Vài cảm nghĩ:
-Story:
Trước game DQ11 thì mình có chơi DQ5, nên ấn tượng có vẻ hơi bias tý nhưng mà nếu so sánh story của DQ5 với DQ11 thì quả thật DQ11 story quá yếu so với DQ5. Điểm lại một chút:
Hero DQ5:
- Kết bạn đạp đổ lâu đài ma.
- Cứu thế giới của tiên với pet.
- Bố bị giết trước mặt, bị bắt đi làm nô lệ 10 năm.
- Trốn thoát, giúp bạn tù (hoàng tử) xiên mẹ kế để lên ngôi vua.
- Vượt qua thử thách để cưới vợ đẹp nhất thế giới + ông bố vợ cũng giàu nhất thế giới luôn
- Cùng vợ vượt qua dãy núi hiểm trở để về quê cũ, tiện thể cũng làm vợ mang thai luôn

- Bị đóng đá, hóa ra con của mình là Legendary Hero vì vợ là thiên thần

, được con cứu lên đường đi tìm vợ.
- Tìm về quê mẹ, hóa ra mẹ của hero là Oracle bị ông bố bắt cóc

- Báo thù bố, đồng thời sửa chữa tòa thành bay.
- Đạp nát tổng hội của quỷ để cứu vợ.
- Truy sát chúa quỷ ở địa ngục. Vì thất bại trong việc cứu mẹ, nên chặt đầu chúa quỷ luôn.
Tổng kết lại, hero của DQ5 thậm chí không phải là NVC được định mệnh chọn, nhưng mà với cố gắng và nghị lực không ngừng nghỉ mà tạo ra những chiến công vĩ đại. Thậm chí, việc đập chết chúa quỷ cũng không phải mục đích chính của hero DQ5, mục đích của hero DQ5, theo mình thấy, chỉ đơn giản là tìm hạnh phúc gia đình do tuổi thơ thiếu mẹ. Lúc đoạn credit của DQ5 chạy, mình thậm chí đã khóc vì cuối cùng hero cũng tìm được hành phúc của mình

Còn hero DQ11:
- Sinh ra, diệt quốc, bố mẹ hi sinh cứu.
- Được nhận nuôi, ông và mẹ nuôi đối xử như cháu, con ruột, tuổi thơ hạnh phúc bên bạn bè.
- Trưởng thành, rời quê hương để làm điều "định mệnh" sắp đặt, vì mình là "ánh sáng" mà.
- Đến thành phố bị nhốt vào ngục, được thằng bạn cạnh phòng tù cứu vì "định mệnh" bảo thằng kia phải cứu "ánh sáng".
- Về quê thì thấy nát cmnr, bạn gái dự phòng cũng mất, nhưng mà anh đéo quan tâm, đéo thèm báo thù hay tìm kiếm tin tức vì "định mệnh" đéo bảo anh làm như vậy, "định mệnh" muốn anh đào di vật của ông nuôi rồi chuồn vì anh là "ánh sáng" mà.
- Đến vùng đất mới thì có ngay 2 chị em quỳ xuống xin bú cu cho anh vì anh là "ánh sáng" mà "định mệnh" bảo, anh cũng nhận mà đéo thèm suy nghĩ gì.
- Đến sa mạc, thanh niên gay cũng lập tức quỳ xuống xin bú cu cho anh trong quá trình anh đi tìm nhánh cây, đéo vì lý do gì cả, chắc là vì cu của anh phát sáng.
- Về quê thì gặp lại ông ngoại và chị kết nghĩa, nhưng hóa ra cái thằng "partner" mà anh thi đấu cùng lại là chủ mưu giết người hàng loạt. Ok, đập chết con nhện, NHƯNG MÀ THẰNG "PARTNER" CỦA ANH THÌ VẪN NHỞN NHƠ, vậy những thằng đấu sĩ bị con nhện hút khô trước đó thì sao? Fuck 'em, rite?
- Tiếp theo là quá trình đi tìm ngọc của "ánh sáng", story duy nhất mình cảm thấy hợp lý trong quá trình này là chuyện của tiên cá, còn câu chuyện của phù thủy tuyết thì bó tay cmnr, nữ hoàng lìn gì, mà để bị đoạt xá 2 lần, vẫn "tin tưởng" vào mụ phù thủy cho làm cố vấn bên cạnh

