PHẦN II: NGƯỜI THÁI THỰC SỰ NGHĨ GÌ VỀ CHÚNG TA.
Đính chính lại chút vì tiêu đề có thể gây hiểu nhầm. Tất nhiên tác giả bài viết này cũng như những ý kiến cá nhân được phỏng vấn trong bài không thể nào đại diện cho viewpoint của toàn bộ người Thái về VN, nhưng mình nghĩ (sau khi đọc và xem tương đối) thì nó là suy nghĩ tương đối tiêu biểu của những người khá am hiểu về chúng ta, thậm chí là thuộc dạng am hiểu chúng ta nhất rồi. Ông Traisit (đại diện của Zico Thái trc đây) được nhắc tới nhiều lần trong bài thậm chí còn có buổi livestream trên FB cá nhân nói về BĐVN.
Phần mở ngoặc trong bài là mình ghi chú hoặc cho thêm vào để câu có nó nuột hơn theo cách đọc của người Việt. Anh em đọc dần, mình sẽ cố gắng kiếm thêm những bài chất như thế này để dịch cho anh em giải trí.
3. Mở lòng và học hỏi
Ở thời điểm này, có thể (bóng đá) Việt Nam đã tính đến những bước phát triển tiếp theo, mà ở đó họ sẽ vượt qua người Thái và trở thành đội bóng thuộc top đầu châu lục. Tuy nhiên, nếu (trong quá khứ) họ không đặt Thái Lan như một mục tiêu trên lộ trình đi lên thì rất có thể bóng đá Việt Nam đã không phát triển với tốc độ nhanh chóng như vậy.
Ở chiều ngược lại, người Thái cũng nên nhìn sang Việt Nam để có thể học hỏi những điểm mạnh từ “Những ngôi sao vàng”, đem chúng vào áp dụng để phát triển cầu thủ Thái nói riêng và nền bóng đá Thái nói chung.
““Fit” là điều quan trọng nhất mà Thái Lan nên học hỏi từ Việt Nam và áp dụng cho các cầu thủ của mình. Các cầu thủ Thái có khả năng chơi bóng tốt hơn cầu thủ Việt Nam nhưng nếu gặp nhau ở thời điểm này thì các cầu thủ Thái sẽ rất khó khăn để “chiến” lại Việt Nam vì cầu thủ của họ “fit” hơn chúng ta rất nhiều”.
(Từ “fit” mình đã nói từ phần 1, ngưới Thái dùng từ mượn tiếng Anh này để nói về thể lực, phong độ nói chung của cầu thủ).
““Fit” chính là vẫn đề của người Thái và có thể nó cũng phản ánh phần nào thái độ và quan điểm chơi bóng của cầu thủ Thái. Các cầu thủ Việt Nam chưa bao giờ phàn nàn về việc tập nặng, (dù là) tập tất cả các ngày (trong tuần) hay tập cả sáng lẫn chiều”.
“Còn cầu thủ Thái thời nay không thể nào tập nặng theo “kiểu” Việt Nam được. Tuy nhiên (dù không muốn) thì đây việc mấu chốt cần phải làm nếu như chúng ta thực sự muốn “fit” như các cầu thủ Việt Nam, để có thể đeo bám đối phương trong suốt cả trận đấu như cách họ đã làm”.
Bên cạnh việc tập trung xây dựng “fitness” cho đội 1, Traisit cũng bày tỏ thêm rằng ĐTQG Thái nên quan sát cả quá trình phát triển cầu thủ trẻ của bóng đá Việt Nam. Vì Việt Nam phát triển bóng đá trẻ 1 cách có hệ thống hơn Thái, việc đưa các cầu thủ trẻ Thái lên ĐTQG chưa thành xu hướng rõ ràng như ở Việt Nam.
