Chương 27: Anh hùng.
" Bánh bích quy?" Gia Cát Lượng cầm lên một cái bánh nhìn kỹ, không khỏi gật đầu liên tục: "Nhìn khá giống bánh, nhưng ăn lên có chút cứng, dùng hai chữ bích quy rất đúng. Không tệ, không tệ, đúng rồi bánh bích quy ngươi làm sao làm ra được vậy?"
Phương Thiệu nói thật: "Kỳ thực rất đơn giản, trước tiên nhồi bột với nước cùng với trứng gà, dầu mỡ cùng với ít đường, muối, hành xắt nhỏ ra. Sau đó bỏ vào khuôn, dùng lò nướng nướng nướng hai lần cho khô, khi chín là thành bánh bích quy này." ( DG: Ta dịch thoáng chút chứ thằng tác giả nó viết khó hiểu vồn )
Gia Cát Lượng vừa nhai vừa nói: "Bánh bích quy ăn thì ngon nhưng lại mau khát nước. Chỉ ăn vài miếng đã muốn uống nước rồi. Vì sao phải nướng hai lần vậy, nhiều hơn một lần nha."
Phương Thiệu liền giải thích cho hắn: "Tiên sinh ngươi cũng đừng coi nhẹ chuyện này. Xưa nay chúng ta làm bánh từ gạo và bột mì, ở bên trong còn có một phần lượng nước nhỏ. Ví dụ thế này, nếu như bình thường một bữa ăn ngươi chỉ cần ăn mười cái bánh cộng thêm bình nước là no rồi thì ngươi phải ăn tới ba chén lớn cơm tẻ mới có thể no. Vì vậy bên trong bánh bích quy không có nước, rất chắc."
Đầu tiên Gia Cát Lượng nghe nói có chút hồ đồ rồi, sau đó cân nhắc lại một phen cũng hiểu ra, nói: " Nấu ăn cũng có học vấn cao siêu thế à, thật có ý nghĩa, đúng rồi, hôm nay sao ngươi nghĩ ra món bánh này thế hả?"
Phương Thiệu cười nói: " Còn không phải chuẩn bị xuôi nam rút luôi sao. Đến lúc đó cả nhà chúng ta xuôi nam, trên người làm sao mang theo nhiều gạo như vậy đươc, nên thuận tiện ta làm bánh bích quy này, có thể để mười ngày nửa tháng không bị hư mốc gì. Một bao nhỏ có thể ăn được mười tám, mười chín ngày rồi, rất là thuận tiện."
Gia Cát Lượng chợt hiểu ra: "Tiểu tử ngươi hóa ra vì chuyện này à nha, Tốt, vẫn coi như có tính tỉ mỉ, có thể nghĩ ra món ăn như thế."
Phương Thiệu nói:: " Cái này cũng là phòng ngừa chu đáo cả thôi, tiên sinh, chúa công cuối cùng tính toán thế nào, hắn không phải thật sự sẽ tử thủ Phàn thành cho cha con Lưu Biểu đi."
Gia Cát Lượng lắc lắc cái quạt nói: "Lưu Cảnh Thăng còn sống một ngày thì Phàn thành này dù muốn hay không cũng phải phòng thủ. Mặc dù chúa công trọng tình nghĩa nhưng cũng không phải là hạng người liều lĩnh, ta e rằng sớm muộn cũng xuôi nam mà thôi. Ngươi nhanh chóng làm nhiều một chút bánh bích quy này, tới khi đó có thể hữu dụng hơn."
Gia Cát Lượng vừa nói vừa nhai, thì nghe thấy bên ngoài có binh sĩ ở phủ Tả tướng quân cầu kiến. Gia Cát Lượng gọi vào, tên kia mang tới một tin làm cho Gia Cát Lượng khiếp sợ.
Hai giờ trước, Kinh Châu mục Lưu Biểu bệnh nặng qua đời.
