TvS_Song Tử
Mr & Ms Pac-Man
- 21/2/20
- 182
- 33
Phim này đã ra đến season 5, dự kiến season 6 sẽ ra mắt trong năm nay (nhưng đã bị hoãn) và có thể có cả season 7. Theo như biên kịch Steven Knight thì lão muốn có một kết thúc là tiếng còi báo vang lên đợt không kích đầu tiên ở Birmingham vào năm 1939 và hiện tại kết thúc phần 5 mới là 1930 (giữa các season thường time-skip khoảng 2-3 năm nên timeline 9 năm rất có thể chia được 2 phần nữa mới hết)
Phần 6 vừa bị hoãn quay vô thời hạn do dịch Covid-19 nên chắc phải tít cuối 2021 có khi mới có, nhưng mình thấy chưa ai lập topic nên muốn lập. Hy vọng không có ai khó tính lèm bèm, mệt lắm.
Sau đây mình sẽ review 1 bài tâm huyết cho ai chưa xem có cảm hứng xem, có thể sẽ có spoil nhẹ, không đáng kể.
Phần 6 vừa bị hoãn quay vô thời hạn do dịch Covid-19 nên chắc phải tít cuối 2021 có khi mới có, nhưng mình thấy chưa ai lập topic nên muốn lập. Hy vọng không có ai khó tính lèm bèm, mệt lắm.
Sau đây mình sẽ review 1 bài tâm huyết cho ai chưa xem có cảm hứng xem, có thể sẽ có spoil nhẹ, không đáng kể.
Phim này giành được giải BAFTA ở hạng mục Phim truyền hình xuất sắc nhất năm 2018, nói về giải thưởng thì có lẽ series này không có nhiều lắm, nó cũng không nổi mấy cho nên có thể dễ bị người ta gạt bỏ đi trong các lựa chọn xem - bản thân mình cũng không để ý đến phim này vì nghĩ nó không hay. Tuy nhiên, ngay khi xem tập 1 mình đã bất ngờ.
Từ âm nhạc, diễn xuất, kịch bản cho tới từng góc quay được chọn lựa khéo léo đẹp mê li, mình là một người rất khó tính nhưng bị thuyết phục hoàn toàn - thật sự đây là một phim truyền hình bị underrated, nó xứng đáng được chú ý hơn nhiều.
Cái hay nhất của phim này có lẽ là nhịp độ, rất nhanh gọn không rề rà, thậm chí phim truyền hình hay nhất mình từng xem là Breaking Bad còn đôi lúc khiến mình nhàm chán về nhịp độ của nó, hay kể cả mấy phim giải trí cao như Game of Throne còn có những khúc lê thê (cái đó là đặc trưng của phim truyền hình rồi).
Hiệu quả này có lẽ đến từ Steven Knight, lão này từng biên kịch cho Locke, một phim chỉ có 1 bối cảnh và 1 diễn viên nhưng vẫn không gây nhàm chán. Thật sự là xem Peaky Blinders tập nào cũng cảm giác nhịp độ nhanh gọn như một phim lẻ vậy, và nó giữ phong độ xuyên suốt từ tập này sang tập khác, từ season này sang season khác. Đảm bảo không nhàm chán cho dù là xem 1 lèo hết nhiều tập hay đón chờ từng tập 1.
Nếu có ai hỏi mình miêu tả ngắn về Peaky Blinders thì mình sẽ nói là "ai cũng uống rượu như nước, hút thuốc như bát hương".
Bản thân mình cũng là tên bợm nhậu và nghiện thuốc lá nhưng cũng phải phát hoảng khi thấy trong phim phụ nữ có thai vẫn hút thuốc uống rượu đều đặn và người xung quanh chẳng ai nhắc nhở. Mình tự hỏi, là đạo diễn cố tình cường điệu hóa để lý giải cho sự điên rồ của các nhân vật hay đó là bản sắc của thời đại này. Mình đã tìm hiểu lịch sử, và có câu trả lời, chính xác là ở cái thời đó người ta như vậy thật - phì phèo điếu thuốc không bị xem là mất lịch sự, đặt mông xuống đâu là uống rượu ở đấy cũng không bị xem là nát rượu, thậm chí chơi ma túy cũng chẳng bị coi là hư hỏng.
Peaky Blinders kể những câu chuyện thực sự điên rồ và nó cũng rất chú ý đến lịch sử, những yếu tố như ảnh hưởng của chiến tranh thế giới thứ nhất lên những cựu chiến binh, sự ly khai của người Ireland, phong trào Cộng Sản, phong trào Phát Xít xuất hiện trong phim như những nét đặc sắc của thời đại. Thật sự là khi xem các phim về gangster khác, t khó hình dung ra thời đại của nó vì nó cứ na ná nhau, nhưng với Peaky Blinders thì nó rất riêng.
