quá hiểu ý Đổng Trác, tiến lên khuyên can: “ Thừa tướng à, kế trước mắt chỉ đành như thế, bỏ Lạc Dương lui quân về Trường An. Nơi này có bốn cửa ải dễ thủ khó công, với lại gần Tây Lương nên lương thảo của chúng ta dễ dàng tiếp viện. Chư hầu Quan Đông ở xa, không thể xuất binh đánh chúng ta được.” Nói xong liền ngừng lạc, thấy vẻ mặt Trác lão đại trầm ngâm, tựa hồ rất đồng ý với ý kiến của mình, Lý Nho nói tiếp: “ Chưa kể bỏ Lạc Dương cho bọn chúng không phải là không tốt. Mười tám lộ chư hầu nếu vào được Lạc Dương tất sẽ xảy ra nội đấu, vì ai cũng ôm lòng riêng cả. Khà khà, chờ tương lai bọn chúng đánh mệt mỏi rồi chúng ta lại xuất quân, nhất chiến công thành thống nhất thiên hạ.”
- “Thống nhất thiên hạ! Được, ý của hiền tế hay lắm.” Đổng Trác cười to, quyết định chủ ý bèn hạ lệnh lui quân.
- Khoang! – Lữ Bố ôm quyền nói.
- Phụng Tiên có ý gì ?! – Lý Nho nhướng mày, vẻ mặt mờ mịt.
- Ta nghĩ ý của Lý tiên sinh hay lắm nhưng vẫn chưa đủ. Nếu như rút khỏi Lạc Dương tốt nhất mang theo văn võ bá quân cùng đi theo. Khà khà, chư hầu Quan Đông không phải muốn cứu giá sao, ta bắt hoàng đế về Trường An rồi lập ra Tây Đô, chúng ta vẫn đứng ở thế bất bại.
- “Nhưng …. Làm như thế bọn chúng quyết tâm đánh tới Tây Lương thì sao?” Đổng Trác lại lo sợ.
- “Nghĩa phụ đừng lo, bọn họ chắc chắn không thể xuất quân.” Lữ Bố dõng dạc nói.
- “Phụng Tiên tự tin thế à ?” Lý Nho cười khẩy.
- “Hừ, không phải ta đoán mò mà là sự thật. Viên Thiệu Viên Bản Sơ có hùng tâm tráng chí nhưng hắn quan tâm nhất là Hà Bắc, nơi này mới là chiến lược quan trọng của hắn. Còn Tào Tháo Tào Mạnh Đức thì khỏi nói, người này dã tâm không nhỏ nhưng hiện tại hắn còn chưa có nơi để đặt chân nữa là. Duyện Châu là vùng trung nguyên bằng phẳng dễ công khó thủ, xung quanh tiếp giáp nhiều châu quận nên việc trước mắt bây giờ phải có được địa bàn vững chắc, thành ra không thể đánh tới Tây Lương được. Còn các chư hầu khác thì không nói, đại đa số đều bo bo giữ mình.
- Phụng Tiên có kiến giải đúng lắm, Lý mỗ bội phục! Nhưng chúng ta đâu cần phải mang theo thiên tử cùng văn võ bá quan đi chung ?! – Lý Nho làm bộ giả ngu hỏi tiếp.
- Lý lão đầu đừng giả ngu nữa. Bây giờ thiên tử còn tác dụng, nếu rơi vào tay chư hầu Quan Đông thì hậu quả khó lường.
- Được rồi, ý của Phụng Tiên bản tướng hiểu rõ. Người đâu, truyền lệnh của ta, đại quân nhổ trại rút khỏi Lạc Dương. – Đổng Trác vung tay hô to.
***
Ra khỏi phủ Thừa Tướng, Cao Tuấn lên ngựa về phủ đệ của mình. Chưa kịp ngồi nóng đít thì có binh sĩ thông báo, Trương Liêu và Cao Thuận tới.
- Ngồi đi. Thấy hai võ tướng trung thành của mình tới chơi, trong lòng Cao Tuấn cảm thấy vui lây, không phân biệt chủ tớ gì mà mời cả hai ngồi cùng bàn. Lúc này nô tỳ Tiểu Yến mang nước trà lên.