“Điểm mạnh của Việt Nam hiện nay đó là họ đã tìm ra được cách tiếp cận, đường đi cho nền bóng đá nước nhà. Đó là chơi bóng theo “team work” kết hợp với việc chú trọng vào “fit” và sức mạnh (của cầu thủ). Khi đã nhìn ra được hướng đi & cách tiếp cận rõ ràng thì Việt Nam hoàn toàn có thể phát triển ĐTQG một cách có hệ thống”.
“Việt Nam hiểu rằng (họ) cần phải sử dụng các HLV Nhật Bản hoặc Hàn Quốc để nâng cao “fit” cũng như kỉ luật chơi bóng cho các cầu thủ. Quá trình tu luyện này đồng thời được áp dụng cho cả các cầu thủ trẻ để khi lên đội 1 có thể thay thế đàn anh ngay lập tức”.
“Nhìn lại đội tuyển Thái, chúng ta vẫn chưa biết được rằng chúng ta nên chơi theo kiểu nào, đội trẻ và đội một không hề chơi theo một hệ thống đồng nhất. Khi mà cách tiếp cận chưa rõ ràng thì chúng ta cũng không thể biết được: vậy tóm lại, nên dùng HLV có “style” như thế nào. Việc huấn luyện và phát triển các cầu thủ trẻ của chúng ta cũng không có tính tiếp nối, kế thừa, chúng ta liên tục thay đổi khi kết quả không tốt. Cách tiếp cận của Việt Nam là rõ ràng và ổn định hơn”.
“Một khía cạnh nữa đó là Thái Lan vẫn chú trọng vào cá nhân cầu thủ hơn là hệ thống (chơi bóng). Giả sử ĐTQG Thái mà thiếu vắng Chanathip, Teerasil (Dangda) hay Theerathon (Bunmathan) thì kết quả thậm chí còn tệ hơn nữa nhưng Việt Nam dù thiếu vắng ai cũng không quan trọng vì tất cả các cầu thủ dự bị đều có thể thay thế vì (như đã nói) họ huấn luyện cho tất cả các cầu thủ chơi theo 1 hệ thống duy nhất”.
Chia sẻ quan điểm này, anh Viroon Vichianwattanachai, fan hâm mộ bóng đá nổi tiếng nhất Thái Lan, mong muốn người hâm mộ Thái hãy đặt Việt Nam ở vị trí là một ĐTQG mà người Thái cần học hỏi và phát huy những thành công của họ, từ đó áp dụng để phát triển nền bòng đá Thái.
“Tôi đã theo dõi lứa cầu thủ này của Việt Nam từ khi còn ở đội U19, họ có sự phát triển rõ rệt. Đặc biệt là các cầu thủ của họ có độ “fit” cũng như thể hình thay đổi, tốt hơn trước rất nhiều. Đồng thơi họ cũng phát triển cả khả năng chơi bóng thành “team”, di chuyển, tìm vị trí cũng như chuyền bóng tới chân (đồng đội) rất tốt”.
“Tôi muốn chúng ta hãy nhìn Việt Nam và học hỏi họ để phát triển vì họ cũng đã là một đội tuyển đẳng cấp châu lục giống chúng ta. (Tuy nhiên) không phải nhìn vào Việt Nam để chì chiết, dằn vặt đội tuyển Thái, làm như vậy sẽ chả được lợi ích gì ngoài việc làm suy giảm động lực thi đấu của các cầu thủ ĐTQG”.
4. Quota cầu thủ khối Asean – Cánh cửa kết nối cầu thủ Việt Nam và Thái Lan.
(Thời điểm bài báo này ra đời thì mới chỉ có Văn Lâm sang Thái, XT chưa sang)
Không chỉ bóng đá cấp đội tuyển được hưởng lợi mà ở cấp độ CLB, cả Thái Lan và Việt Nam đều có thể học hỏi lẫn nhau và cùng nhau phát triển trình độ cầu thủ mỗi quốc gia.
