blind2
C O N T R A
- 7/10/07
- 1,776
- 50
Đánh màn 251 chơi Tào Tháo. Thu phục lên mé tây Tư Mã Ý Mã Đằng rồi. Thế là bị cả Tôn Sách, Lưu Bị, Lữ Bố, Giặc khăn vàng, Viên Thiệu, Mạnh Hoạch úp sọt. Oánh nhau hơn 2 năm trời, cạn cả lương cả tiền. Mất 4 cái thành cho bọn nó. Trò này có cái kiểu liên quân đánh bựa thật.
bựa nhất là nó toàn canh mình đang chinh chiến, mà phát động liên quân chọt mình. quân lực chưa kịp hồi phục. hoặc là dủng tướng đang chinh chiến xa nhà. rất thốn. khi mình yếu thì cái trò liên quân chư hầu này, đúng là cơ hội ngàn vàng để mình bành trướng, còn khi mậnh rồi thì cái vụ này đúng là phiền. dao hai lưỡi :v


Thành Bình Nguyên chứ thành nào.
)
Chơi Lưu Bị từ 184 cũng vui, tới năm 207 mà còn sống sót lúc đó có nguyên đám huynh đệ vào nam ra bắc đấy chứ






Cho phép mình phải nói 1 câu người tạo ra trò RTK 13 hạ thấp vai trò của Cung binh trong đánh trận, thì xứng đáng là 1 điều SỈ NHỤC của 1 game đánh trận chiến thuật! Mình khinh! Tệ đến mức mình cầm 1 đạo quân bao gồm 10 đội toàn là Kỵ Mã, tổng số 80000 quân, mà đi quẩy sạch cả bản đồ (ko cần tiếp tế quân) (đây ko phải là khoe, mà mình chỉ đang muốn nhấn mạnh sự ngu xuẩn của gameplay trò này thôi). Hơi tiếc cho RTK 13 vì rõ ràng game này làm rất đẹp và chi tiết. À, lại còn 1 yếu tố ngu xuẩn nữa là miễn có quan văn chỉ số cao (chẳng hạn Zhuge Liang) thì muốn đình chiến hoặc thiết lập liên minh lúc quái nào cũng dễ, kể cả khi chỉ còn lại tổng cộng 2 nước trên bản đồ (bao gồm phe mình), kể cả khi nước mình đang bị ép gần chết, và kể cả là cực kỳ thù hằn nhau thì vẫn đình chiến, liên minh với bên kia được tuốt! Bố khỉ trò chơi!