Cái riêng đầu tiên đó là Peaky Blinders là phim về gangster cổ nhất mà t từng xem, cổ ở đây ám chỉ thời đại mà nó diễn ra. Phần lớn phim thuộc thể loại này làm vào thời kỳ sau thế chiến thứ 2 hoặc là những năm 70, 80 và chủ yếu là Mafia Ý, nhưng Peaky Blinders lại lấy bối cảnh sau thế chiến thứ nhất, cuối thế kỷ 19 đầu thế kỷ 20 và gangster Anh.
Và chính bối cảnh khác biệt này khiến các cuộc chiến gangster nó điên loạn hơn, khi mà xã hội còn loạn lạc, luật pháp chưa chưa chặt chẽ. Ví dụ như ở thời nay, giết một người bạn phải tính toán đủ thứ để qua mặt cảnh sát, kể cả có mua chuộc, đút lót cảnh sát thì bạn cũng không thể nào làm gì quá giới hạn được. Tuy nhiên, trong Peaky Blinders, giết một ai thì cứ ngang nhiên đến bắn pòm 1 nhát vào đầu là xong, nếu nạn nhân là một anh nông dân nào đó thì thậm chí chẳng ai thèm để ý.
Tất nhiên, đừng có nghĩ điên loạn như vậy thì sẽ thiếu đi yếu tố đấu trí đầy hack não quen thuộc của dòng phim mafia, gangster - yếu tố này vẫn được đặt lên cao nhất trong Peaky Blinders, game nào cũng có luật chơi của nó, và người chơi hay nhất luôn (và tất nhiên là) nhân vật chính.
Cái riêng thứ hai chính là...thời trang, thời trang của Anh tất nhiên là khác hẳn Ý, đã thế những nhân vật chính trong phim còn có gốc gác là dân Gypsy nữa (người Di-gan du mục) nên tạo hình của họ vừa có vẻ lịch lãm lại vừa có vẻ ngầu lòi với kiểu tóc undercut đặc trưng (thế quái nào vừa khớp với mốt tóc bây giờ).
Trong cái tạo hình đó thì nhân vật chính Tom Shelby nổi bật lên hẳn, phải nói là Cillian Murphy cực kỳ hợp vai diễn này. Trước khi đóng Peaky Blinders thì mình chỉ nhớ mặt Cillian Murphy ở mấy vai phụ trong phim của Nolan, không ấn tượng lắm, nhưng ngay khi anh xuất hiện trong tạo hình Tom Shelby ở Peaky Blinders thì mình đã phải thán phục là quá hợp vai.
Bản thân cái tạo hình đó của Cillian Murphy trong vai Tom Shelby đã thể hiện được hết cái chất của bộ phim:
- Đầu tiên là ta thấy sự lọc lõi và thông minh trong ánh mắt anh chàng này - cho thấy đây sẽ là một bộ phim quấn hút khán giả bằng những âm mưu, bằng những màn đấu trí. Tom Shelby là một anh chàng cực kỳ thông minh, ngay từ những câu thoại đầu tiên anh ta đã làm tôi tâm đắc.
Chắc hẳn với những người thường phải đi thỏa thuận và đàm phán sẽ cực kỳ khoái trí khi nghe được câu này: "tôi không đàm phán khi đang ở thế bất lợi, phải phản công trước đã" - nó cho thấy Tom là một kẻ rất hiểu luật chơi và tài trí hơn nhiều đám xung quanh. Những người luôn hét lên với chúng ta họ cần thứ này họ cần thứ nọ và thúc giục chúng ta, nhưng không hề hiểu được rằng những sự thỏa hiệp lỏng lẻo sẽ chỉ nhanh chóng sụp đổ mà thôi.
- Những đường nét sắc cạnh mạnh mẽ và kiểu tóc vừa lịch lãm vừa hầm hố - cho thấy bộ phim còn làm mãn nhãn với yếu tố hành động đầy nam tính. Bộ phim được thực hiện với một công thức rất đơn giản mà hiệu quả đó là giải quyết cao trào bằng yếu tố hành động ở cuối mỗi season.
- Và tổng thể tất cả lại ta có một người đàn ông rất quyến rũ - cho thấy bên cạnh những yếu tố thường thấy trong dòng phim gangster thì ngôn tình lãng mạng cũng là một điểm nhấn cho phim. Yếu tố này được làm khá vừa phải và hài hòa ăn khớp với nội dung chính và biến đổi theo sự phát triển của mạch phim. ví dụ như ở phần 1 thì tình yêu trong phim là những mối tình lãng mạng thì càng về cuối nó càng thiên về chịch dạo nhưng khá hay là biên kịch cũng khéo léo "hợp thức hóa" nó bằng cách cho Tom vì nhiệm vụ mà phải đi chịch dạo như công nhân nghành đực, thành ra người xem chờ đón "để xem nó gạ con này kiểu gì" cũng y hệt các nhân vật trong phim, cũng khá thú vị.