Cao Tuấn chờ nàng rót xong liền chia cho hai người, nói: “ Coi bộ thừa tướng muốn rút khỏi Lạc Dương rồi. Liên quân Quan Đông quá nhiều, chúng ta không thể đánh trực tiếp với bọn họ được.”
- Thuộc hạ cũng nghĩ như vậy. – Trương Liêu hồi đáp.
- Phải rồi, hôm nay quân ta thương vong ra sao? – Cao Tuấn quan tâm tới vấn đề này.
- Bẩm tướng quân, hôm nay quân ta chết trận hơn chín ngàn người. – Cao Thuận hồi báo, trên gương mặt của hắn hiện vẻ khó chịu.
- Còn thương binh ?
- Thương binh khoảng ba ngàn, nhưng sợ rằng … phải giải ngũ thôi. – Trương Liêu tiếp lời.
- Ài… chiến tranh …! Thế hai chú đã cho người mang thi thể đồng đội chúng ta về chưa?!
Trương Liêu cùng Cao Thuận nhìn nhau, không rõ vì sao tướng quân lại nói lời này. Vẻ mặt cả hai đều mờ mịt không hiểu. Cao Tuấn nhướng mày, nói: “ Sao nào? Bộ trước giờ không ai nhặt xác các huynh đệ trở về à ?!”
- Bẩm tướng quân, trước giờ chưa từng có. – Cao Tuấn nói.
- Lẽ nào lại thế! Bọn họ vì chúng ta mà chiến tử, chúng ta phải có nghĩa vụ cho họ mồ yên mả đẹp chứ - Cao Tuấn vỗ bàn, hắn rất tức giận: “ Thế còn tiền an ủi gia đình các tướng sĩ tử trận có không ?”
- Không. Tướng quân quên rồi sao, không chỉ quân ta mà liên quân Quan Đông cũng đâu ai làm như thế đâu.- Trương Liêu nói.
- Trước khác nay khác, tới thời bổn tướng phải đổi hết. Hừ. Hai người lát nữa nhân đêm tối, xuất hai ngàn huynh đệ mang thi thể anh em chết trận trở về. Còn bản tướng đi xin tiền, ta không tin phủ Thừa Tướng giàu nứt đổ vách mà không vét ra được vài chục ngàn lượng bạc sao!
- Tướng quân làm thế … e rằng Thừa Tướng sẽ bất mãn- Trương Liêu khẽ nói.
- Hừm, nếu không được thì phải tìm cách khác vậy. – Cao Tuấn gật gù, bây giờ chưa phải lúc phản Đổng Trác được. Dù sao hắn vẫn còn binh quyền trong tay, mình mà tạo phản chắc chắn chết nhăn răng.
Hai người Trương Cao lĩnh mệnh rời đi, bước ra khỏi cửa phủ, Trương Liêu khẽ nói với Cao Thuận: “ Ngươi có thấy tướng quân thay đổi không?”
- “Ừm!” Cao Thuận gật gù.
- “ Xem ra người đã suy nghĩ lại, trước kia không tốt bây giờ sửa đổi. Đúng là đáng khen.” Trương Liêu tỏ vẻ hâm mộ, sắc mặt sùng bái nhìn lên trời xanh.
- “Đi thôi ông nội, trời tối thui rồi.” – Cao Thuận lạnh lùng nói.
- “ Ầy, ta nói mi là Cao nhạt nhẽo chẳng sai chút nào. Không biết nói đùa vài câu à.” – Trương Liêu trề môi, hai người lên ngựa phóng tới quân doanh.
***
Dưới ánh trăng lờ mờ, bóng người nhấp nhoáng như u linh quỷ dị. Trên bãi chiến trường đầy mùi máu tanh và thi thể này trông cực kỳ khủng bố.
Chỉ thấy hơn ngàn bóng đen đi tới đi lui trên bãi tha ma, cúi người sờ sờ mó mó, rồi đem từng thi thể ném lên xe ngựa.
Phía xa xa, Công Tôn Toản đứng trước doanh trại, nhìn những bóng đen lúc ẩn lúc hiện này. Hắn khẽ hỏi người bên cạnh: “ Mạnh Đức huynh, bọn họ đang làm gì?”