Vào thời khắc ấy Phương Thiệu cũng không bình tĩnh được nữa rồi. Mặc dù Lưu Biểu ở trong mắt hắn có thể hình dung là xấu xí, như không biết tiến thủ, chỉ biết bo bo giữ mình, ánh mắt thiện cẩn, dạy con không đúng..v..v nhưng một bát tuấn thời Hán, một người một ngựa đi tới Kinh Châu, diệt trừ đạo tặc thống nhất toàn bộ Kinh Châu, tiếp nhận lưu dân chạy nạn, lao dịch thuế má nhẹ nhàng, khởi công xây dựng thủy lợi, tăng cao nông nghiệp thương nghiệp để cho dân chúng an hưởng mười tám năm quốc thái dân an, thái bính thịnh thế thì thật là đáng tiếc.
Thành tựu như thế phóng mắt mấy ngàn năm có thể làm được như vậy đếm trên đầu ngón tay mà thôi.
Có lúc không phải tung hoành thiên hạ, xưng vương xưng bá mới là anh hùng. Ở Phương Thiệu xem ra Lưu Biểu cũng đáng được gọi là anh hùng. Chỉ có điều là một anh hùng cùng đường mạt lộ mà thôi.
Gia Cát Lượng nghe được tin tức này lập tức run động, đuổi tên lính đi ra, hứng phấn đi qua đi lại nói: "Lưu Cảnh Thăng vừa chết thì chúa công không còn lo lắng gì nữa rồi. Phương Thiệu a, xem ra bánh bính quy của ngươi không cần dùng nữa rồi."
Phương Thiệu khẽ nhếch khóe miệng, nói: " Cũng không hẳn đâu."
Bình minh sáng hôm sau, tin tức Lưu Biểu qua đời đã lan truyền khắp Kinh Châu rồi. Lúc đó còn truyền theo di chúc của Lưu Biểu để Lưu Tông kế nhiệm chức Kinh Châu mục, Trấn Nam tướng quân.
Khi còn sống Lưu Biểu làm Kinh châu mục, Trấn Nam tướng quân hiệu là Thành Võ hầu. Trong này danh hiệu có trọng lượng nhất chính là Kinh Châu mục rồi. Nay Lưu Tông tiếp nhận có ý nghĩa tiếp quản toàn bộ Kinh Châu.
Đồng thời trong di chúc của Lưu Biểu cũng phong Lưu Kỳ tước vị Thành Võ hầu, nghe thì rất là uy phong nhưng chỉ là một cái hữu danh vô thực mà thôi.
Ngày thứ ba kể từ khi Lưu Biểu qua đời, Lưu Bị quyết định đi tới Tương Dương chịu tang, mà văn võ quan lại ở Phàn thành đều phản đối hắn.
Gia Cát Lượng khuyên nhủ: "Chúa công, trước mắt Lưu Cảnh Thăng đã qua đời nhưng trong thành Tương Dương vẫn còn đám người Lưu Tông, bây giờ bọn chúng đã đủ một tay che trời rồi. Lần nay ngươi đi e rằng lành ít dữ nhiều."
Vẻ mặt Lưu Bị bi thương xen lẫn ngượng ngùng: "Lưu Cảnh Thăng không tệ với ta bây giờ hắn mất, nếu ta không tới chịu tang thì sĩ dân Kinh Châu sẽ nhìn ta thế nào đây!"
Gia Cát Lượng thấy khuyên không được, lấy lui làm tiến: "Nếu chúa công cố ý muốn đi Tương Dương chịu tang thì vì lý do an toàn, xin người mang theo Tử Long cùng một ngàn binh mã vào thành, lại thêm Dực Đức suất binh mã ở Phàn thành canh chừng bên ngoài chờ lệnh. Đồng thời lệnh Vân Trường suất thuỷ quân tới bờ phía nam, bất cứ lúc nào có thể tiếp viện.
