Mọi người đọc thử coi cách viết mới này có Ok không nha. Đang viết nhưng muốn chắc là sẽ tốt hơn cái đã viết. Và yên tâm là những cái trên fiction trước đều được mình đề cập đến trong những chapter tiếp theo.
Hội Rồng ( The Dragon’s Club )
Tập 1: Máu Rồng ( The Blood Dragon )
Chapter 1: Bà Cô Đơn (Solus)…
Cuộc hội ngộ trên đỉnh vinh quang,
Ô kìa bên khúc sông Kween (kwi:n)
Loài rồng ánh trăng (
Mooligon thuộc họ Dragomooli)
Ngày đêm soi bóng dưới lòng sông.
Cất tiếng hát…
Chia ranh giới
Một vùng đất mới….
Một lão già trong trang phục màu nâu nhạt, lão mang đôi giày ống bó có màu nâu sẫm, ôm sát chân. Trên tay lão là một cây trượng đắt tiền, được làm từ loại gỗ thạch cao khắc đẽo tinh xảo. Nhìn tướng đi và cách cầm cây trượng, không ai nghĩ lão là một lão già đã ngoài bách niên. Lão hỏi với bản thân khi nghe được khúc hát vui tươi của lũ trẻ bên gốc sồi.
_Thế giới đang thay đổi thật sao?
Một đứa trẻ từ gốc sồi chạy đến bên lão, chú bé nói.
_Anh…, anh đến làm trọng tài cho chúng em đi.
Lão mỉm một nụ cười tinh quái, chỉ khi nụ cười ấy bừng lên chú bé mới nhận ra là lão rất già. Đã có quá nhiều người lầm tưởng lão là một gã trai hai mươi với mái tóc đen, râu ria nhẵn nhụi không giống bất kỳ một lão già đồng trang phải lứa nào. Bởi lão không có bất kì nếp nhăn nào dù là nhỏ nhất, nhưng chỉ khi lão mỉm cười mọi sự già cỗi từ đó tuôn ra. Lão cất tiếng hỏi
_Làm trọng tài cho trò gì hả bé con?
Đứa bé trịnh trọng và lễ phép đáp.
_Dạ! tụi em muốn nhờ anh làm trọng tài cho trò Chọi Rồng (Fitedragon)
Lão gật đầu ý nhị và lặng lẽ đi sau chú bé, mặc dầu chú bé vẫn thỉnh thoảng kéo tay lão hết sức vui mừng, nhưng lão lại đáp trả bằng những nếp nhăn sắc lẽm với nụ cười không chấp nhận.
_Luật chơi thế nào?
Lão gợi ý khi bóng nắng đã lên quá đỉnh đầu, những cành sồi toả bóng lan dài đến tận những quán rượu, những tiệm bán đồ trang trí… Lũ trẻ đã tụ tập từ rất lâu trước đó, chúng bỏ ngoài tai những lời gọi những tiếng réo thân thương từ mẹ chúng. Có chăng chúng chỉ về nhà để điểm danh cho có rồi lại tụ tập đâu vào đấy ở gốc sồi già này.
_Đội nào kể được nhiều loài rồng nhất sẽ thắng.
Một cô bé gái, tóc buột thành hai búi trông rất xinh, khuôn mặt bầu bĩnh, chiếc môi nhỏ, đỏ xinh xinh như chiếc mỏ của những chú chim non, khiến những lời cô bé nói ra nghe rất líu lo.
_À! Ta hiểu rồi, ta hiểu rồi.
_Chúng ta bắt đầu được chưa anh?
Một câu bé với mái tóc quăn tít lên tiếng.
_Tất nhiên, bất cứ khi nào các bé muốn.
Lão mỉm một nụ cười nguệch ngoạc, khiến lũ trẻ không phát hiện ra tuổi của lão.
Câu hát bắt đầu thật em dịu và hết đỗi quen thuộc, trẻ con và câu hát là những cảm xúc gợi lại quá khứ nhiều nhất. Lão nhắm nghiền mắt để hai giọt nước mắt đọng lại trong vô vàn cảm xúc, vui, buồn, tiếc, giận, hận, ai oán, hạnh phúc…
Cuộc hội ngộ trên đỉnh vinh quang.