Mình khẳng cmn định là 2 con này chơi les.
- Đoạn thám hiểm Cam của cả đoàn thì chỉ bình thường thôi, cái bức tranh nó mới chỉ ảnh hưởng bé tẹo đã bị phá cmnr

- Sau cái plot twist ở cây thế giới, anh được nữ hoàng tiên cá cứu, thậm chí, hi cmn sinh cả vương quốc của mình + bản thân để anh có thể trốn thoát, tất cả là bởi vì anh là "ánh sáng" dù lúc đấy anh mất cmn sức mạnh rồi

- Lúc anh về quê cũ thì cả cmn cái pháo đài quỳ xuống xin được bú cu, nhất là chú kỵ sĩ mới phát hiện giới tính thật của mình thì càng quá đáng, vứt mẹ thằng vua đấy mà thề bú cu đến cuối đời cho "ánh sáng" luôn

- Trong quá trình tìm lại đồng đội thì câu truyện của thanh niên gay với thằng ăn trộm khá tốt.
- Về phần Veronica, thật sự mà nói thì Veronica nhân vật duy nhất có cá tính thoại riêng, các nhân vật khác trong party gần như tất cả các lời thoại chỉ mang tính chất "con vẹt" để kể chuyện và miêu tả tình hình là chính. Việc giết Veronica thì cũng OK thôi, tăng nghiêm túc cho truyện, dù mình thật sự muốn drop game ngay sau khi biết Veronica chết. Cái làm mình khó chịu nhất là cái power up của Serena là kế thừa luôn sức mạnh của Veronica, đm, thay vì phát triển nhân vật, thì tác giả lại biên Serena thành một Mary Sue chính hiệu

.
- Câu chuyện về mẹ con rồng trong quá trình rèn kiếm khá cảm động.
- Cuối cùng, khi credit hiện lên mình chỉ ấn tượng đoạn con cháu mất dạy, bỏ ông ngoại lại bên bia mộ

Tổng kết, lý do duy nhất mà hero là hero DQ11 chỉ là vì anh có cái dấu ấn ngu xuẩn ở tay và "định mệnh" bảo anh làm vậy, đi đến đâu cũng chỉ cần trưng cái mác "ánh sáng" ra là có vô tận giúp đỡ

. Chơi game mà cảm giác, cái cây thực ra cũng đéo tốt đẹp gì, bản chất cũng nô dịch thế giới y thằng chúa quỷ, sắp xếp hết tất cả "định mệnh" chỉ để cho "ánh sáng" chém chết "chúa quỷ". Thậm chí, mình có cảm giác cả cái câu truyện, là do cái cây sắp đặt để nhắc nhở đám dân ngu ở dưới trên đầu chúng nó là ai. Ít nhất, câu truyện như vậy còn có chiều sâu và hấp dẫn
Về gameplay thì mình không nhận xét nhiều, DQ11 đổi từ combat mà phải xếp hành động party từ đầu turn sang: đến turn của nv nào thì hành động làm cho combat khá dễ, không thể hiện được hết lợi thế của magic trong game. Hệ thông stat của game cũng cần phải thiết kế lại nếu combat kiểu này, nhưng mà cái này chắc thành đặc trưng của DQ rồi nên kệ cũng được. Thêm việc có thể lựa chọn khi nào combat làm Happy Hat quá OP.
Về music, những bản remix lại dĩ nhiên là hay hơn những bản MIDI ngày xưa, nhưng mà chỉ hay hơn khi nghe một lần thôi. Với game dạng DQ, nhạc mà có đủ âm trường nghe sau một thời gian dài sẽ rất mệt và khó chịu, sau khi chơi được 40h thì mình tắt mẹ âm nhạc đi cho đỡ mệt. Cái này là điểm trừ vì bản thân nsx game nếu thực sự quan tâm đến trải nghiệm người chơi thì phải chú ý đến cái này mới phải. Vụ nhạc game chuyển sang giao hưởng gây khó chịu có từ DQ hero rồi nhưng mà đến giờ vẫn chưa thèm sửa luôn