Lưu Bị suy đi nghĩ lại cảm thấy không thích hợp, nói: " Ta đây là đi chịu tang, mang theo nhiều lính như vậy làm gì à. Người khác còn tưởng ta lợi dụng người ta gặp khó mà có ý đồ bất chính thì sao."
Lúc này Từ Thứ cũng nêu ý kiến: "Chúa công, đã đến bây giờ thì ngươi không cần quá mức câu nệ làm gì. Cứ như quân sư nói, chỉ sợ lần này ngươi đi e rằng khó về à."
Gia Cát Lượng quay đầu lại nháy mắt với Quan Vũ, Trương Phi một cái tức thì mấy người liền dồn dập phụ họa. Lưu Bị trầm ngâm một lát đành phải đồng ý.
Liền theo kế hoạch của Gia Cát Lượng, Lưu Bị phân chia binh mã phân công xong xuôi, mình thì cùng Gia Cát Lượng dưới sự hộ tống của một ngàn tinh binh do Triệu Vân thống lĩnh vượt sông Hán thủy tới thành Tương Dương.
Lúc này ở cửa nam Tương Dương có một vị thiếu niên trẻ tuôi đang hô mưa gọi gió, à không .. đang hô lên thê thảm, đây chính là đại công tử Lưu Kỳ nha.
" Ta là đại công tử Lưu Kỳ, ta tới chịu tang cha, mau mau mở cửa thành để ta vào." Thanh âm của Lưu Kỳ có chút khàn khàn rồi, đây là lần thứ 100 hắn gọi lên nhưng cửa thành đóng chặt, binh lính ở trên thờ ơ không động lòng.
Lưu Kỳ ngày càng bi phẫn ngửa mặt quát: "Lưu Tông! Để ta đi vào, cái gì ngươi cũng chiếm được rồi, ta chỉ cầu gặp mặt cha lần cuối! Cho ta đi vào!"
Trong lòng bi phẫn Lưu Kỳ không khỏi lớn tiếng khóc, vào lúc này các tướng sĩ thủ thành cũng động lòng trắc ẩn, hai mặt nhìn nhau có chút khó xử. Nhưng không được lệnh của Tân Châu mục bọn hắn không dám tự ý mở cửa thành nha.
Lưu Kỳ thấy các tướng sĩ như thế liền khóc lớn hơn: "Chư vị tướng sĩ, khi phụ thân ta còn sống đối đãi các ngươi không tệ. Khi Lưu Kỳ còn ở Tương Dương cũng chưa từng bạc đãi các ngươi. Hiện giờ cha ta đã đi về cõi tiên, ta làm nhi tử muốn dập đầu ba cái tiễn người lão nhân ta cho trọn hiếu đạo. Các ngươi cũng có gia đình có vợ có con trong nhà. Xin vì Lưu Kỳ ta đáng thương mà mửa cửa cho ta đi vào đi."
Lúc này trên đầu tường xuất hiện hai bóng người, một người chính là Lưu Tông còn tên kia là Khoái Việt rồi.
Lưu Tông nhìn Lưu Kỳ thê lương than khóc ở ngoài thành, cuối cùng cũng động tình cốt nhục, than thở: "Ai, huynh trưởng cũng có lòng hiếu thảo, bằng không cho hắn đi vào đi."
Khoái Việt quả quyết lắc đầu: "Lưu Kỳ làm đại công tử nhiều năm như vậy ở trong trong thành Tương Dương vẫn còn có chút thế lực. Nếu như hắn vào thành rồi tụ tập đám người đó, ngang nhiên trách cứ ngươi giả mạo di chục thì dù ngươi có thừa nhận hay không cũng khó mà yên lòng mọi người được. Huống hồ Lưu Kỳ còn có Lưu Bị ở Phàn thành kia làm cây đại thụ chống lưng cho hắn. Lỡ bọn họ nội ứng ngoại hợp công phá Tương Dương, lúc đó chúng ta trở tay không kịp!"
Đọc ghét thằng Khoái Việt vãi