Ở nơi cửa hang.
Kìa chú Rồng Hổ Mang (
Mocragon thuộc họ Dragomo)
Tôi ngày khóc than.
Chia ranh giới một vùng đất mới.
…
Một đứa trẻ khác cất tiếng hát.
Cuộc hội ngộ trên đỉnh vinh quang.
Ở ẩn quanh đây.
Loài Rồng Bóng Nắng. ( Nusragon thuộc họ Dragonus )
Khiến bao kẻ địch, phất phẩy cờ Trắng
Chia ranh giới một vùng đất mới.
Bỗng từ một góc khuất trên những cành cây đám lá rớt thảm thương. Một sinh vật vô hình bay biệt tăm trong ánh mặt trời chói lóa. Chúng rít lên từng tiếng nghe khác lạ đầy đe dọa.
Moot…moot…Moot (mu:t)
Lão vẫy tay xua lũ nhỏ chạy thật xa, bởi trên đầu chúng là hai con Rồng Bóng Nắng. Nếu nhìn bằng mắt thường thì chẳng bao giờ con người có thể nhìn ra được hình dáng và vị trí của loài rồng này, trừ một số người thị giác đặc biệt. Lão huơ cây trượng làm bằng loại gỗ thạch cao… Một loại gỗ mọc lâu năm tại vùng Tuyết Đầm Lầy, có đến cả ngàn năm những thân cây hiếm hoi sống được tại vùng đất này mới trưởng thành, khi ấy thân chúng hoá thành màu trắng…Dẻo dai, Cứng cáp, bền bỉ và giúp các pháp sư phát huy hết những khả năng huyền bí của chính họ.
Lão chỉ cần huơ cây trượng như cách bật một công tắc đèn, thế là pháp thuật linh ứng hoàn toàn. Một con Rồng Bóng Nắng đực đang xây tổ trên những ngọn cây cao, nơi mà chúng hoàn toàn được bình yên và hạnh phúc trước mọi thế lực. Con Rồng Bóng Nắng cái bay lượn lờ ra chiều không thích những tiếng ồn bên dưới, nó rầm gú nghe vang vọng cả một vùng.
Moot…moot…
Những ông bố bà mẹ hốt hoảng chạy ra đón con, họ chạy nháo nhào và kêu gào đến khản cổ. Những tiếng gào cứ đan lồng vào nhau, tạo cho những người nghe có cảm giác đang tham dự một cuộc thi vui nhộn…thi gọi con to nhất.
_Chemis và Dennis
_John
_Paul.
Vô số những cái tên được cất lên, con Rồng Bóng Nắng nhặt nhảnh những tiếng kêu để làm động lực tức giận và tấn công.
_Chực
_Chực.
Từ trên cao con Rồng Bóng Nắng Lao vút xuống như cây chỉa cá xuyên qua làn nước trong veo. Mặt đất rách toạt ra những lỗ tròn và sâu, có đường kính hơn năm tấc.
Trông chúng như những mũi khoan chính hiệu, với sáu chi có màng bay trong suốt, trãi dài từ đầu đến đuôi, ở đầu mỗi chi là những móng sắt trông như chiếc mỏ của loài Diều hâu hay loài Ó, sắc bén như những mảnh thủy tinh vỡ. Chúng như một con sóc bay có sáu chi.
Chúng bay như một con cá đuối bơi điệu đàng dưới lòng dại dương, hai chi trước nâng lên, hai chi sau và hai chi cuối lần lượt nâng lên theo, trông như một màn múa nhiều tay. Chiếc đuôi chai cứng và nhọn như cây mác bị đóng lên hàng ngàn chiếc móc nhọn. Chiếc cổ thon và ngắn, nâng đỡ chiếc hộp sọ tròn tròn khác lạ hơn bất cứ loài rồng nào.