Ông Traisit bình luận với Mainstand rằng ở thời điểm hiện tại, Thai League chính là hình mẫu mà V-League đang hướng tới vì trong quá khứ, V-League có rất nhiều vấn đề. Từ chuyện quản lý thiếu chuyên nghiệp ở cả cấp độ BTC giải lẫn cấp độ CLB đến chuyện các CLB đi xuống về chuyên môn lẫn tài chính vì tiêu pha vung tay quá trán, tất cả đã khiến cho V-League phải quay lại học hỏi Thái League mặc dù trước đây từng là mục tiêu (tới chơi bóng) của không ít cầu thủ Thái.
“Người Việt Nam bắt đầu quay lại hứng thú với Thai League kể từ khi HLV Enrique Calisto (cựu HLV từng cùng ĐTQG Việt Nam giành chức vô địch AFF Suzuki Cup 2008) chuyển tới huấn luyện CLB SCG Muangthong United. Thời điểm đó, người VN đã bắt đầu cảm nhận được rằng Thai League tốt hơn V-League và các CLB Việt Nam phải quay ra học hỏi các CLB Thái”.
(Thực ra ông Calisto sang Thái dù mình có biết nhưng chả bận tâm đếch gì và chả có cảm nhận mẹ gì luôn. Thai League cũng chỉ đc các ae để ý quãng 5 năm gần đây mà chủ yếu về khả năng management với organization là chính chứ về chuyên môn thì đến tận hôm vừa rồi đi xem SCG Muangthong đá mình cũng thấy buồn ngủ, dù là đi cổ vũ Văn Lâm).
“Các CLB Việt Nam bắt đầu sang xem (và học hỏi) các CLB Thái một cách thường xuyên đặc biệt là những đội như Muangthong United hay Buriram United. Thai League trở thành mục tiêu của V-League vì (Việt Nam) muốn phát triển giải một VĐQG có chất lượng như (bóng đá) Thái đang có”.
(Nhân tiện nói tới 2 CLB này, mình xem tin thể thao hàng ngày thì thấy truyền thông trong nước chưa bao giờ đọc đúng tên cả 2 CLB. SCG Muangthong đọc đúng là SCG “MƯƠNG THOONG” chứ không phải “”Mương Thông”. Âm “oong” trong từ “Thoong” đọc giống âm “oong” trong từ “cải xoong”

. Còn Buriram không phải đọc là “Bu Ri Ram” mà đúng phải là “Bu Ri Răm”. Từ United trong tiếng Thái thì đọc hơi buồn cười: “Yu Nay Tệt”

).
Nếu như Thai League là mục tiêu hướng tới của các CLB Việt Nam thì đối với các cầu thủ Việt Nam, K-League và J-League lại là ước mơ lớn hơn (so với việc chuyển tới thi đấu tại Thái).
Tuy nhiên, ông Traisit thì nhìn nhận, nếu cầu thủ Việt Nam tới chơi ở Thai League theo quota cầu thủ trong khối Asean thì sẽ đem lại những lợi ích cho cả 2 nền bóng đá Thái-Việt.
“Nói một cách công bằng, về trình độ chuyên môn, cá nhân cầu thủ Việt Năm vẫn “ở cửa dưới” so với cầu thủ Thái, nhưng cầu thủ Việt Nam vẫn mong muốn được chơi ở K-League hay J-League và (chỉ cần) được vào đội hình chính (mà thôi). Chưa từng có (cầu thủ VN nào) thi đấu tại các giải khác vì tiềm năng chưa tới mức đó”. (Giả sử giờ QH hay VH mà đá ở châu Âu thì ko biết đại ca này sẽ phát biểu gì luôn).
