Có lẽ do mình mắt toét hoặc ko phải gu óc cá nên xem xong thấy phim nhạt vãi, chả có tý cảm xúc gì, mạch phim cứ trôi tuồn tuột, thoại và diễn như kịch, triết lý nửa mùa, nhiều đoạn cụt lủn (chả biết phải do cắt ko). Vua Angemon bảo aura cái gì chứ thấy bình thường (chết truồng thì xuống địa ngục ở truồng chứ có chết trận méo đâu mà mặc nguyên bộ giáp khi gặp lại Ody). Các cảnh chém giết thuần chặt chém, ko toát ra cái khí thế tàn bạo, man rợ....
Ấn tượng đoạn mụ phù thủy biến lính thành heo với diễn xuất của Robert.
Nhạc nhẽo ổn, hay nhưng ko cảm thấy trầm hùng, bi tráng của 1 bộ phim sử thì, có phần hơi hiện đại.
Có 1 cái nữa là các cảnh, lính lác, từ vai chính tới vai phụ "sạch sẽ" một cách đáng kinh ngạc. Lính từ biểu cảm khuôn mặt, tới hình thể ko toát lên vẻ rắn rỏi, khắc khổ, sương gió của lính đánh trận xa nhà mà chỉ thấy vẻ mệt mỏi do diễn nhiều ngày là chính. Ody cuối phim bị đâm chi chít vẫn trông béo tốt từ khuôn mặt đến hình thể lắm, trừ bộ râu dài và trắng ra thôi, chứ ko toát lên vẻ dày dạn sương gió sau 10 năm lưu lạc. Rồi Tom, lão mù, thằng thích khách cũng nhạt nhoà. Đứa ấn tượng nhất là thằng Robert với gương mặt gai góc diễn ra được cái chất nhân vật bỉ ổi, đê hèn, khốn nạn.