Mỗi khi chúng tấn công con mồi, hình ảnh đó lại như một con bạch tuột. Từ trên cao, sáu chiếc móng trồi ra nhọn và sắc bén, chúng bấu chặt lấy con mồi. Khi ấy chiếc đuôi sẽ nhận nhiệm vụ đâm con mồi đến chết.
_Một cảm giác thân quen.
Lão nói khi ngắm nhìn con Rồng Bóng Nắng cái điên tiết đục những cái lỗ trên mặt đất. Chúng chẳng bao giờ lấy con người làm thức ăn, nhưng cách tốt nhất là nên tránh xa chúng ra trước khi chúng đục thẳng từ sọ đến chân bất cứ kẻ nào làm chúng lồng lộn lên..
Con Rồng Bóng Nắng cái toan bắt gặp bóng dáng lão, nó lao đến trong cơn điên trí cuồng kinh, đinh ninh mang theo một cú bổ trời giáng lên đầu lão. Lão chỉ nhìn thẳng vào đôi mắt cuồng nộ của nó mà huơ cây trương lên quá đầu.
_Daknisky
Một luồng không khí lạnh thổi xoắn vặn những canh cây to khỏe nhất. Những ánh mây trắng trôi như trễ hẹn. Chỉ còn lại một bầu trời đen kịt…cách chỗ lão đứng có đến hơn mười mét, mọi vật vẫn ngập trong ánh nắng.
Hình dạng của con Rồng Bóng Nắng cái dần dần hiện ra. Cơ thể lấp lánh như lát thủy tinh, đôi mắt màu xám khói mở căng tròn đầy sợ hãi. Sáu chiếc móng (có thể gọi là sáu chiếc cánh, sáu tay, sáu chi đều được) giãn ra và biến mất dạng vào lớp da lấp loáng. Chiếc đuôi lỏm chỏm những móc gai, móc nhọn giờ đã bằng phẳng, ép sát vào phần bụng dưới. Nó tru lên theo ngôn ngữ riêng rồi rơi xuống trong tư thế cuộn mình như một con nhím trụi lông. Bóng tối làm cho loài rồng bóng nắng trở nên yếu ớt, gần như chúng hiện nguyên hình vào những lúc trời chạng vạng tối, cứ thế chúng vùi đầu ngủ trên những chiếc tổ.
Lão giơ hai tay ra đỡ lấy nó. Nó kêu lên từng tiếc thống thiết, dịu nhẹ và đáng yêu hơn bao giờ hết.
_Mo…Mo…mo…mo…
Chiếc đuôi ép sát chiếc bụng căng tròn. Nó đã đến thời kì hạ sinh, nó cuồng nộ vì cơn đau, vì tiếng ồn, vì sự chậm chạp của con rồng đực. Nhưng giờ đây, đôi bàn tay ấm áp tỏa sáng của Lão đang xoa dịu cơn đau thắt ruột của nó.
_Ây da.
Lão giật tay lại khi một chú rồng bóng nắng con lọt tỏm ra một cách dễ dàng, những chiếc gai màu miễn chai của chú đâm phải tay lão.
Lão một tay xoa bụng, một tay xoa đầu, tỏ vẻ an ủi nó. Và con thứ hai, con thứ ba, con thứ tư…Tất cả chúng đều mang trên lưng những chiếc gai sắt nhọn màu miễn chai, trông hệt như những con nhím sáu chân. Chỉ khác là nhím không có chiếc đuôi nhọn hình mác như chúng, nhím cũng chẳng có chiếc cổ nhỏ, nâng đỡ một chiếc sọ tròn của giống rồng, loài nhím thì toàn thân như một. Tất cả những con rồng bóng nắng đều có màu xanh ve chai, những chiếc gai nhọn sẽ dần rụng đi khi chúng lớn dần lên, có lẽ đó là một cách tự vệ bản năng của loài rồng này.
