IBM công bố sẽ chế tạo siêu máy tính mạnh nhất thế giới cho phòng thí nghiệm quốc gia Los Alamos thuộc Bộ Năng lượng Mỹ (DOE).
Cỗ máy này tên Roadrunner sẽ mạnh hơn bốn lần so với chiếc máy nhanh nhất hiện nay BlueGene/L cũng do IBM chế tạo.
Máy tính mới có thiết kế lai tạp, có nghĩa dùng bộ xử lý siêu máy tính thông thường và chip tế bào thiết kế cho máy PlayStation 3 của Sony. Roadrunner sẽ có 16.000 bộ xử lý làm việc song song với 16.000 chip tế bào thiết kế cho PlayStation 3. Mỗi chip tế bào chứa 8 bộ xử lý được một đơn vị trung tâm điều khiển- đơn vị này giao nhiệm vụ cho từng thành viên trong chip tế bào. Mỗi chip tế bào có khả năng thực hiện 256 tỷ phép tính trong một giây.
Roadrunner được dùng chạy chương trình để đảm bảo rằng nguồn dự trữ vũ khí hạt nhân của Mỹ vẫn an toàn sẽ đạt đến tốc độ petaflop- có thể thực hiện 1.600 ngàn tỷ phép tính trong một giây (1 petaflop tương đương1.000 ngàn tỷ phép tính trong một giây).
Thử làm phép so sánh. BlueGene/L chỉ đạt được mức tốc độ teraflop (tức 1 tỷ phép tính trong một giây). Lắp đặt tại Phòng thí nghiệm Lawrence Livermore trực thuộc DOE cũng được dùng phục vụ cho chương trình quản lý kho vũ khí hạt nhân của DOE, BlueGene/L đạt tốc độ 280,6 teraflop trong khi theo lý thuyết, khả năng của cỗ máy này là 367 tetraflop.
Đây không phải là lần đầu tiên các nhà khoa học muốn tăng sức mạnh của chip tế bào. Vào tháng 8 qua các nhà khoa học Đại học Stanford công bố kế hoạch chương trình phân tán có thể chạy trên máy PlayStation 3. Chương trình folding@home tận dụng sức mạnh xử lý của tế bào để kiểm tra hình dáng của protein vốn rất quan trọng đối với các chức năng sinh lý, ảnh hưởng đến bệnh tật chẳng hạn như Alzheimer
Phương pháp tính toán phân tán sử dụng mỗi máy cá nhân để xử lý một số lượng nhỏ dữ liệu với kết quả sẽ được trả về máy trung tâm thông qua internet- tại đây các kết quả được gom lại. Các nhà nghiên cứu Stanford cho biết 10.000 máy tính riêng lẻ chạy chương trình sẽ có tốc độ tương đương 1 petaflop. Nhóm nghiên cứu hy vọng cuối cùng sẽ đưa được 100.000 máy vào chương trình.
Mặc dù trên lý thuyết, mạng phân tán như trên có thể vượt qua Roadrunner nhưng hai hệ thống được dùng vào mục đích khác nhau.
Cả hai đều chia nhỏ dữ liệu thành các gói nhỏ hơn để dễ quản lý. Trên chương trình mạng phân tán những gói nhỏ này được xử lý độc lập, kết quả của chúng được chuyển về trung tâm. Chẳng hạn một máy PC chạy chương trình SETI@home kiểm tra tín hiệu viễn vọng của hàng ngàn giờ để tìm thông tin ngoài trái đất, chỉ xử lý một phần nhỏ dữ liệu. Do đó việc tìm ra tín hiệu không phụ thuộc vào kết quả của các máy PC khác chạy cùng chương trình.
Còn những chiếc siêu máy tính như Roadrunner thì khác. Các đơn vị trong máy khác nhau phải giao tiếp nhau suốt thời gian xử lý. Điều này rất quan trọng cho các ứng dụng chẳng hạn như chương trình mô phỏng thời tiết có rất nhiều biến tương tác nhau và thay đổi không ngừng. Khi Roadrunner được hoàn thành vào năm 2008, nó sẽ chiếm diện tích 1.100 mét vuông.