Đoạn thoại nổi tiếng nhất của phim được lan truyền trên internet cũng nằm trong mảng ngôn tình chứ không phải mảng gangster, đó là câu "Already broken" của Tom - hàm ý bất cứ người đàn ông nào cũng có một trái tim tan nát, vì trái tim phải tan nát thì mới là một người đàn ông.
- Ngoài ra, bao trùm lên toàn bộ là concept chính của phim, không phải mưu đồ đấu trí hay gangster xã hội đen gì đó mà là sự phát triển tâm lý của nhân vật - vẫn luôn là yếu tố tâm lý một yếu tố quen thuộc của phim truyền hình bởi đặc thù dài tập của nó.
Từ âm nhạc, diễn xuất, kịch bản cho tới từng góc quay được chọn lựa khéo léo đẹp mê li, mình là một người rất khó tính nhưng bị thuyết phục hoàn toàn - thật sự đây là một phim truyền hình bị underrated, nó xứng đáng được chú ý hơn nhiều.
Cái hay nhất của phim này có lẽ là nhịp độ, rất nhanh gọn không rề rà, thậm chí phim truyền hình hay nhất mình từng xem là Breaking Bad còn đôi lúc khiến mình nhàm chán về nhịp độ của nó, hay kể cả mấy phim giải trí cao như Game of Throne còn có những khúc lê thê (cái đó là đặc trưng của phim truyền hình rồi).
Hiệu quả này có lẽ đến từ Steven Knight, lão này từng biên kịch cho Locke, một phim chỉ có 1 bối cảnh và 1 diễn viên nhưng vẫn không gây nhàm chán. Thật sự là xem Peaky Blinders tập nào cũng cảm giác nhịp độ nhanh gọn như một phim lẻ vậy, và nó giữ phong độ xuyên suốt từ tập này sang tập khác, từ season này sang season khác. Đảm bảo không nhàm chán cho dù là xem 1 lèo hết nhiều tập hay đón chờ từng tập 1.
Nếu có ai hỏi mình miêu tả ngắn về Peaky Blinders thì mình sẽ nói là "ai cũng uống rượu như nước, hút thuốc như bát hương".
Bản thân mình cũng là tên bợm nhậu và nghiện thuốc lá nhưng cũng phải phát hoảng khi thấy trong phim phụ nữ có thai vẫn hút thuốc uống rượu đều đặn và người xung quanh chẳng ai nhắc nhở. Mình tự hỏi, là đạo diễn cố tình cường điệu hóa để lý giải cho sự điên rồ của các nhân vật hay đó là bản sắc của thời đại này. Mình đã tìm hiểu lịch sử, và có câu trả lời, chính xác là ở cái thời đó người ta như vậy thật - phì phèo điếu thuốc không bị xem là mất lịch sự, đặt mông xuống đâu là uống rượu ở đấy cũng không bị xem là nát rượu, thậm chí chơi ma túy cũng chẳng bị coi là hư hỏng.
Peaky Blinders kể những câu chuyện thực sự điên rồ và nó cũng rất chú ý đến lịch sử, những yếu tố như ảnh hưởng của chiến tranh thế giới thứ nhất lên những cựu chiến binh, sự ly khai của người Ireland, phong trào Cộng Sản, phong trào Phát Xít xuất hiện trong phim như những nét đặc sắc của thời đại. Thật sự là khi xem các phim về gangster khác, t khó hình dung ra thời đại của nó vì nó cứ na ná nhau, nhưng với Peaky Blinders thì nó rất riêng.
Cái riêng đầu tiên đó là Peaky Blinders là phim về gangster cổ nhất mà t từng xem, cổ ở đây ám chỉ thời đại mà nó diễn ra. Phần lớn phim thuộc thể loại này làm vào thời kỳ sau thế chiến thứ 2 hoặc là những năm 70, 80 và chủ yếu là Mafia Ý, nhưng Peaky Blinders lại lấy bối cảnh sau thế chiến thứ nhất, cuối thế kỷ 19 đầu thế kỷ 20 và gangster Anh.
Và chính bối cảnh khác biệt này khiến các cuộc chiến gangster nó điên loạn hơn, khi mà xã hội còn loạn lạc, luật pháp chưa chưa chặt chẽ. Ví dụ như ở thời nay, giết một người bạn phải tính toán đủ thứ để qua mặt cảnh sát, kể cả có mua chuộc, đút lót cảnh sát thì bạn cũng không thể nào làm gì quá giới hạn được. Tuy nhiên, trong Peaky Blinders, giết một ai thì cứ ngang nhiên đến bắn pòm 1 nhát vào đầu là xong, nếu nạn nhân là một anh nông dân nào đó thì thậm chí chẳng ai thèm để ý.