Và cuối cùng là một viên ngọc tròn, có công năng như nhau rốn, hay một thể truyền năng lượng, sức sống của mẹ sang con. Con Rồng cái ngoạm lấy viên ngọc trong veo như thủy tinh, nó cố nhoài người đến đầu cây trượng nằm rạp trên mặt đất của lão. Gắn viên ngọc vào vị trí đầu trượng, nó cố khạc ra một ít máu màu sữa ca cao. Ngay tức khắc viên ngọc đã dính chặt vào đầu trượng.
Lúc bấy giờ chú Rồng Bóng Nắng đực mới lò dò tha các con lên tổ của chúng. Con Rồng cái thì cứ cố lè chiếc lưỡi của nó ra mà đánh dấu hơi ân nhân, có lẽ nó là một con rồng biết tri ân.
Lão xoa đầu, chúc phúc và vẫy tay từ biệt nó. Khi lão cất bước đi về phía làng, lão nhận ra là có rất nhiều, rất nhiều người đang thán phục, bàn tán về cách lão dùng phép thuật giúp con Rồng Bóng Nắng hạ sinh. Cũng có thể là họ đang bàn về loài Rồng Bóng Nắng, bởi trước giờ có người trần mắt thịt nào được biết đến hình dạng của chúng.
Bóng đen tan ra theo bước đi của lão, những con rồng trở lại quây quần bên chiếc tổ của chúng trên cây sồi. Hình dáng của những con rồng chìm lấp trong ánh nắng, có lẽ giờ đây con rồng đực đã bay ra biển và mang về một bao cát vàng mịn màng làm bữa ăn cho cả nhà. Bởi thức ăn chính của chúng là những loại đất, đá, cát và thậm chí là đá quý.
Bọn trẻ xúm xít lại quanh lão, đứa nắm vạt, đứa nắm tay, đứa nắm cây…trượng…Lão chỉ mỉm cười ý nhị để che đi sự già cỗi của tuổi trăm năm. Một cô gái trẻ, tay bồng tay bế dắt theo ba con con nhỏ, cô mon me đi theo lão chỉ đơn giản vì hiếu kì, cũng có thể là vì nét đẹp trường tồn của lão.
Lão ghé vào một quán rượu, nơi nhộn nhịp những câu tục tĩu trực chờ cửa miệng của những tay thợ săn, những tên thủy thủ, những tên lính giải nghệ…Những tiếng cười khả ố của vài tên béo núc ních, những tiếng thét của cô phục vụ bởi một cái vỗ mông quá tay của một tên say rượu mê gái nào đó.
Lão bước vào, len qua những thân người sực nức mùi hôi cơ thể lâu ngày chưa tấm, mùi rượu bia nồng nồng, mùi thối bốc ra từ thức ăn ôi thiêu. Lão tiến tới gã chủ quán và nói.
_Một cốc Pan
_Có ngay cho cậu đây, cậu trai trẻ và cây trượng trắng. (…)
_Tôi thích cái tên này.
Lão nói. Gã chủ quán đặt một cốc Pan lên bàn, Gã khệ nệ mang theo chiếc bụng nặng nề căng tròn của gã về phía một vị khách hóm hỉnh gần đó. Gã nói với lão trước khi đi.
_Ít ra thì nó hợp với cậu.
Lão ngồi nhâm nhi ly rượu Pan ưa thích, Một loại rượu được ưa thích ở vương quốc Thedos, người giàu cũng uống, người nghèo lại càng không. Lão vừa uống vừa ngân nga bài ca ưa thích mà bất cứ ai cũng biết.
_Rượu Pan là rượu bình dân.
_Ngàn cân bằng với một ký.
_Người giàu uống say bí tỉ.
_Người nghèo uống cạn mê ly.
…
Cả quán rượu đã kịp bắt nhịp và hát vang bài ngợi ca rượu Pan. Loại rượu vừa rẻ vừa ngon cho người nghèo, vừa sang vừa đủ dành cho người giàu. Rượu có màu xanh lá trong và có ván bọt béo…đuợc làm theo một phương thức bí mật của những người dân sống tại vương quốc Thedos.