“Tuy nhiên Thai League có quota Asean, đây sẽ là yếu tố sẽ mang các cầu thủ hàng đầu của Việt Nam tới chơi (ở Thai League). Ví dụ điển hình chính là Đặng Văn Lâm, thủ môn ĐTQG VN đã gia nhập CLB SCG Muangthong United”
“Nếu Văn Lâm chuyển tới chơi ở Thái, gặp (và thi đấu ở) một giải league mạnh hơn Việt Nam rồi sau đó phát triển các kĩ năng của bản thân thì sẽ đem lại lợi ích cho cả 2 phía Việt Nam và Thái Lan. Việt Nam sẽ có thể phát triển được các cầu thủa của mình theo hướng tích cực”.
“Về phần Thái Lan, nếu cầu thủ Việt Nam tới thi đấu và tiến bộ, họ sẽ về nói với các cầu thủ đồng hương tại quê nhà rằng hãy tới Thái để phát triển sự nghiệp. Cầu thủ Việt Nam (do đó) sẽ tới Thái Lan nhiều hơn. Tương tự như khi Chanathip tới chơi ở J-League, sang đó rồi thì có được nhiều lợi ích cho bản thân. Các cầu thủ khác như Teerasil (Dangda), Theerathon (Bunmathan) hay Thitipan (Puangchan) cũng lần lượt theo chân (Chanathip) sang Nhật Bản. Trong tương lai, rất có thể Nguyễn Quang Hải cũng chuyển tới chơi ở Thai League”. (Thực ra Dangda đi theo dạng cho mượn và đã quay về Thai League rồi, mấy chú khác trừ Channathip cũng sớm muộn thôi. Dù ủng hộ cầu thủ Thái + VN đá J-League nhưng cá nhân mình thấy tương lai trước mắt khá mù mờ).
“Ngoài ra, nếu cầu thủ Việt Nam tới Thái nhiều thì bản thân các cầu thủ Thái cũng phải phát triển bản thân để bảo đảm suất ra sân thi đấu. Khi đã có sự cạnh tranh trong giải thì kĩ năng chơi bóng của các cầu thủ Thái cũng sẽ tiến bộ, điều này sẽ đem lại lợi ích cho cả cấp độ ĐTQG (Thái)”.
Việc có một “kẻ thù” hay một đối thủ trong bóng đá nói riêng hay thể thao nói chung không phải để so sánh rồi tấn công, xúc phạm (khả năng) lẫn nhau mà so sánh để học hỏi, “highlight” những điểm khác biệt của đối thủ, đem về nghiên cứu và phát triển bản thân.
Đối với ĐTQG Thái, (chúng ta) có thể nghiên cứu từ những đối thủ như Việt Nam để có thể học hỏi và phát triển đội tuyển bằng nhiều cách. Đồng thời, Việt Nam cũng hoàn toàn có thể lơn lên bằng cách đặt Thái Lan trở thành mục tiêu, đối thủ. Sự cạnh tranh giữa Thái và Việt Nam sẽ mang lại sự tiến bộ cho nền bóng đá cả 2 nước, “standard” của 2 nền bóng đá cũng cao hơn rất nhiều nếu so sánh với 10 năm trước.
Ngày nay, Thái Lan lẫn Việt Nam đều đã vươn tới đẳng cấp châu lục một cách thành công từ xuất phát điểm là các giải khu vực Asean. Hiện tại, tính cạnh tranh trong khu vực Asean đã cao hơn trong quá khứ rất nhiều. Malaysia hay Phillipin cũng đang phát triển nền bóng đá của mình một cách liên tục. Sự cạnh tranh ngày càng quyết liệt trong khu vực đã đem lợi ích cho toàn bộ (nền bóng đá) Asean khi mà các đội đều quyết tâm trở thành “Ông vua của khu vực”.
Cuối cùng, việc trở thành vua Asean có thể không quan trọng nếu (so với việc) tất cả các đội bóng trong khu vực đều thành công ở sân chơi châu lục và giới thiệu cho thế giới biết rằng Asean hoàn toàn có thể trở thành khu vực hàng đầu ở sân chơi bóng đá châu lục.