Nếu đọc Tây Du Ký ngược lại có lẽ còn hay hơn.
Như Lai cử 4 thày trò mang tám bộ thiên thư cùng Tiểu Bạch Long đến Đông Thổ Đại Đường truyền giáo. Trên đường gặp đủ các loại yêu quái, đánh qua đánh lại phát hiện bọn chúng đều có ô dù, có làm ác thế nào cũng chẳng bị trừng phạt, Bát Giới và Sa Tăng thấy quá khốn nạn. Chán đời, một gã ẩn vào Cao Lão Trang, một gã lặn vào Lưu Sa Hà. Chỉ còn Tôn Ngộ Không kiên trì chính nghĩa trảm yêu trừ ma hộ tống sư phụ đến Đông Thổ truyền giáo. Kết quả Thiên Đình không thể nhịn nổi Ngộ Không, cùng Như Lai đạt thành hiệp nghị “Chúng tôi đảm bảo Đường Tam Tàng bình an đến Trường An, nhưng ngài phải xử gã khùng Tôn Ngộ Không", Như Lai đồng ý. Sau một phen âm mưu, Bạch Long trọng thương rơi xuống khe núi, Ngộ Không bại, bị áp dưới Ngũ Chỉ Sơn, còn Đường Tam Tàng bỏ mặc Ngộ Không, một mình đến Trường An. Truyền giáo ở Trường An xong, được phong làm Ngự Đệ, hưởng thụ vinh hoa phú quý, thọ chung chính tẩm. Năm trăm năm sau, Ngộ Không thoát khỏi Ngũ Chỉ Sơn, báo phục đánh lên thiên đình, thiện đình bí thế đành cho Trư Bát Giới hoá lại thành người, phong làm Thiên Bồng Nguyên Soái, Sa Hoà thượng phong làm Quyển Liêm Đại Tướng, chỉ cần diệt được Tôn Ngộ Không.
Sau chót, Tôn Ngộ Không vì huynh đệ tương tần mà chán nản, tìm đến Bồ Đề Tổ Sư giải hoặc, sau đó y phong ấn tu vi, vứt Như Ý Kim Cô Bổng vào Đông Hải biến thành Định Hải Thần Châm, quay về Hoa quả Sơn, cùng đám khỉ cháu chắt qua hết đời phàm, cuối đời hoá thành một tảng đá trên đỉnh Hoa Quả Sơn.
--- Đây mới là xã hội.