Gã chủ quán trở lại và bắt chuyện với Lão, Lão cố gắng cười thật nhẹ nhàng. Gã chủ quán hỏi.
_Lần đầu cậu tới đây à!
Lão gật đầu ý nhị. Gã chủ quán tiếp
_Cậu tới tìm người hay vì lý do nào đó.
Lão trả lời.
_Tìm một người đặc biệt.
_Đặc biệt tới cỡ nào, tôi có biết người đó không nhỉ?
Lão vẫy tay ra hiệu gã chủ quán đưa sát lỗ tai vào, lão thì thầm.
_Tôi tìm bà cô đơn và ông cả tin.
Gã chủ quán rùng mình, chiếc bụng lão chợt rúng lên như dư âm của một trận trống tàn. Mặt mày lão biến sắc, lão chợt nói nhỏ hơn, khẽ hơn ban đầu rất nhiều.
_Bà ấy ở ngay đây, cái bà cô đơn cậu đang tìm. Vì có cảm tình với cậu nên tôi khuyên cậu, tốt nhất là đừng có dại mà dây vào bà ấy. Bà ấy đã từng giết và ếm bao kẻ bằng cách thay đổi tương lai.
Lão thỏ thẻ hỏi, lão cố tỏ ra sợ hãi như cách gã chủ quán đang sợ.
_Thế còn ông cả tin thì sao? Tôi cũng muốn gặp cả ông ấy nữa.
_Rất tiếc, tôi đã không nghe về cái tên này, ít nhất là gần năm mươi năm tuổi đời của tôi.
_Cảm ơn ông về thông tin này. Làm phiền ông cho tôi hai cốc Pan nữa nha.
_Có ngay đây thưa cậu trai trẻ và cây trượng trắng.
Lão đưa hai đồng Dos cho gã chủ quán, và nhận lại lời cám ơn hậu hĩnh từ gã. Tay phải cầm hai cốc rượu Pan, tay tái cầm cây trượng là bằng gỗ thạch cao, phần đầu trượng là viên ngọc được con Rồng Bóng Nắng cái nạm vào, giờ đây nó đã tàng hình, theo một nghĩa nào đó thì không ai có thể thấy nó bằng mắt thường.
Ở phía trái , góc khuất quán rượu. Người phụ nữ với vài nếp nhăn giằn xéo, mái tóc bạc phơ phơ, đôi mắt với đôi tròng màu trắc đục. Bà ngồi đó, lắng nghe bằng đôi tay già cỗi, trễ xuống như tai những vị phật. Quan sát mọi thứ xung quanh một cách ý nhị trong bóng tối của đôi mắt héo hon, thông qua một chiếc hộp gỗ nhỏ, được sơn phết một màu xanh biển nhạt.
Lão nhấc một chiếc ghế, ngồi ở vị trí đối diện bà cô đơn. Mọi người cảm nhận được sự bất thường khi một cậu trai_được họ cho là thế, lại đến bắt chuyện với một bà lão mang nhiều tai tiếng là độc ác, tàn bạo…Họ nhìn chăm chú vào từng nhịp thở của Lão, từng nếp nhăn trên mặt bà lão…như mong đợi mọi thứ vẫn cứ bình yên như nó vẫn bình yên.
_Chào bà chị Solus.
Lão nói và cười gượng.
_Chào cậu em trẻ mãi không già Miraculus
Bà cô đơn Solus nói, bà nhấc chiếc cốc rượu Pan lên, nghiêng đầu tỏ vẻ cảm ơn, bà hớp một ngụm thật dài hơi, bà nói.
_Ngọn gió nào thổi em đến tìm ta.
Lão nhấm nháp ly rượu Pan, tiện tay đặt cây trượng lên mặt chiếc bàn tròn được đóng từ gỗ thông. Lão nói và nở một nụ cười he hé.
_Hãy gọi em là Dam, chính xác là D.A.M. (Dangers Are As A Miracle, Sự nguy hiểm tồn tại đầy thần bí)
_Ý em là gì?
Bà Solus cười hỏi.