Tào Tháo nhíu mày, một tay vân vê chòm râu ra vẻ cao thâm mặc trắc: “ Ta nghĩ bọn chúng làm bộ như thế để dẫn dụ quân ta xuất binh, nhân đêm tối mà tập kích tiêu diệt quân ta đấy mà. Tốt nhất nên án binh bất động, chờ đợi thời cơ.”
Công Tôn Toản thấy lời này rất có lý bèn ra lệnh cho toàn quân án binh bất động.
Đám người Cao Thuận, Trương Liêu bận rộn tới nửa đêm mới xong, kéo quân về lại Hổ Lao quan. Hai người bọn họ không biết hành vi của mình làm cho liên minh Quan Đông mất ngủ cả đêm.
***
Lại nói tới Cao Tuấn sau khi nói chuyện với hai người Trương, Cao xong liền đi tới phủ Thừa Tướng tìm Trác béo đòi tiền. Nhưng khổ nỗi lúc này trời đã tối thui, Trác lão đại đang ôm ấp đề huề, cái quần xì vừa tụt xuống thì có binh sĩ hô to: “Bẩm thừa tướng, có Lữ Bố tướng quân cầu kiến.”
Trác lão đại lầm bầm hai tiếng, nhưng không để cho con cưng chờ lâu liền vội vàng khoác áo đi ra khỏi phòng. Thấy Lữ Bố có vẻ mặt nghiêm túc, còn tưởng liên quân Quan Đông đánh vào thành rồi chứ.
- Có chuyện gì vậy Phụng Tiên?
Cao Tuấn ôm quyền nói: “ Bẩm thừa tướng, hôm nay quân ta chinh chiến chết trận khá nhiều tướng sĩ. Nay ta tới xin ít tiền để trợ cấp cho người nhà bọn họ.”
- Hả! – Trác lão đại nhướng mày: “ Chỉ chút xíu chuyện cỏn con thế mà cũng tới tìm lão phu. Không biết lão phu sắp lên giường ngủ sao. Đi đi, tới ngân khố mà lấy.”
Thấy Trác béo hào phóng như vậy tức thì Cao Tuấn không dám ở lâu, vội vã cáo từ. Khi ra khỏi phủ, vẻ mặt hắn cười hề hề như vớ được vàng. Chạy tới ngân khố đánh thức tên quan viên canh giữ, Cao Tuấn chỉ nói vài câu xong bảo hắn đưa ra năm vạn lượng bạc, giao một nửa cho binh sĩ đưa tới quân doanh còn một nửa bỏ vào túi riêng.
Khi trở về nhà cũng gần nửa đêm, thấy nô tỳ Tiểu Yến ngủ gà ngủ gật ngoài sảnh chờ mình về, hắn cảm động lắm. Bèn lay nhẹ nàng một cái, khẽ nói: “ Nè, đi vào ngủ đi. Khuya rồi.”
Tiểu Yến bừng tỉnh, thấy người lay lay mình là tướng quân thì vui vẻ, nói: “ Tướng quân, người về rồi.”
- Ừm, nàng vào ngủ đi, khuya rồi.
Cao Tuấn gật gù, nhưng ánh mặt tặc của hắn cứ nhìn chằm chằm Tiểu Yến, ý đồ bất chính rõ rành rành. Tiểu Yến khẽ cúi mặt, nhỏ giọng nói:
- Tướng quân …. Người mau mau đi tắm, nô tỳ chuẩn bị sẵn đồ ngủ cho ngài rồi.
- Chà chà, Tiểu Yến thật ra ngoan … Mau mau giúp bổn tướng đi tắm nào.
Cao Tuấn cười ha hả, không chờ cô nàng đồng ý liên ôm lấy mỹ nhân chạy thẳng vào phòng, chẳng biết đi tắm hay làm cái gì nữa. Các bạn đọc suy nghĩ trong sáng đừng đen tối như tớ là được.
Trong đám liên quân, có một tên thiếu niên không kìm lòng được muốn giục ngựa chạy ra, nhưng lại bị một bàn tay to bè vỗ vào đầu cái bốp: “ Thằng nhãi, đứng im đó.”
Thiếu niên này họ Tào tên Nhân, chử Tử Liêm có họ hàng gần với Tào Tháo. Dĩ nhiên người đánh hắn chính là Tháo béo rồi. Thấy lão đại ca mình đánh mình, Tào Nhân cười giả lả, tay sờ sờ đâu: “Đại ca, ta nghĩ chúng ta cũng lên đi, nhất định sẽ bắt được Lữ Bố.”
