Tại sao tôi nói OPM là bộ trẻ con, đó là ở cách giải quyết vấn đề.
Ví dụ vài chap trước, King đến, tim đập, nói vài câu nhảm nhảm với Vua ko nhà "nhìn dưới chân ngươi kìa", xong nó bị chụp và xóa xổ luôn ra khỏi truyện (trong khi trước đó phe Hero ko biết phải giải quyết nó ntn).
Cách giải quyết của OPM là Saitama, oke vì đó là luật của bộ truyện từ đầu, nhưng đoạn King người đọc cũng thấy oke thì rõ ràng OPM là 1 bộ truyện ko nghiêm túc.
Dù là Saitama 1 đấm hay đoạn King như trên, thì tác giả cũng chỉ cầm "vấn đề" bỏ vào thùng rác, tác giả ko giải quyết nó.
Naruto hay OP như cách bạn nêu ra, khóc lóc các thứ ko phải trọng yếu nó là điểm riêng của mỗi truyện, trọng yếu là độc giả đều phải suy nghĩ để giải quyết vấn đề, tác giả càng biết cách đặt vấn đề khó và lắc léo thì càng hấp dẫn khi giải đáp được nó 1 cách hợp lý;
OPM thì có gì khó đã có God Saitama lo, đây là sự hợp lý riêng của OPM, nhưng sự hợp lý này dẫn đến OPM vẫn là 1 bộ chiến đấu hài thôi.