Tất nhiên, đừng có nghĩ điên loạn như vậy thì sẽ thiếu đi yếu tố đấu trí đầy hack não quen thuộc của dòng phim mafia, gangster - yếu tố này vẫn được đặt lên cao nhất trong Peaky Blinders, game nào cũng có luật chơi của nó, và người chơi hay nhất luôn (và tất nhiên là) nhân vật chính.
Cái riêng thứ hai chính là...thời trang, thời trang của Anh tất nhiên là khác hẳn Ý, đã thế những nhân vật chính trong phim còn có gốc gác là dân Gypsy nữa (người Di-gan du mục) nên tạo hình của họ vừa có vẻ lịch lãm lại vừa có vẻ ngầu lòi với kiểu tóc undercut đặc trưng (thế quái nào vừa khớp với mốt tóc bây giờ).
Trong cái tạo hình đó thì nhân vật chính Tom Shelby nổi bật lên hẳn, phải nói là Cillian Murphy cực kỳ hợp vai diễn này. Trước khi đóng Peaky Blinders thì mình chỉ nhớ mặt Cillian Murphy ở mấy vai phụ trong phim của Nolan, không ấn tượng lắm, nhưng ngay khi anh xuất hiện trong tạo hình Tom Shelby ở Peaky Blinders thì mình đã phải thán phục là quá hợp vai.
Bản thân cái tạo hình đó của Cillian Murphy trong vai Tom Shelby đã thể hiện được hết cái chất của bộ phim:
- Đầu tiên là ta thấy sự lọc lõi và thông minh trong ánh mắt anh chàng này - cho thấy đây sẽ là một bộ phim quấn hút khán giả bằng những âm mưu, bằng những màn đấu trí. Tom Shelby là một anh chàng cực kỳ thông minh, ngay từ những câu thoại đầu tiên anh ta đã làm tôi tâm đắc.
Chắc hẳn với những người thường phải đi thỏa thuận và đàm phán sẽ cực kỳ khoái trí khi nghe được câu này: "tôi không đàm phán khi đang ở thế bất lợi, phải phản công trước đã" - nó cho thấy Tom là một kẻ rất hiểu luật chơi và tài trí hơn nhiều đám xung quanh. Những người luôn hét lên với chúng ta họ cần thứ này họ cần thứ nọ và thúc giục chúng ta, nhưng không hề hiểu được rằng những sự thỏa hiệp lỏng lẻo sẽ chỉ nhanh chóng sụp đổ mà thôi.
- Những đường nét sắc cạnh mạnh mẽ và kiểu tóc vừa lịch lãm vừa hầm hố - cho thấy bộ phim còn làm mãn nhãn với yếu tố hành động đầy nam tính. Bộ phim được thực hiện với một công thức rất đơn giản mà hiệu quả đó là giải quyết cao trào bằng yếu tố hành động ở cuối mỗi season.
- Và tổng thể tất cả lại ta có một người đàn ông rất quyến rũ - cho thấy bên cạnh những yếu tố thường thấy trong dòng phim gangster thì ngôn tình lãng mạng cũng là một điểm nhấn cho phim. Yếu tố này được làm khá vừa phải và hài hòa ăn khớp với nội dung chính và biến đổi theo sự phát triển của mạch phim. ví dụ như ở phần 1 thì tình yêu trong phim là những mối tình lãng mạng thì càng về cuối nó càng thiên về chịch dạo nhưng khá hay là biên kịch cũng khéo léo "hợp thức hóa" nó bằng cách cho Tom vì nhiệm vụ mà phải đi chịch dạo như công nhân nghành đực, thành ra người xem chờ đón "để xem nó gạ con này kiểu gì" cũng y hệt các nhân vật trong phim, cũng khá thú vị.
Đoạn thoại nổi tiếng nhất của phim được lan truyền trên internet cũng nằm trong mảng ngôn tình chứ không phải mảng gangster, đó là câu "Already broken" của Tom - hàm ý bất cứ người đàn ông nào cũng có một trái tim tan nát, vì trái tim phải tan nát thì mới là một người đàn ông.
- Ngoài ra, bao trùm lên toàn bộ là concept chính của phim, không phải mưu đồ đấu trí hay gangster xã hội đen gì đó mà là sự phát triển tâm lý của nhân vật - vẫn luôn là yếu tố tâm lý một yếu tố quen thuộc của phim truyền hình bởi đặc thù dài tập của nó.
Chỉnh sửa cuối:




