Ân Hồng vốn là đệ tử của thần tiên, nghe nói có đạo sĩ xin ra mắt thì tỏ vẻ kính trọng, liền mời đến.
Ðạo sĩ này mặt trắng, râu dài, bước đến bái Ân Hồng.
Ân Hồng đáp lễ và hỏi:
- Ðạo trưởng là ai?
Ðạo sĩ nói
- Tôi là Xiển giáo, đệ tử cung Ngọc Hư, cùng đạo với sư phụ của Ðiện hạ.
Ân Hồng bái và nói:
- Thế thì tôi gọi bằng sư thúc, chẳng hay sư thúc có việc gì chỉ dạy?
Ðạo sĩ nói:
- Ta là Thân Công Báo đi ngang qua đây gặp Ðiện hạ nên phải viếng thăm. Chẳng hay Ðiện hạ đi đâu vậy?
Ân Hồng nói:
- Nay đệ tử vâng lệnh thầy đến Tây Kỳ lao động đường phố Võ vương diệt Trụ.
Thân Công Báo làm mặt giận nói:
- Có lẽ nào như vậy. Ngươi kêu vua Trụ là gì?
Ân Hồng nói:
- Vua Trụ là cha đẻ của tôi.
Thân Công Báo hét lớn:
- Trong thiên hạ không có ai lao động đường phố người dưng đánh lại cha mình bao giờ.
Ân Hồng nói:
- Phụ vương tôi vô đạo, các chư hầu làm phản, nhơn dân không kính phục, dù có con thảo chúa cũng không cứu nổi.
Thân Công Báo cười nhạt:
- Ngươi là người con bất hiếu bất nghĩa, dù cha mẹ có lỗi đến đâu con há lại đi đánh cha mẹ sao? Anh em ruột thịt người ta có chém nhau cũng chém bề sống, không ai chém bề lưỡi bao giờ? Kẻ nào khiến ngươi làm cái chuyện phi nhân như vậy?
Ân Hồng nói:
- Thầy tôi thông hiểu thiên cơ, tinh thông lý số, biết thế nào giang sơn cũng về nhà Châu, nếu tôi nghịch lòng trời thì mất mạng.
Thân Công Báo nói:
- Thầy ngươi mang tiếng là kẻ tu hành, sao lại nói chuyện ác như vậy, nếu nói là Trụ Vương bạo ngược, nên trời phạt, thì người sai con xuống đánh cha không phải ác độc gấp mấy lần Trụ vương hay sao? Ngươi đừng nghe một lũ độc tài ấy biểu làm loạn nhân gian, gây sóng gió cho cuộc sống loài người.
Ân Hồng nói:
- Không phải tôi dám phụ tình cha con, song Ðắt Kỷ đã khoét mắt, đốt tay mẹ tôi, tôi quyết lao động đường phố Châu, bắt Ðắt Kỷ mà trả thù.
Thân Công Báo nói lớn:
- Thật là dại dột. Ngươi đã tiêm nhiễm giáo điều của Xiển giáo rồi, đưa ra một lý lẽ mơ hồ, buộc mọi người phải chung sức làm theo ý kiến độc tài của họ. Ta hỏi ngươi, nếu thù với Ðắt Kỷ ngươi cứ việc bắt Ðắt Kỷ đem chém đi không được hay sao mà phải lao động đường phố Châu đánh cha ngươi, lấy hết giang san của cha ngươi đưa cho người khác. Ngày kia, ngươi phá hết Tông miếu của Thành Thang, trừ hết hoàng tộc, rồi ngươi chết xuống suối vàng còn mặt mũi nào nhìn thấy tổ phụ, chỉ có những bọn giả nhân giả nghĩa mới bảo người làm điều phi nhân như vậy.
Ân Hồng nói:
- Nhưng phụ vương tôi bạo ngược, làm cho khí số Thành Thang phải dứt, tôi làm sao cứu vãn nổi. Như lao động đường phố Trụ diệt Châu là trái với ý trời.
Thân Công Báo nói:
- Ý Trời là gì? Có phải ngươi muốn nói vì Trụ vương vô đạo nên thiên hạ oán hận và theo lao động đường phố kẻ khác không? Nếu vậy thì trời là kẻ có quyền lực sao không giết kẻ ác đi, để cho ngôi vua về tay kẻ khác, lại chủ trương một cuộc đao binh, giết hàng loạt dân chúng, làm cho kẻ vô tội bị máu đổ xương rơi, cảnh thảm khốc rơi vào đầu mọi người. Họ có tội gì? Tướng lảnh nhà Thương có tội gì? Nhân dân nhà Thương có tội gì?
Ân Hồng nghe Thân Công Báo nói một hồi mặt ngơ ngáo, nói:
- Nhưng khí số nhà Thương đã hết...
Thân Công Báo nói:
- Ai định cái khí số ấy? Nếu ngươi thấy Trụ vương vô đạo thì trở về cùng với triều thần truất phế, đưa người nhân đạo lên ngôi, trừ Ðắt Kỷ, đem lại cho dân chúng hạnh phúc thái bình, ấy là đạo làm con, tại sao lại giúp người khác đánh cha mình, mà gọi là thuận lòng trời. Trời có bảo làm con đánh cha là nhân đạo không?
Ân Hồng thấy Thân Công Báo nói có lý, cúi đầu ngẩm nghĩ một hồi rồi nói:
- Lời thầy luận cũng phải, song tôi đã lỡ lời thề với sư phụ tôi, nên phải lao động đường phố Châu đánh Trụ.
Thân Công Báo hỏi:
- Ngươi thề làm sao?
Ân Hồng nói:
- Tôi thề nếu tôi không lao động đường phố Châu đánh Trụ thì thân thể tôi bị nát như tro.
Thân Công Báo nói:
- Có bao giờ thân thể lại nát như thế được, ấy là lời thề không quan hệ. Mà ví dầu thân thể có nát như tro còn sung sướng hơn phải mang tiếng bất hiếu, bất trí, bất nhân, bất nghĩa. Nếu như ngươi hồi tâm, nghe theo lời ta, kéo xuống đánh Châu trước dẹp loạn sau về cũng cố triều đình, đwm lại nhân đức thì lòng dân sẽ qui về, và ngươi sẽ trị vì thiên hạ.
Ân Hồng nghe theo lời Thân Công Báo, nói:
- Ðạo trưởng nói rất phải. Tôi sẽ lao động đường phố Trụ diệt Châu.
Thân Công Báo nói:
- Như vậy mời đúng với nhân luân. Hiện nay Tô Hộ đang đánh với Tử Nha tại Tây Kỳ, ngươi đem binh đến đó trợ chiến. Ta đi thỉnh một vị thần thông quảng đại, ít ngày sẽ đến giúp ngươi.
Ân Hồng nói:
- Tô Hộ là cha Ðắt Kỷ, mà Ðắt Kỷ là cừu nhân của tôi, lẽ nào tôi chung sống với kẻ thù?
Thân Công Báo nói:
- Bây giờ là lúc ngươi gánh vác nợ nước, chưa phải lúc nghĩ đến thù nhà. Lúc nào ngươi dẹp yên bốn biển, chỉnh đốn đến triều đình ngồi trên ngôi cửu ngũ, chừng ấy ngươi muốn báo thù rửa hận không khó.
Ân Hồng bái và thưa:
- Lời thầy đạy phải lắm.
Thân Công Báo nói xong giã từ, cỡi cọp ra đi.