thông cảm, ko có khiếu viết văn
ko biết bắt đầu từ đâu nhỉ ?
từ game,...
dừng bước trước mối tình đơn phương, chán nản vài tháng, bỗng dưng tôi bắt đầu phát thảo ra trong trí óc mình hình tượng người bạn gái, người vợ của mình: ko cần đẹp nhưng dễ nhìn, thấp hơn tôi 1 chút, tóc dài, ăn nói nhỏ nhẹ, tròn trịa, ko mập, ko ốm, trắng trẻo và đặt biệt là bị cận

...tôi cười khì "nhảm thật, ngồi chờ chắc tới Tết

"
tôi vốn dĩ đã nghiện game, chỉ còn biết bù khú với bạn bè trong cái thế giới ảo mà người ta gọi là game online.
Thế Giới Hoàn Mỹ, mấy thằng bạn rủ tôi chơi thử,đua nhau cày lv, đến 6x thì chỉ còn đúng 2/6 thằng chơi, rồi sau này chỉ còn mình tôi độc hành...
Thật ko ngờ cuộc gặp gỡ đầu tiên của tôi với người đó lại là 1 cuộc khẩu chiến. Hờ hờ...hình như ghét nhau đến nỗi khẩu chiến cả tuần liên tục...
Vài tuần sau, tôi và người đó bắt đầu tham gia tác chiến trong pt. Thế giới ảo mà, nó là 1 bản sao của cuộc sống nên tranh cãi là 1 phần ko thể thiếu. Có thể tôi cũng chẳng tốt đẹp gì nhưng những điều thấy chướng mắt là tôi chửi thẳng, và tôi bắt đầu có 1 đồng minh. Tôi bắt đầu nhận thấy "chà con bé này sao miệng lưỡi giống mình quá vậy trời @_@", tôi bắt đầu nói chuyện ...
Chắc ai trong Sài Gòn, cũng biết 1 sound track của film truyền hình "gọi giấc mơ về" với lời bài hát là "từ lâu anh chỉ xem chúng ta như đôi bạn thân, nhưng trong thực tâm em vẫn mong đc nhiều hơn thế...". Ngày nào tôi cũng nghe cô ấy hát ...
1 dịp nọ, cô ấy đã rủ tôi "kết hôn", bỏ 1 số tiền để có đc 2 dòng chữ trên đầu: vợ của ...., chồng của...
1 trò tiêu khiển trong Thế giới ảo, tôi nghĩ thế chắc cũng chả sao...
tiếp xúc nhau nhiều, có lẽ tôi đã cảm thấy thích ng` đó, 1 chuyện xảy ra khiến ng` đó giận tôi 2,3 ngày
rồi tôi biết ng` đó thích tôi...
cái avatar ym nhỏ xíu, mờ câm, loáng thoáng biết đc gương mặt của người đó. 1 dịp offline, tôi quyết định đi gặp cho bằng đc, thật là bất ngờ, tôi sững sở " ặc, sao giống quá vậy...@_@", giống y như người mà tôi đã vẽ ra trong suy nghĩ của mình...
tôi đánh liều đề nghị cô ấy làm bạn gái, "còn nhỏ mà lo học đi", "chừng 1 năm là w quên bé thôi", ban đầu đó là những câu trả lời, có lẽ mọi việc sẽ dễ dàng hơn nếu như "bà chị" này ko lớn hơn tôi đến 5t...
bắt đầu đi chơi với nhau, khổ nỗi nhà tôi quản lí khá chặt, đi học chỉ đi toàn xe bus, thế là thỉnh thoảng mới gặp nhau, thường là các dịp lễ...
tôi có điện thoại, tôi bắt đầu sms cho cô ấy, bất chấp sáng trưa chiều tối, thành ra nó phản tác dụng nặng nề, có khi cả ngày cô ấy chẳng thèm trả lời 1 lần...tôi ngưng làm trò ngốc này
cô ấy dạy ở 1 trường c2, sau này cô ấy còn đi làm thêm nên càng ngày càng ít gặp nhau...
thấy cô ấy ko thích đc gọi là bx nữa, à ko "bị" gọi chứ, thế là tôi cũng ngưng...
cô ấy có khó khăn, tôi biết, thông cảm, tôi wan tâm nhưng tôi ko giúp đc gì ::(
khó chịu lắm chứ
1 dịp trò chuyện gần đây, tôi nhớ nhất 1 câu
bé chỉ thích người đàn ông nào khiến bé phục
con gái lớn tuổi hơn thường suy nghĩ chín chắn hơn, có chiều sâu hơn ... thiết nghĩ việc tôi cần làm bây giờ là học, làm hết sức mình để chứng tỏ mình sẽ là chỗ dưa đáng tin cậy cho cô ấy.
hì hì, có lẽ tôi từ say nắng đã thành cảm, cảm nặng nữa là đằng khác