_Thì em chính là sự nguy hiểm bí ẩn.
Bà Solus cười thích thú, cả quán rượu đã chú ý đến nơi Bà cô đơn và Lão D.A.M. ngồi. Nhưng đối với bà đó hoàn toàn không nằm trong những gì bà sắp nói, hay đang ghe trong buổi trò chuyện. Bà nói.
_Em còn không giết nổi một con kiến một trăm năm trước, mà giờ lại tự phong mình là kẻ nguy hiểm đầy bí ẩn gì nữa?
Lão phật ý trả lời.
_Đó là một trăm năm trước, giờ em đã khác rồi.
_Khác là khác thế nào?
_Chị muốn biết không?
_Rất tiếc, chị không thể nhìn bằng mắt trần, nhưng chị có thể cảm nhận và khắc hoạ trong thế giới bóng tối của chị. Nên dù sao chị vẫn muốn biết.
_Em có thể cho chị ánh sáng.
_Bằng cách nào khi mà em luôn là một chú bé không được việc trong mắt chị.
Lão hớp một ngụm rượu Pan, với tay nhấc cây trượng dựng đứng lên, tì sát vào phần thân bên trái, Lão nói.
_Đã một trăm năm qua rồi, em không còn như chị tưởng, và chị sẽ chẳng bao giờ tưởng tượng được rằng chị đã già thế nào đâu.
_Ta vẫn là ta, ta không thể có cả hai…em biết rồi đấy.
Bà cô đơn Solus nói với giọng dứt khoát.
_Tại sao không khi chúng ta có khả năng làm điều đó?.
Lão nắm chắc cây trượng, nói với vẻ mặt không ưa những gì không thể.
Bà đặt đôi tay thật nhẹ nhõm lên chiếc hộp gỗ màu xanh biển nhạt, bà nói.
_Sẽ chẳng ai còn yêu ta, khi mà trái tim ta sẽ lại bị rúng động bởi một hình ảnh một người nào đấy. Và ta sẽ lại đau khổ, cô đơn gấp nhiều lần so với trăm năm trước. Vả lại khi ánh sáng lọt qua tâm trí, ta sẽ không thay đổi được định mệnh con người nữa.
Lão nở một nụ cười nói.
_Chị quên ông anh cả tin Mollis của chúng ta rồi sao? Chị quên năng lực phép thuật trường tồn của bộ ba chúng ta sao?
_Ta không quên, ta không hề quên cậu em ạ! Nhưng…
Lão nghiêm giọng nói.
_Nhưng chị sợ gặp lại người chị yêu tại nhà của anh Mollis. Chị sợ anh Mollis sẽ trách chị vì hành động năm xưa…Không đâu chị ạ! Chúng ta phải trẻ lại, phải thật mạnh mẽ…
Gã gập người về trước mà thì thầm vào tai bà Solus.
_...Sẵn sàng cho cuộc đổi ngôi sắp tới.
Bà vẫn im lặng cho đến khi Lão Miraculus hỏi bà một câu khẳng định.
_Chị biết cuộc chiến này rõ hơn ai hết, chị biết sứ mạng của bộ ba chúng ta quan trọng đến cỡ nào mà…Chị hiểu điều em nói, đúng không.?
_Em mau đi theo chị.
Bà nói và khoác chiếc áo lông chim công, trông nó thật sặc sỡ với làn da trắng hồng của bà. Bà nhấc chiếc hộp và ôm nó vào lòng như ôm một con vật cưng, thậm chí bà còn âu yếm chiếc hộp trông như đang bồng một đứa trẻ.
Lão Miraculus thì lẽo đẽo sau đuôi, lão vừa đi vừa làm phép cho những đám mây trên đầu lão và bà cô đơn luôn luôn chuyển thành màu xám đúng lúc họ bước đến. Lão thoải mái sử dụng phép thuật mà không cần nghi ngại đến những ánh mắt ghen tị, lẫn sợ hãi, pha chút khâm phục.