- Ngu ngốc, muốn làm đại sự không nên khoe khoang quá mức. Cần phải biết ẩn nhẫn, hiểu không. Mà chú nói cũng đúng, không thể để cho ba tên khốn kia dành hết công lao được!” Tào Tháo híp mắt lại, sau đó quay người hô to với ba quân tướng sĩ, giơ roi chỉ vào phía trước: “Chư vị, chúng ta đánh solo với Lữ Bố khó mà phân thắng bại ngay được. Sao không nhân cơ hội này xua quân giết tới. Quân địch binh ít tướng thiếu tất nhiên không chống đỡ được.”
- Mạnh Đức nói chí phải. – Viên Thuật, Viên Công Lộ gật gù đồng ý, tức thì có mấy người phụ họa theo. Mười tám lộ chư hầu ai nấy đều vung tay, xua binh đánh tới Hổ Lao quan.
Tang Bá thấy liên quân chơi trò vô lại như vậy liền sợ teo trym, vội vội vàng vàng hạ lệnh lui quân. Nhưng hai trăm ngàn đại quân Quan Đông như thủy triều tràn tới, tiếng vó ngựa ầm ầm làm cho cả mặt đất run chuyển. Phe Lữ Bố nằm ở thế yếu, dù đã hạ lệnh lui binh nhưng vẫn bị chém chết gần vạn người. Trận này xem như Liên quân chiến thắng, dù không lấy được Hổ Lao quan nhưng cũng chém chết hơn vạn quân địch.
Đổng Trác thấy vậy thở dài thườn thượt, chửi má nó: “ Mẹ kiếp, không ngờ trong liên quân lại có người vô lại như vậy! Đang đấu tướng tự nhiên xua quân đánh nhau!”
- Binh giả quỷ đạo giả. Trận này bại vào tay bọn chuột cống đê tiện vô sỉ đó cũng không sai. – Lý Nho hậm hực.
- Bây giờ chúng ta phải làm gì đây? – Vẻ mặt Trác béo cực kỳ khó coi.
- Liên quân người đông thế mạnh còn quân ta vừa thua trận nên sĩ khí hạ xuống rất nhiều, chưa kể binh lực yếu hơn bọn chúng! Khó, khó đây. – Lý Nho bóp cổ tay, vắt óc suy nghĩ nhưng trước thực lực tuyệt đối thì mọi mưu kế trở nên vô dụng.
Cao Tuấn cũng rất bực bội, hắn không ngờ vừa đánh trận thứ hai liên thua vì lẽ đó hắn không phục, tiến lên một bước ôm quyền nói: “ Thừa tướng cứ yên tâm. Đêm nay mỗ xuất ba ngàn khinh kỵ tập kích đại doanh quân địch, chém đầu Viên Thiệu thì liên quân tan tác chứ gì.”
- Lữ tướng quân đừng làm càn. Ta biết Phụng Tiên võ dũng vô địch nhưng hôm nay có ba người nọ cũng không kém ngươi là bao. Ai biết trong liên quân còn bao nhiêu người như thế, lỡ Phụng Tiên có gì bất trắc thì thừa tướng phải làm sao?! – Lý Nho thở dài, lắc đầu phản đối ý kiến của Cao Tuấn.
- Đúng đó, Phụng Tiên con ta thần dũng ta hiểu nhưng chuyện này không thể được. – Trác lão đại hiếm khi thâm tình như biển làm cho Cao Tuấn cảm động suýt khóc nha.
- Nhưng mà ….
- Không nhưng nhị gì cả, đánh không lại thì bỏ chạy chớ sao – Lý Nho vỗ tay một cái: “ Cho dù liên quân Quan Đông người đông thế mạnh nhưng không đủ lương thảo để theo chúng ta tới tận Quan Trung đâu.”
- Phải bỏ Lạc Dương sao? – Vẻ mặt Trác lão đại không đành lòng. Phải biết hắn bỏ nhiều vốn mới đánh hạ Lạc Dương này, bây giờ bảo bỏ thì không tiếc sao được.
