- 20/4/08
- 692
- 163
- Banned
- #2,941
Có đôi lúc, tôi nhìn đời thật đẹp. Những gam màu trắng trắng và đen đen. Bước đi tiếp giữa mùa yêu dầy nắng... Bổng giật mình, quay lại thấy cô đơn.. Tôi cố viết vài dòng nhật kí ... Những câu chữ biến thành hình hoạt động.... Rồi lật lại từng dòng trang giấy úa... Bổng thấy rõ cuộc đời là khổ đau...
Cố suy nghĩ khi mùa thu đi qua... Đông lại đến, xuân lại hoa đua sắc... Rồi hè đến những hoa phượng đỏ rực... Tuổi học trò còn nhớ đá gà không .... Ôi tuổi thơ qua rồi không lưu lại.. Dẫu dấu chân lúc tan học đi về...
Tôi lại thấy mình già thêm nhiều tuổi... Không còn nhỏ để nô đùa và (vô) tư lự ... Nhìn chiếc bóng trải dài bao kỉ niệm.. Ngẫm lại đời cay đắng nhiều hơn vui... Không thể biết ta khóc nhiêu nước mắt... Tính lại bằng có lẽ cả đại dương....
Tiếng chuông chùa làm lòng ta sao động... Từng câu kinh chỉ dẫn lối làm người... Phật còn đó ngồi trên tòa sen trắng... Nở nụ cười bát ái với thế gian... Có đôi lúc ta trách đời, trách phật... Nhưng hỡi ôi kiếp vô minh đọa đầy.... Chân lí đó vĩnh cữu không thể mất... Luật nhân quả quyền năng khắp thế gian....
Tôi là kẻ đa tình và khốn khổ... Đi qua đường "tình yêu" thật bơ vơ... Ở trong chốn tay ôm ôm vai ấp... Bổng thấy mình như một kẻ quạnh hiu... Kẽ lãng tử nào cần chốn nương tựa... Cứ đi đi, sẽ tìm được người thương... Ta tìm hoài trong muôn vàn cô gái... Nhưng có lẽ ông trời đang trêu chọc... Lại một mình đi giữa chợ tình thôi
Cố suy nghĩ khi mùa thu đi qua... Đông lại đến, xuân lại hoa đua sắc... Rồi hè đến những hoa phượng đỏ rực... Tuổi học trò còn nhớ đá gà không .... Ôi tuổi thơ qua rồi không lưu lại.. Dẫu dấu chân lúc tan học đi về...
Tôi lại thấy mình già thêm nhiều tuổi... Không còn nhỏ để nô đùa và (vô) tư lự ... Nhìn chiếc bóng trải dài bao kỉ niệm.. Ngẫm lại đời cay đắng nhiều hơn vui... Không thể biết ta khóc nhiêu nước mắt... Tính lại bằng có lẽ cả đại dương....
Tiếng chuông chùa làm lòng ta sao động... Từng câu kinh chỉ dẫn lối làm người... Phật còn đó ngồi trên tòa sen trắng... Nở nụ cười bát ái với thế gian... Có đôi lúc ta trách đời, trách phật... Nhưng hỡi ôi kiếp vô minh đọa đầy.... Chân lí đó vĩnh cữu không thể mất... Luật nhân quả quyền năng khắp thế gian....
Tôi là kẻ đa tình và khốn khổ... Đi qua đường "tình yêu" thật bơ vơ... Ở trong chốn tay ôm ôm vai ấp... Bổng thấy mình như một kẻ quạnh hiu... Kẽ lãng tử nào cần chốn nương tựa... Cứ đi đi, sẽ tìm được người thương... Ta tìm hoài trong muôn vàn cô gái... Nhưng có lẽ ông trời đang trêu chọc... Lại một mình đi giữa chợ tình thôi
Chỉnh sửa cuối:


ta trọc mi lúc nào, đã trọc được tí éo nào đâu , thực ra thì với ta múp với gầy cũng có quan trọng gì đâu, chỉ là hình thức thôi mà, qua 30 thì con nào chả giống con nào, quan trọng là tính cách thôi 
.