Lão sẽ chẳng bao giờ tin có thời kì những phù thủy lại bị treo lủng lẳng trên giàn lửa. Lão chỉ cho rằng đó là một sự đố kỵ trước một người có quyền năng phép thuật, còn bao người thì không, thế là tất cả những gì được gọi là bình thường lại đi lấy số đông để gây áp lực với số ít những người được mệnh danh là phù thủy. Sẽ chẳng có tên phù thủy nào lại để con người treo lủng lẳng và nướng chín ra tro khi mà hắn có phép thuật bao giờ. Cho nên hãy tin vào những bà lang ông thầy chữa bệnh giỏi đã bị lôi vào cuộc bắt bớ phù thủy ở một vương quốc trong một thế giới nào đó mà lão biết qua sách vở.
_Em tìm ra kẻ đó chưa?
Bà Lão hỏi mà không quay đầu lại. Lão chỉ ậm ừ và nhìn lên cây sồi lớn ban sáng. Khi mà con đường trở về nhà bà Solus lại đi ngang qua cây sồi, tiến sâu vào mé bìa rừng và phải vượt qua mê cung tương lai của bà Solus. Lão vẫy tay và nói
Ciao tụi bây nha. Vui chứ. Theo mẹ ra biển vui nha.
Con rồng bố và con rồng mẹ dang sáu chi ra sẵn, lũ con con dùng sáu chi của chúng mà quặp chặt vào lớp móng. Cứ thế chúng bay dập dìu như một chú cá đuối chu du trong lòng biển.
_Em vẫn trẻ con như hồi trăm năm trước. Làm ơn cho chị biết em đã tìm ra kẻ đó chưa?
Bà Lão mỉm cười nói, câu trước câu sau lại thấy bà nhăn vầng trán chau đôi mày.
_Sao chị không đọc được ý nghĩ của em?
Lão mỉm cười lộ rõ tuổi tác trên hai khóe miệng. Lão hỏi.
_Cũng giống như chị không thể đọc được ý nghĩ của bạn trai chị một trăm năm về trước. Lúc ấy vì phép thuật chưa giỏi, còn bây giờ thì phép thuật của chị giỏi gấp trăm vạn lần, nhưng phép thuật của em còn hơn cả chị…Nên mất tác dụng, cậu em trai ạ!
Bà Solus than phiền về khả năng phép thuật của cậu em trai.
_Tới nhà chị chưa đấy, em mỏi cả chân rồi đây. Em chẳng biết phép thuật đi nhanh hay tránh mỏi chân khi đi bộ đâu đấy.
Lão bắt chước than phiền, lão luôn tỏ ra trẻ con khi chỉ có ba anh em Lão với nhau, Lão chưa bao giờ cho người khác biết là lão có tính ưa mè nheo người lớn. Bởi ngoài anh chị lão, chẳng ai lớn hơn anh chị lão.
_Em tìm ra kẻ đó chưa? Chị bực mình rồi đấy cậu em trai ạ!
Bà Solus cáu bắn quát.
_Tìm là tìm thế nào, em chỉ có khả năng phép thuật và bùa chú, còn chị có khả năng đoán biết tương lai, chị không nhìn thấy hắn thì làm sao em có thể…
Lão than vãn.
_Thì cứ bảo là không, cứ lo mà bù khú linh tinh.
Bà nói tiếp
_Chị cứ nghĩ em đã tìm ra kẻ đó rồi chứ.
_Nếu em tìm được thì em cần tìm chị làm gì cơ chứ.
Lão cằn nhằn.
Phía trước lão là một căn nhà nhỏ lát đá, được xây theo lối kiến trúc cổ kính của những toà lâu đài. Xung quanh những mảnh đất trống một cách gượng ép, dường như chúng đã bị ếm bùa. Những ô cửa vuông vức, một mái nhà vòm tròn lát kính có nhiệm vụ gom tất cả ánh sáng cung cấp cho toà lâu đài. Mặc dù chúng nhỏ.
To be cont….
Mong mọi người góp ý để hoàn thành tốt fiction tổng hợp này hơn.