Lý Nho quá hiểu ý Đổng Trác, tiến lên khuyên can: “ Thừa tướng à, kế trước mắt chỉ đành như thế, bỏ Lạc Dương lui quân về Trường An. Nơi này có bốn cửa ải dễ thủ khó công, với lại gần Tây Lương nên lương thảo của chúng ta dễ dàng tiếp viện. Chư hầu Quan Đông ở xa, không thể xuất binh đánh chúng ta được.” Nói xong liền ngừng lạc, thấy vẻ mặt Trác lão đại trầm ngâm, tựa hồ rất đồng ý với ý kiến của mình, Lý Nho nói tiếp: “ Chưa kể bỏ Lạc Dương cho bọn chúng không phải là không tốt. Mười tám lộ chư hầu nếu vào được Lạc Dương tất sẽ xảy ra nội đấu, vì ai cũng ôm lòng riêng cả. Khà khà, chờ tương lai bọn chúng đánh mệt mỏi rồi chúng ta lại xuất quân, nhất chiến công thành thống nhất thiên hạ.”
- “Thống nhất thiên hạ! Được, ý của hiền tế hay lắm.” Đổng Trác cười to, quyết định chủ ý bèn hạ lệnh lui quân.
- Khoang! – Lữ Bố ôm quyền nói.
- Phụng Tiên có ý gì ?! – Lý Nho nhướng mày, vẻ mặt mờ mịt.
- Ta nghĩ ý của Lý tiên sinh hay lắm nhưng vẫn chưa đủ. Nếu như rút khỏi Lạc Dương tốt nhất mang theo văn võ bá quân cùng đi theo. Khà khà, chư hầu Quan Đông không phải muốn cứu giá sao, ta bắt hoàng đế về Trường An rồi lập ra Tây Đô, chúng ta vẫn đứng ở thế bất bại.
- “Nhưng …. Làm như thế bọn chúng quyết tâm đánh tới Tây Lương thì sao?” Đổng Trác lại lo sợ.
- “Nghĩa phụ đừng lo, bọn họ chắc chắn không thể xuất quân.” Lữ Bố dõng dạc nói.
- “Phụng Tiên tự tin thế à ?” Lý Nho cười khẩy.
- “Hừ, không phải ta đoán mò mà là sự thật. Viên Thiệu Viên Bản Sơ có hùng tâm tráng chí nhưng hắn quan tâm nhất là Hà Bắc, nơi này mới là chiến lược quan trọng của hắn. Còn Tào Tháo Tào Mạnh Đức thì khỏi nói, người này dã tâm không nhỏ nhưng hiện tại hắn còn chưa có nơi để đặt chân nữa là. Duyện Châu là vùng trung nguyên bằng phẳng dễ công khó thủ, xung quanh tiếp giáp nhiều châu quận nên việc trước mắt bây giờ phải có được địa bàn vững chắc, thành ra không thể đánh tới Tây Lương được. Còn các chư hầu khác thì không nói, đại đa số đều bo bo giữ mình.
- Phụng Tiên có kiến giải đúng lắm, Lý mỗ bội phục! Nhưng chúng ta đâu cần phải mang theo thiên tử cùng văn võ bá quan đi chung ?! – Lý Nho làm bộ giả ngu hỏi tiếp.
- Lý lão đầu đừng giả ngu nữa. Bây giờ thiên tử còn tác dụng, nếu rơi vào tay chư hầu Quan Đông thì hậu quả khó lường.
- Được rồi, ý của Phụng Tiên bản tướng hiểu rõ. Người đâu, truyền lệnh của ta, đại quân nhổ trại rút khỏi Lạc Dương. – Đổng Trác vung tay hô to.
***
Ra khỏi phủ Thừa Tướng, Cao Tuấn lên ngựa về phủ đệ của mình. Chưa kịp ngồi nóng đít thì có binh sĩ thông báo, Trương Liêu và Cao Thuận tới.
- Ngồi đi. Thấy hai võ tướng trung thành của mình tới chơi, trong lòng Cao Tuấn cảm thấy vui lây, không phân biệt chủ tớ gì mà mời cả hai ngồi cùng bàn. Lúc này nô tỳ Tiểu Yến mang nước trà lên.
Cao Tuấn chờ nàng rót xong liền chia cho hai người, nói: “ Coi bộ thừa tướng muốn rút khỏi Lạc Dương rồi. Liên quân Quan Đông quá nhiều, chúng ta không thể đánh trực tiếp với bọn họ được.”
- Thuộc hạ cũng nghĩ như vậy. – Trương Liêu hồi đáp.
- Phải rồi, hôm nay quân ta thương vong ra sao? – Cao Tuấn quan tâm tới vấn đề này.
- Bẩm tướng quân, hôm nay quân ta chết trận hơn chín ngàn người. – Cao Thuận hồi báo, trên gương mặt của hắn hiện vẻ khó chịu.
- Còn thương binh ?
- Thương binh khoảng ba ngàn, nhưng sợ rằng … phải giải ngũ thôi. – Trương Liêu tiếp lời.
- Ài… chiến tranh …! Thế hai chú đã cho người mang thi thể đồng đội chúng ta về chưa?!
Trương Liêu cùng Cao Thuận nhìn nhau, không rõ vì sao tướng quân lại nói lời này. Vẻ mặt cả hai đều mờ mịt không hiểu. Cao Tuấn nhướng mày, nói: “ Sao nào? Bộ trước giờ không ai nhặt xác các huynh đệ trở về à ?!”
- Bẩm tướng quân, trước giờ chưa từng có. – Cao Tuấn nói.
- Lẽ nào lại thế! Bọn họ vì chúng ta mà chiến tử, chúng ta phải có nghĩa vụ cho họ mồ yên mả đẹp chứ - Cao Tuấn vỗ bàn, hắn rất tức giận: “ Thế còn tiền an ủi gia đình các tướng sĩ tử trận có không ?”
- Không. Tướng quân quên rồi sao, không chỉ quân ta mà liên quân Quan Đông cũng đâu ai làm như thế đâu.- Trương Liêu nói.
- Trước khác nay khác, tới thời bổn tướng phải đổi hết. Hừ. Hai người lát nữa nhân đêm tối, xuất hai ngàn huynh đệ mang thi thể anh em chết trận trở về. Còn bản tướng đi xin tiền, ta không tin phủ Thừa Tướng giàu nứt đổ vách mà không vét ra được vài chục ngàn lượng bạc sao!
- Tướng quân làm thế … e rằng Thừa Tướng sẽ bất mãn- Trương Liêu khẽ nói.
- Hừm, nếu không được thì phải tìm cách khác vậy. – Cao Tuấn gật gù, bây giờ chưa phải lúc phản Đổng Trác được. Dù sao hắn vẫn còn binh quyền trong tay, mình mà tạo phản chắc chắn chết nhăn răng.
Hai người Trương Cao lĩnh mệnh rời đi, bước ra khỏi cửa phủ, Trương Liêu khẽ nói với Cao Thuận: “ Ngươi có thấy tướng quân thay đổi không?”
- “Ừm!” Cao Thuận gật gù.
- “ Xem ra người đã suy nghĩ lại, trước kia không tốt bây giờ sửa đổi. Đúng là đáng khen.” Trương Liêu tỏ vẻ hâm mộ, sắc mặt sùng bái nhìn lên trời xanh.
- “Đi thôi ông nội, trời tối thui rồi.” – Cao Thuận lạnh lùng nói.
- “ Ầy, ta nói mi là Cao nhạt nhẽo chẳng sai chút nào. Không biết nói đùa vài câu à.” – Trương Liêu trề môi, hai người lên ngựa phóng tới quân doanh.
***
Dưới ánh trăng lờ mờ, bóng người nhấp nhoáng như u linh quỷ dị. Trên bãi chiến trường đầy mùi máu tanh và thi thể này trông cực kỳ khủng bố.
Chỉ thấy hơn ngàn bóng đen đi tới đi lui trên bãi tha ma, cúi người sờ sờ mó mó, rồi đem từng thi thể ném lên xe ngựa.
Phía xa xa, Công Tôn Toản đứng trước doanh trại, nhìn những bóng đen lúc ẩn lúc hiện này. Hắn khẽ hỏi người bên cạnh: “ Mạnh Đức huynh, bọn họ đang làm gì?”
Tào Tháo nhíu mày, một tay vân vê chòm râu ra vẻ cao thâm mặc trắc: “ Ta nghĩ bọn chúng làm bộ như thế để dẫn dụ quân ta xuất binh, nhân đêm tối mà tập kích tiêu diệt quân ta đấy mà. Tốt nhất nên án binh bất động, chờ đợi thời cơ.”
Công Tôn Toản thấy lời này rất có lý bèn ra lệnh cho toàn quân án binh bất động.
Đám người Cao Thuận, Trương Liêu bận rộn tới nửa đêm mới xong, kéo quân về lại Hổ Lao quan. Hai người bọn họ không biết hành vi của mình làm cho liên minh Quan Đông mất ngủ cả đêm.
***
Lại nói tới Cao Tuấn sau khi nói chuyện với hai người Trương, Cao xong liền đi tới phủ Thừa Tướng tìm Trác béo đòi tiền. Nhưng khổ nỗi lúc này trời đã tối thui, Trác lão đại đang ôm ấp đề huề, cái quần xì vừa tụt xuống thì có binh sĩ hô to: “Bẩm thừa tướng, có Lữ Bố tướng quân cầu kiến.”
Trác lão đại lầm bầm hai tiếng, nhưng không để cho con cưng chờ lâu liền vội vàng khoác áo đi ra khỏi phòng. Thấy Lữ Bố có vẻ mặt nghiêm túc, còn tưởng liên quân Quan Đông đánh vào thành rồi chứ.
- Có chuyện gì vậy Phụng Tiên?
Cao Tuấn ôm quyền nói: “ Bẩm thừa tướng, hôm nay quân ta chinh chiến chết trận khá nhiều tướng sĩ. Nay ta tới xin ít tiền để trợ cấp cho người nhà bọn họ.”
- Hả! – Trác lão đại nhướng mày: “ Chỉ chút xíu chuyện cỏn con thế mà cũng tới tìm lão phu. Không biết lão phu sắp lên giường ngủ sao. Đi đi, tới ngân khố mà lấy.”
Thấy Trác béo hào phóng như vậy tức thì Cao Tuấn không dám ở lâu, vội vã cáo từ. Khi ra khỏi phủ, vẻ mặt hắn cười hề hề như vớ được vàng. Chạy tới ngân khố đánh thức tên quan viên canh giữ, Cao Tuấn chỉ nói vài câu xong bảo hắn đưa ra năm vạn lượng bạc, giao một nửa cho binh sĩ đưa tới quân doanh còn một nửa bỏ vào túi riêng.
Khi trở về nhà cũng gần nửa đêm, thấy nô tỳ Tiểu Yến ngủ gà ngủ gật ngoài sảnh chờ mình về, hắn cảm động lắm. Bèn lay nhẹ nàng một cái, khẽ nói: “ Nè, đi vào ngủ đi. Khuya rồi.”
Tiểu Yến bừng tỉnh, thấy người lay lay mình là tướng quân thì vui vẻ, nói: “ Tướng quân, người về rồi.”
- Ừm, nàng vào ngủ đi, khuya rồi.
Cao Tuấn gật gù, nhưng ánh mặt tặc của hắn cứ nhìn chằm chằm Tiểu Yến, ý đồ bất chính rõ rành rành. Tiểu Yến khẽ cúi mặt, nhỏ giọng nói:
- Tướng quân …. Người mau mau đi tắm, nô tỳ chuẩn bị sẵn đồ ngủ cho ngài rồi.
- Chà chà, Tiểu Yến thật ra ngoan … Mau mau giúp bổn tướng đi tắm nào.
Cao Tuấn cười ha hả, không chờ cô nàng đồng ý liên ôm lấy mỹ nhân chạy thẳng vào phòng, chẳng biết đi tắm hay làm cái gì nữa. Các bạn đọc suy nghĩ trong sáng đừng đen tối như tớ là được.




), vd: để cho Viên Thiệu giết Tào Tháo, Lữ Bố kết giao với Tôn Kiên, Chu Du, chỉ làm cha nuôi chứ không làm con nuôi nửa (chơi chết 2 lão Đinh Nguyên với Đổng mập, nhận Lữ Mông làm con nuôi), ép Lưu Bị lộ ra bộ mặt giả nhân giả nghĩa, thu phục Thường Sơn Triệu Tử Long, Điển Vi, Quách Gia, Giả Hủ, thay đổi cuộc đời tài nữ Thái Văn Cơ,...
Lấy Ngọc Tỷ chơi cho vui mà .... còn thằng Kiên kệ nó, lo gì 